(Caprhy) my heart
" chồngg, bế bế"" Quang Anh chả thương iemm"Nơi mà chỉ có thương và yêu, không có chỗ cho cơn giông nào đi tới.…
" chồngg, bế bế"" Quang Anh chả thương iemm"Nơi mà chỉ có thương và yêu, không có chỗ cho cơn giông nào đi tới.…
tình cảm này, anh trao đi.tình cảm này, em vươn tay nhận.…
RhyGem🦦🐻, tui thích nên tui viết 🤧…
vài con mẩu oneshot mà t viết khi rảnh rỗi và nhớ hai thằng nhóc này ( đói fic vl )…
Thanh xuân không phải là quá khứ, hiện tại hay tương lai, mà là cảm xúc.…
Warning: 18+.Tất cả chỉ là tưởng tượng và không có thật. Vui lòng không đem ra khỏi W.…
Nhìn anh thấy cô đơn nên là em cho phép anh ThươngMong anh hiểu em hơn bởi vì em lúc yêu rất là bất thường…
Kể về đám học sinh quậy phá cùng vô số câu chuyện dở khóc dở cười…
Ước gì người nắm tay em lúc đấy là anh......Không đưa fic ra trước mặt chính chủ!!!!!!!…
"Từ ngày tụi mình kết thúc bây giờ cuộc sống em ra sao?""Em vẫn ổn, như cái ngày anh chưa từng bước vào cuộc đời em."…
Lụy quá, phải làm riêng cho cp này... =))…
SeokSeok bị u mê anh hàng xóm đối diện nhà mình. Nhưng mà ảnh chả quan tâm gì đến bé hết nên bé phải hành động thôi…
Đa thể loại, chủ yếu viết để luyện tay và xả bớt idea Nếu bạn đã hữu duyên ghé đọc, hãy góp ý nhẹ nhàng thôi nhé. Mình cảm ơn…
Bi hài khuất mắt chuyện thế gianThư hát đơn cô ngóng trăng tànBất nhân bất nghĩa đời vô nạnTận trung tận nghĩa há sinh nan…
[Thế kỷ không xác định...] Chạy, Estia hốt hoảng, vội vàng đuổi theo những con người quan trọng với mình. Nhanh hơn, nhanh hơn nữa! Đôi chân cô mỏi nhừ, lồng ngực cô phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, đôi đồng tử như chứa đựng cả bầu trời hoàng hôn dần bị bao phủ bởi màu sắc tuyệt đẹp của Huyết Nguyệt. Giống như chú chim nhỏ vùng vẫy nơi biển máu đỏ tươi, để rồi hoàn toàn bị nhấn chìm vào... Ah~ Nó mới tuyệt đẹp làm sao! Để cho nổi sợ xâm thực, Estia bàng hoàng, đồng tử mỗi lúc càng mở to hơn. Tại sao mọi thứ lại trở thành như thế này? Phải chăng đây là số phận an bài của kẻ bị nguyền rủa? Estia đã sắp đuổi kịp, một chút nữa thôi là bắt được hạnh phúc... Như tiềng gầm của mãnh thú, âm thanh của gió mạnh, như thể đang thét gào vì giận dữ, điên cuồng vồ lấy Estia. Nó xé toát mặt đất vững chắc, hất cô ra xa. Đập mạnh vào thân cây, Estia đau đớn, ho ra từng ngụm là máu tươi. Cô ngậm chặc miệng lại để ngăn cho những âm thanh yếu đuối không thể nào phát ra. "Emma, Jant, Ranna... Các cậu đừng... Đừng đi mà, đừng... Bỏ tớ lại một mình..." Đêm hôm ấy, chỉ còn lại một mình, sự tồn tại của cô độc...••• "Cô chủ, chu kỳ của Huyết Nguyệt lại sắp sửa đến, người có dự định..." Chàng quản gia vẫn đứng yên tư thế, tay đặt trước ngực, thoạt nhìn có vẻ như suy nghĩ, chờ đợi mệnh lệnh nhưng Estia có thể đoán được rằng anh đang ngập ngừng. Dù sao, đây cũng là một câu hỏi hay. "Có chăng là trường hợp hay thời gian cố tình đi nhanh, mang "ngươi" đến với ta?"…
trăng soi bóng nước.nước chảy mà trăng chẳng hay,thương em mà người chẳng biết.nermin.…
lowercase.vì em biết ngày mai rồi sẽ lại đến, nên em phải sống. ...ít nhất là cho đến lúc, chúng mình gặp lại nhau.…
lowercase | textfic | văn xuôi | atsh2025bạn cùng phòng…
Truyện xoay quanh bé bột iu cùng dàn chồng của ẻm.…
Những mẫu truyện nho nhỏ xinh yêu của RhyCap. Đăng song song trên acc tiktok vitt_249(Không có thật - No toxic)…