Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
•Chuyện hơi theo mạch phim nhưng tớ sẽ tập trung vào câu chuyện của NutHong hơn nha và thay đổi một số tình tiết •Chuyện gì sẽ xảy ra nếu NutHong được đào sâu hơn về tính cách?•Truyện update thứ 3-5-7(chuyện sẽ không drop,đôi khi au bận quá không thể cập nhập chuyện theo lịch)=> Truyện được viết bởi Wilie🐬 vì lí do riêng nên đăng tại tài khoản này…
Giữa một mùa hè oi ả, trong một tiệm sửa máy ảnh nằm khuất sau con hẻm nhỏ, Sion - cậu học sinh trầm lặng với ánh nhìn luôn hướng về nơi không ai để ý - vô tình gặp một cậu con trai kỳ lạ. Cậu ấy bước vào cùng một chiếc máy ảnh trầy xước, một nụ cười rạng rỡ, và những câu hỏi tưởng như vô thưởng vô phạt nhưng lại khiến Sion lần đầu tiên muốn trả lời.Từ những cuộc trò chuyện ngắt quãng bên tiếng máy quét phim, đến những khung hình chưa bao giờ kịp rửa xong - một điều gì đó bắt đầu lớn lên giữa hai người, nhẹ như hơi thở, chậm như ánh nắng cuối ngày, và thật khó gọi tên.Đôi khi, có những âm thanh không cần nghe bằng tai.Có những khoảnh khắc không cần nhiều lời.Chỉ cần một người chịu ở lại, và một người dám mở lòng.…
Hố sẽ không đăng tải thêm bất cứ thứ gì nữa.- NOTP thì chạy ngay đi còn kịp.*Chưa bao giờ ủng hộ cũng như bình thường hoá tội ác của ĐQX nói riêng và PX nói chung. Cảm ơn.*Nếu có bất cứ vấn đề nào, cứ nói với mình ạ.…
Tên gốc: Dưỡng cẩu di họa 養狗遺患Tác giả: Hỉ Thước Vong Hoài 喜鵲忘懷Ê đít: 邓红玉 [Dèng Hóng Yù]Thể loại: hiện đại, thú x thú, niên hạ khuyển công - đại thúc miêu thụ, ngụy phụ tử, dưỡng thành, HE(thụ mều + thụ trọng sinh + chủ thụ)Tình trạng tiến hành: hoàn [8 chương chính văn + 1 chương phiên ngoại]Văn án:Một hôm đẹp trời, lão mèo đen tốt bụng nhặt vật nhỏ bị bỏ rơi bên đường, mang về cái ổ be bé của nó, ngày ngày bỏ công chăm sóc.Vật nhỏ kia khi đã lớn liền lấy oán báo ân, một đường nhai sạch dưỡng phụ... Tiểu kịch trường:Mèo Hoa: [Ta đã nghi ngay từ đầu] *liếc*Mèo Tam Thể Đuôi Cụt: [Bà chủ ta từng bảo, những kẻ đeo kính thực không đáng tin] *phe phẩy đuôi cụt*Mèo con Lông Xù Xám: [Hắc gia gia sẽ có bầu sao? Huhu... Ai sẽ chơi với con?] *bù lu bù loa*Mèo Hoa + Mèo Tam Thể Đuôi Cụt: orzNạn nhân: zzzZZZTội phạm: *liếm mép*_________________________Note : Bản dịch mang đi đã được sự đồng ý của chủ nhà. Link : https://fangirlsandme.wordpress.com/2016/02/21/nuoi-meo-nam-tren-nuoi-cho-nam-duoi/…
-" Rẻ tiền .."_ Hắn ngồi đó dùng giọng nói trầm nhất, quan sát cô từ trên xuống dưới . Đôi mắt hổ phách lướt nhìn đến đôi bàn tay ngọc ngà trắng nõn kia xoa xoa bã vai hắn . -" Thứ xa xỉ .. Cũng không phải là tốt "_ Cô nhếch mép thành một đường cong hoàn hảo , ngữ điệu ma mị . Đôi mắt không yên phận mà gặp nhau , mặt đối mặt . -" Tình hay tiền ?"_ Hắn nghiêng đầu , đôi môi mỏng khẽ mấp máy . -" Tôi rẻ tiền ...anh muốn sao ?"_ Dán đôi môi đỏ mọng kia vào tai anh , đè nhỏ giọng như đang thì thầm giữa những đôi tình nhân . Ngữ điệu mị hoặc , lướt ngón rõ vào môi dưới . Nguy hiểm mà quyến rũ ! Cô rời khỏi hắn đối lưng, bóng dáng đó khiến mắt ánh có chút phát quang . Đôi mày khẽ cau lại . Bản thân cô có thể cảm nhận được tia nguy hiểm và bí ẩn từ người đàn ông đó .. ___________________________ Tác giả : Ngư không ngu Bản quyền : chỉ có tại wattpad…
Fic này cũng là dạng oneshort mình viết cho PondPhuwin. Nhưng mà fic này thì 50% ke otp thật + 50% mình tự thêm dô cho thoả nỗi lòng đu otp. Xin recommend fic này cho bạn nào muốn hít ke sâu sắc và chân thật hơn.…
Nagumo Yoichi là sinh viên khoa diễn xuất, là con trai của một gia đình có truyền thống sân khấu kịch, nhưng chỉ vì thiếu tiền mà phải dấn thân làm người mẫu đồ lót (?). Hay hắn còn có lý do khác?Yuto Suzuki-sensei từng nói nếu không làm sát thủ thì Nagumo sẽ trở thành diễn viên hay người mẫu :)) nên mình dựa vào chi tiết này để viết truyện. Lưu ý: mô tả nhiều, dài dòng. R18 nhưng phải đợi vài chương sau mới có thịt, mọi người kiên nhẫn nha.Credit ảnh bìa: [email protected]***Cũng không khó đoán concept của hắn là samurai cô độc. Hắn rất tự tin, biết rõ những điểm mạnh hình thể. Có lẽ bản năng diễn xuất đã khiến hắn có thể dễ dàng tạo dáng, bắt góc chụp. Hắn tuỳ tiện ngồi trên chiếu tatami, chân co chân duỗi, khoe khéo con rắn quấn quanh bắp chân, làm ra vẻ người đàn ông đơn độc đang hưởng thụ những giây phút một mình, không chút phòng bị, cũng chẳng cần đoái hoài đến ai. Hắn điều khiển cơ thể dễ dàng, từ cái nghiêng đầu để lộ xương quai xanh, đến dáng ngồi nửa gối nửa buông, một tay kéo nhẹ mép yukata xuống thấp hơn, như khiêu khích, trêu chọc.Thế nhưng chính dáng vẻ hở hang bất cần ấy lại càng khiến các cô gái chỉ muốn sà vào lòng, tìm mọi cách xoa dịu cho đến khi hắn bớt vẻ ngang tàng nơi đáy mắt, cho đến khi được nhìn thấy gương mặt thản nhiên ấy đỏ bừng và thở dốc......…
Chú ý:-Đây là một tác phẩm giả tưởng, viết nên để thỏa mãn trí tưởng tượng, không có ý công kích bất kỳ tôn giáo, nhân vật lịch sử, thần thoại nào ngoài đời thực.-Có yếu tố incest, cân nhắc kỹ trước khi đọc. (Poseidon x Adamas)Đôi lời giới thiệu về tác phẩm: Vào khoảnh khắc cây đinh ba ấy của Poseidon đâm qua cơ thể, Adamas tưởng rằng gã đã chết. Không... gã ta thực sự đã chết rồi. Adamas biết gã đã mất mạng, nhưng bằng một cách nào đó gã đang đứng trên chính đôi chân của mình, gã chắc chắn về điều đó. Adamas bắt đầu nhìn xung quanh, cố gắng tìm hiểu về nơi mình đang đứng. Một bầu trời đen như mực, màn chướng khí dày đặc khiến cả vị thần ở đỉnh Olympus như gã cũng phải cảm thấy khó để duy trì hơi thở và đống sinh vật gớm ghiếc trông giống con người vừa liếm cái miệng chảy dãi của chúng, vừa giương mắt nhìn vào gã như nhìn vào đồ ăn. À, gã nhận ra chúng, đó là những sinh vật được tạo ra để ăn thần. Những sinh vật có khả năng giết được thần và những vị thần cấp thấp sẽ không thể nào đối đầu với chúng mà toàn mạng trở về. Adamas bật cười khúc khích, nhếch mép, nở một nụ cười tự mãn trên gương mặt: "Ahhh~ Vậy là mình bị đày xuống địa ngục rồi nhỉ."…
Đây là một bộ chậm nhiệt, vô cùng dễ thương, nói về một đôi thanh mai trúc mã, trung học là bạn thân, vì hiểu lầm mà xa cách, mười năm sau gặp lại, cảm xúc thân thiết ùa về, thế nhưng lại len lỏi vào sợi dây tình ái, kéo hai người buộc chặt vào nhau.Bộ này thích bạn thụ cực kì, mặc dù khó hầu hạ nhưng nếu tóm được nàng rồi thì quả là cực phẩm =))--------------[BHTT][HĐ] Làm Ta Yêu NgươiTác giả: Mị Cốt Úc Hữu Ninh: "Nếu như ngươi muốn hướng người ngươi yêu thổ lộ, ngươi sẽ nói như thế nào?" Khánh An: "Ta yêu ngươi, hoặc là ta thích ngươi -- " Úc Hữu Ninh: "Cám ơn ngươi thổ lộ. " Khánh An: "Ngươi dám sáo lộ ta?"---------------------------------- Tác phẩm giản bình: Hai vị nữ chính đi học trong lúc đó là bạn tốt, bởi vì hiểu lầm mà tách rời. Mười năm sau lần nữa trùng phùng, lại tại chung đụng trình bên trong cọ sát ra ám muội hỏa hoa, mặc dù hữu nghị thuyền nhỏ một lần nữa giương buồm khởi hành, chỉ bất quá lần này, lại đang hành sử quá trình bên trong không cẩn thận lái vào tình yêu biển. Hành văn tinh tế tỉ mỉ, nhân vật hình tượng khắc hoạ đến sinh động sung mãn, dù sao vẫn có thể khiến người ta cảm xúc theo tiểu thuyết phát triển mà biến ảo chập trùng. Lần nữa trùng phùng về sau, hai nữ chính hỗ động trở nên càng ngày càng chọc người, khiến người muốn ngừng mà không được.------------- Nội dung nhãn mác: Đô thị tình duyên tình hữu độc chung gần thủy lâu đàiNhân vật chính: Khánh An, Úc Hữu Ninh ┃ vai phụ: Thẩm yên ổn, Ngụy tuyết ┃ cái khác:…
Tôi viết OTP. Nếu NOTP có thể click back. Vã OTP nên viết.Có thể có những chỗ vô lý vì tôi ko dựa trên lịch sử.Hãy request thoải mái~ Trừ NOTP ra thì tôi viết tấtt.Vote để con này có động lực sống nào.Cre ảnh bìa: Shyy Mod (facebook)…
---------- Nhất Thủy Tâm Anh ---------- Chỉ đơn thuần là anh yêu em, và anh đã phải trả một cái giá. Và nếu được sống lại cuộc đời này một lần nữa, anh vẫn mỉm cười rằng mình đã trả một cái giá quá rẻ để có được em. Em à, anh cũng chỉ là một con người nên anh yêu em.- Anh xin lỗi... nhưng anh không muốn bị đánh đến chết.- Gì cơ?- Chúng ta chia tay được không?- ... Anh có yêu em không?- Anh yêu em nhưng...Lucky cúi gằm mặt, tay bấu chặt vào mép bàn, bờ môi run run:- Em biết, vậy chia tay là lỗi của em...Em chỉ re-up lại thôi 🌻…
Tác giả: Đông Bôn Tây CốThể loại: Ngôn TìnhNguồn: Diễn Đàn Lê Qúy ĐônTrạng thái: FullVăn Án:Một câu chuyện tình yêu giữa vị bác sĩ tài ba cùng cô luật sư danh tiếng, hai người ở hai lĩnh vực khác nhau đã vậy tính cách cũng khác nhau.Một Ôn Thiếu Khanh dịu dàng, tao nhã; khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhàng, trên bàn mổ thì mạnh mẽ, oai phong. Anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một cô gái nói với anh rằng cô sẽ tung hoành chiến đấu trong lĩnh vực của cô, bảo vệ anh chu toàn.Một Tùng Dung điềm đạm, lão luyện, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng tiếng tăm trong giới luật sư. Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đàn ông tên "Ôn Thiếu Khanh" khiến cô ngoài miệng thì á khẩu thế nhưng trong lòng lại nở hoa.***Ôn Thiếu Khanh: "Thông thường bệnh nhân sẽ trải qua năm giai đoạn tâm lý trong quá trình chấp nhận mình bị bệnh, giống như em không thể tiếp nhận việc em yêu anh!"Tùng Dung đỏ bừng mặt: "Em không yêu anh!"."Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn chối bỏ, em không chịu chấp nhận hiện thực!""Anh nói linh tinh!"."Giai đoạn thứ hai là giai đoạn căm phẫn.""Kệ anh nói sao thì nói. Em mệt rồi, về trước đây.""Trong trường hợp cá biệt, bệnh nhân sẽ có hiện tượng phản ứng bất ngờ với mục đích vùng vẫy vào phút chót."Tùng Dung tức giận: "Em không yêu anh."Ôn Thiếu Khanh chậm rãi nói: "Nơi có tình si, dẫu xa ngàn dặm ta vẫn cứ nhớ nhung. Tùng Dung, anh nói là anh thích em."…
Các truyện từ Lofter, Ao3Hầu hết là chưa có sự cho phép của tác giả, sẽ update thông tin trong comment của các chương(This story does not have the author's permission and will be deleted if the author requests)Actually, I'm texting to ask for permission but the author hasn't replied yet huhu 😭…
Có một... thuyết Muggle ngớ ngẩn.Trong bất kỳ mối quan hệ lãng mạn nào, dù hoàn hảo hay lành mạnh đến đâu, bạn cũng chỉ nhận được tám mươi phần trăm những gì bạn muốn và cần. Vấn đề với một số người là khi bạn gặp phải hai mươi phần trăm cuối cùng mà bạn không có được; nó trở nên vô cùng hấp dẫn và người đàn ông thiếu khôn ngoan có thể bỏ qua tám mươi phần trăm đó với suy nghĩ rằng họ sắp có được một trăm phần trăm nhưng thực ra chỉ còn lại hai mươi.Nhưng đôi khi, mọi chuyện có thể diễn ra theo chiều ngược lại. Đôi khi bạn sẽ bỏ lại hai mươi phần trăm và nhận lại tám mươi phần trăm.Năm thứ bảy, James chia tay Severus để đến với Lily.Lựa chọn tốt nhất mà anh có thể đưa ra. Nó sẽ không bao giờ thành công. Hơn nữa, anh và Lily đã kết hôn, cô ấy đang mang thai đứa con sắp chào đời và Severus...Severus đang ở bên Sirius.…