rhycap • trống; guitar điện
lowerscare, occ…
lowerscare, occ…
"Duy ơi, em có bao giờ hối hận khi thích một người chẳng biết nói quá nhiều lời yêu thương hay ngọt ngào như anh không?"" Quang Anh kì quá à. Em thích Quang Anh mà nên dù Quang Anh thế nào đối với em Quang Anh vẫn luôn là tuyệt vời nhất" Dưới ánh ban mai rực rỡ trên khoảng sân trường còn lác đác vài cánh hoa phượng đỏ, đám học trò quần âu áo trắng tinh tươm túm tụm trò chuyện, cười nói. Đứa nào đứa nấy đều mặt mày hớn hở, mang nét ngây thơ, trong trẻo như nắng sớm. Đây chính xác là thời điểm mà bất kể ai trong chúng ta đã trưởng thành đều muốn xuyên về để tận hưởng từng giây phút đẹp đẽ vô tư vô lo ấy phải không? Vì chúng ta nhớ những giờ học căng não trong căn phòng bí bách, nhớ gương mặt thầy cô lúc nghiêm lúc hiền, nhớ đám bạn thoải mái nô đùa, nhớ hàng cây xanh, nhớ góc ghế đá, nhớ...cái chạm tay vô tình lúc nhặt bút rơi, nhớ ánh mắt thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhớ bóng hình nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực sau buổi chiều tan muộn. Chào mừng bạn trở về những năm tháng ấy!…
rhycap ver.…
đằng sau ánh đèn sân khấu.…
Khi anh ấy yêu tôi, tôi không yêu anh ấy.Khi tôi yêu anh ấy, thì anh ấy đã hết yêu tôi.…
"Năm ấy người hứa cưới em..."…
Anh Minh Híu và Bé Quang Anh…
HE (Futa) 2 ngày 1 chap nhé…
Dỗ 'iu' cùng Đức Duy🥹…
Đáng sợ. Quang Anh cùng với những người bạn cả gan bước vào khu rừng địa ngục, khu rừng bao phủ bởi làn sương quanh năm, suốt tháng. Mỗi lần tới gần, khung cảnh toát lên dáng vẻ âm u, trống vắng ...Không may mắn, cậu vô tình bị lạc và tách rời khỏi mọi người...Căn nhà kì lạ được dựng giữa khu rừng, sợ lắm nhưng chẳng mai gập lại bóng ma núp ẩn núp hiện kia còn đáng sợ hơn gấp trăm lần Đắng đo hồi lâu cuối cùng Quang Anh liều mạng nhấn chuông cửa, khẽ nói vọng vào : "chủ nhà ơi...?..nhà có ai không?" . Cánh cửa bật mở.......list idea đang trào ra trong đầu tôi , mong các bạn sẽ có trải nghiệm đọc thật vui vẻ không cọc nhé. Mãi iu…
Em rất vui khi gặp anh..! Duy…
duongrhy…
lowercase.…
chúng ta…
viết cho đức duy và quang anh.…
duyanh.…