Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đời người như thực như hư, kiếp này đứt gánh nửa đường đâu hẳn đã hết, qua một giấc ngủ lại là kiếp lai sinh, lai sinh cũng không hẳn là tái xuất hiện trong tương lai... cũng có thể trở về cổ đại thì sao? Nàng phóng khoáng, nàng hiểu biết, nàng có thể nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay... nhưng chợt nhận ra cái mà nàng không thể nắm giữ đó là lòng người. Nam nhân yêu nàng, nữ tử cũng đồng dạng... phủ nhận, chối bỏ hay tiếp nhận? Ai sẽ cùng nàng đi đến cuối cùng của cuộc đời? Chữ "tình" cho nàng nếm trải để trưởng thành và hoàn thiện nhân tâm của nàng cũng đem giọt lệ vương lên mi nàng. Đi đến cuối chặng đường đời, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!…
Nữ vương khu số 9 Các bà các mẹ trong khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng cặp vợ chồng mới chuyển đến có một cô con gái a. Haizzz mới chuyển đến được vài ngày thôi mà khu chung cư đêm nào cũng không được yên giấc với cái gia đình đó. Cái kiểu khỉ gì mà cứ nửa đêm là nhà đó lại vọng ra một tiếng khóc. Biết miêu tả cái tiếng khóc đấy như thế nào nhỉ???? Chỉ biết biết là bà vương nhà bên cạnh đã lãng tai hơn 20 năm nay rồi cũng phải tỉnh giấc vì tiếng khóc đó. À còn có con trai cô Dương ở nhà đối diện đã không ít lần phải di tản qua nhà bà ngoại để ngủ. Các bà các mẹ ở khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng vợ chồng anh Mạc có cô con gái sống chết cũng không chịu đi học mẫu giáo. Khóc om tỏi lên trước cửa nhà trẻ ở đầu đường. Sau đó thì phải vừa bế vừa lôi vừa túm mới đem được cô bé vào đó. Các bà các mẹ ở khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng con bé Mạc Miên ở tầng 3 mới ngày đầu đi học lớp một đã bắt nạt bạn. Rồi sau đó là trở thành đại ca của bọn trẻ trong khu chung cư. Ngày ngày cầm đầu bọn nó đi đánh nhau, ngày ngày đi nghịch ngợm bẩn thỉu, ngày ngày đi phá đám công việc làm ăn nhà người ta, ngày ngày đi bị la bị mắng mà vẫn không chừa. Có một thằng nhóc hơn cô một tuổi vẫn luôn đứng từ xa nhếch mép cười đểu cô. Âm thầm phá hoại chuyện vui của cô với bạn bè. Tên Dương Mãnh đó là kẻ thù không đội trời chung của cô Các bà các mẹ ở khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng trường cấp hai ở cuối con đường có một con nhỏ được gọi là Nữ vương khu số 9. Mỗi ngày…
Tác giả: Ngày NắngThể loại: school lifeĐộ tuổi: TĐộ dài: OneshotTình trạng: Hoàn thànhSơ lược:Câu chuyện có thật của một nhóm trai nhưng trên bờ vực nghi ngờ giới tính!!Nhân vật: Duy BảoGiới tính: NamTuổi: 20Cung hoàng đạo: Ma KếtTóm tắt: Nam thanh niên thường xuyên bị hủ nữ trong lớp mang ra soi. Luôn vỗ ngực tự xưng mình là trai thẳng (nhưng chẳng biết thẳng không). Đôi khi hay bùng phát, nổi cáu vô cớ. Nguyên LinhGiới tính: NamTuổi: 21Cung hoàng đạo: Bạch DươngTóm tắt: Nam thanh niên bị hiểu nhầm là nữ vì tên quá giống gái. Nói chuyện khá bựa, hay giả bộ lạnh lùng nhưng thật chất nói nhiều không ngừng nghỉ. Hủ nam chính hiệu!Đông PhongGiới tính: Nam Tuổi: 20Cung hoàng đạo: Ma KếtTóm tắt: Hủ nam + biến thái, thường xuyên nói chuyện đen tối đầu độc người khác. Đôi khi lên cơn im lặng bất thường, dễ xúc động.Đông PhươngGiới tính: NamTuổi: 20Cung hoàng đạo: Nhân MãTóm tắt: Thành phần "bánh bèo" duy nhất trong động. Có sở thích mặc đồ đen, mang kính đen cho ngầu. Nhưng đằng sau lớp ngầu đó là bản chất "lụa rớt tùm lum".Tuấn HuyGiới tính: NamTuổi: 21Cung hoàng đạo: Cự GiảiTóm tắt: Thanh niên nghiêm túc của năm, có nụ cười nhếch mép làm style. Không nói thì thôi, một khi phát ngôn là chuyên dìm hàng người khác. Ngọc TháiGiới tính: NamTuổi: 19Cung hoàng đạo: Bảo BìnhTóm tắt: Thanh niên nhỏ tuổi nhất đám, đồng thời thành phần nhoi nhất. Thường xuyên mở miệng than vãn "em cô đơn". Chuyên đi dìm hàng, soi mói người khác cho họ nổi điên lên.…
Cô là Đào Ngọc Ân - một cô gái mạnh mẽ và nam tính. Vì cô hay đi ngang trường cũ mà cô đã học nên có rất nhiều nữ (nam) sinh biết đến (như một tiền bối) và yêu mến cô nhưng họ không biết rằng cô là một con NEET ngầm (No education, no employment or training. Không đi học, không việc làm, không đào tạo) thường thức khuya và cày game cho đến sáng mới chịu đi ngủ.Đến một ngày, một cô bé bí ẩn đã nhét vào túi của cô một bộ game, với niềm hi vọng sẽ có cảnh đánh đấm, hành động, cô nhanh chóng chơi nó nhưng cuối cùng chỉ là một trò chơi thiếu nữ, dành cho mấy bánh bèo thích đu trai: nữ chính ngây thơ, xinh đẹp, nết na và dễ thương khiến cho bao nhiêu chàng trai say đắm mà rơi vào lưới tình của cô ấy, nếu như dễ dàng như thế thì không thành game nên tất nhiên phải có sự xuất hiện của nữ phụ! Nhưng tiếc thay, đây lại là một bộ game dành cho thiếu nữ với trái tym mong manh, dễ vỡ nên khó mà là Sad Ending (kết thúc buồn, đau khổ) được, suy ra nữ phụ cũng bị đày ra đảo chơi với khỉ, sau đó lại là cảnh hôn hít của nữ chính và dàn harem của cổ. Một con NEET thích hành động như cô mà lại thấy game này có chút thú vị. Liền quăng cái đĩa vào những game mà cô yêu thích. Mắt sưng lên vì thức khuya, mệt mỏi, cô liền đi ngủ với hi vọng sẽ sớm được chơi lại game đó....nhưng khi cô tỉnh dậy thì cô đã không còn là Đào Ngọc Ân nữa, nói đúng hơn là cô đã xuyên vào chính bộ game đó.... Cô liền lấy lại bình tĩnh mà nhếch mép một cái, tưởng tượng ra dàn mỹ nam xinh đẹp (Ngọc Ân là bisexual), cô liền hạnh phúc, cho đến khi cô nhận ra người c…
Bạn sẽ nhập vai thành nhân vật Mỹ Linh, là nhân vật chính của truyện - tôi đã nói rồi thì hãy buôn tha cho tôi...Tôi muốn được bình yên Rindou, anh hiểu tôi mà? tôi ghét sự kiểm soát của anh...làm ơn...buông tha cho tôi đi...!Sự năn nỉ của người con gái đấy khiến hắn bị tổn thương, hắn yêu em nhưng em thì không, ngay từ banđầu em bị hắn đe dọa sẽ gi.ết đứa cháu trai của mình nên mới đồng ý làm người yêu của hắn, khi người cháu đó được an toàn hơn thì em quyết định chia tay hắn để có được sự bình yên nhưng...hắn liên tục quấy rối và làm phiền tới em.Quá khứ: - M...Mỹ...Mỹ... Li...nh...Kinh anh...vẻ mặt đỏ ửng, sự ấp úng đó thật đáng yêu làm sao...- nói đi, tôi có việc bận sự lạnh nhạt với người con trai trước mặt mình lại thành bi kịch của bản thân sau này - tôi....th-thích...e...em!- rồi...?- em làm b-bạn...bạn...gái...tôi-chưa kịp để Rindou nói hết thì em đã đôi một gáo nước lạnh vào tâm trí hắn.- tại sao tôi phải làm bạn gái của anh? nhỉ...?- nói sao ta...tôi không thích những kẻ ấp a ấp úng như anh, thứ tôi thích là sự cao ngạo hơn là ấp úng. em cũng nhỉ nhếch mép nhẹ rồi rời đi, với người khác thì nó bình thường nhưng với người thương dù câu nào cũng sẽ gây sát thương.kết BE/OE…
Victor rất ngại giao tiếp, nên nói năng có phần không tốt, bù lại khi nhắn tin lại thuần thục, còn trả lời rất nhanh nữa. Vì thời cấp 2 để lại nỗi ám ảnh về giao tiếp, cậu không muốn kết giao, tất cả những tâm tư, những câu chuyện đều được viết dưới một cuốn nhật ký. Ấy thế mà không ngờ cấp 3 thật khác, Không phải trường nam sinh nhưng bọn họ đều tự mình bẻ cong, nữ sinh không kiếm bạn đời lại vui vẻ chụp đôi nam nam ôm nhau thắm thiết."Nói dối! Tôi là nữ có bạn trai rồi!"Eda nói, còn ôm bạn trai là Emil như khẳng định thêm. Victor gật đầu không cãi, phụ nữ nào có sai."Nói dối thật chứ chẳng đùa, tôi vẫn thẳng như cây thước đây"Naib tự tin nói, Victor thở dài, ngoài kia có bán cây thước kẻ dẻo, hôm nào rảnh liền mua tặng cho."Tôi nam nữ đều được, chỉ cần đối phương có tiền"Norton liếm mép, Victor đắc ý đoán ngay ông thầy dạy sinh."Chậc, đúng là hám tiền" Patrica nói, Victor lườm chị ta, rõ ràng chị vì không biết kinh doanh nên đang có ý đồ với Fiona sao?---Thể loại: hiện đại, comedy, School life,...Cp: NaibEli, LuchiNor, PatriFio, CarlJos, AntAnd, Lued, v...vTruyện viết nhằm giải trí là chính, Victor không nằm trong cp vì tác giả iu Victor :3Truyện được viết tại Wattpad nên hãy đọc tại watt để thả sao thể hiện tình iu dành cho tác giả nhen '∇')))…
THANH XUÂN CỦA EM LÀTHẦY!Chap 1 Cô tên Nguyễn Ngọc Thanh Thanh năm nay đã 17 tuổi, là thiên kim tiểu thư của Nguyễn Gia (kinh doanh đá quý), cô có nhan sắc vô cùng xinh đẹp từ nhỏ, tuổi càng lớn cô như 1 bông hoa đang nở rộ. Tuy có nhan sắc xinh đẹp động lòng người nhưng lại vô cùng bướng bỉnh, chảnh choẹ và rất ghét đàn ông , chỉ có 2 người bạn thân là Tuyết Minh ( thiên kim tiểu thư nhà Phạm Gia kinh doanh thời trang nhất nhì nước) và Thiện Mỹ ( thiên kim tiểu thư nhà Trần Gia kinh doanh bất động sản).Anh tên Trương Văn Tuấn là thiếu gia của tập đoàn lớn nhất Đông Nam Á. Anh vô cùng đẹp trai và lãng tử làm si mê biết bao nhiêu cô gái. Anh đã đầu tư và làm hiệu trưởng kim thầy dạy Văn của trường THPT A ( trường mà cô đang học)Trong 1 lần đi đến bar chơi, anh đã vô tình gặp cô và khá ấn tượng với cô bé này. Khi anh định bước đến bên cô thì có người gọi đến bảo anh phải về trường gấp.Sáng hôm sau anh lại đứng lớp tiết đầu tiên ở lớp 12A3 ( là lớp cô đang học hihi😄) nhưng không may cô lại đến trễ và lúc đang chạy đến lớp, cô đã đụng phải một người đàn ông khá điển trai làm rớt hết tập tài liệu trên tay anh ta nhưng cô lại không xin lỗi mà còn quay sang chửi anh :" Anh bị mù à, không thấy đường thì lấy kính đeo vào!!" Và quay sang chạy đến lớp.Khi anh bước vào lớp cô, anh nhìn thấy cô và nhếch mép cười. cô lại bắt gặp nụ cười đó và cảm thấy ớn lạnh từ sóng lưng rồi kêu lên :" Chết mẹ rồi!". Tiếc thay cho cô anh lại đọc được khẩu hình miệng và bắt đầu chú ý vào cô nhìu hơn.😣😣 Anh bước xuống bà…
"C..cái tên này , mau đi ra coi!! // đẩy anh //" _Tả Kỳ Hàm_ "Ha~Đi?Nếu tôi nói không?❄️// nhếch mép//" _Dương Bác Văn_ __________"Cậu học cái thói ngang ngược đó từ đâu vậy? //cốc đầu cậu// _Dương Bác Văn_"Aaa!! Uiya // xoa xoa trán // Từ cậu đó!! Còn dám cốc đầu tôi //đánh anh//" _Tả Kỳ Hàm_ "Rồi rồi là tôi sai" _Dương Bác Văn_ "Chứ chẳng lẽ là tôi?" _Tả Kỳ Hàm__'Ngày đầu đi học đã đụng phải hắn ta , tính tình khó ưa , lại hay bắt nạt , đã vậy còn bắt mình ngồi chung vs hắn nữa chứ , điên mất thôi!! Nhưng tôi đâu phải phải dạng vừa là kẻ biết nhịn đâu , quay qua tẩn cho hắn vài phát , bây giờ tôi chỉ cần nhìn hắn một cái thôi thì đã rén đến run người rồi , tôi nhìn nhỏ nhắn vậy thôi chứ hung dữ lắm đó nha!! Nhưng mà...Nghe nói hắn có rất nhiều đối thủ do công ty khác hay cạnh tranh gây chuyện , chắc là tôi nên tránh xa hắn ra một chút , không biết tương lai của tôi sau này có còn màu hồng không nữa.....'_ _________Tôi là t/g của bộ truyện này , tên tôi là Zynmie , tôi có vt truyện ở 2 app là Wattpad và Noveltoon , nếu ai có đọc truyện ở Noveltoon hoặc Mangatoon thì vào ủng hộ tôi nhé? Bộ này có H+ và sẽ có những phần nhạy cảm không ít , ai đọc thì đọc không đọc thì mời out ạ , không toxic ❌ĐÂY LÀ TRUYỆN DO T/G TỰ NGHĨ RA , TUYỆT ĐỐI KHÔNG COPY Ý TƯỞNG , VÀ ĐÂY CHỈ LÀ FIC , VUI LÒNG KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT , CẤM BÁO CÁO❌ XIN CẢM ƠN!!Phần giới thiệu thì tôi cũng chỉ nói đến đây thôi , có gì thì tôi sẽ thông báo cho mọi người sau , và còn một điều nữa là tôi có nototp nhé!! Nên mong mọi người hạn chế nhắc tên otp khác hoặc lật otp của tôi ạ , xin cảm ơn mọi người rất nhiều!!Giờ thì chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé!!🌷…
Mặt Trong Của Bầu Trời - Intus CaeliBuổi sáng ở trường Kính Hà lẽ ra chỉ là một ngày bình thường. Cho đến khi bầu trời nứt ra như mặt kính, tiếng chuông vang sai nhịp, bóng người lệch khỏi chính họ, và hàng nghìn học sinh đồng loạt thức tỉnh những năng lực không nên tồn tại.Giữa ngày tận thế mở đầu ấy, Tạ Mặc nhận ra mình có một năng lực kỳ quặc đến mức bị xem là vô dụng: anh chỉ có thể làm "lệch" mọi thứ một khoảng rất nhỏ, như chỉnh sai một dòng chữ ra khỏi mép trang. Nhưng càng đi sâu vào Dị Thiên Địa, anh càng hiểu thứ mình chạm tới không phải vật thể, mà là đường biên của thực tại.Thế giới này không được xây bằng vật chất hay phép thuật. Nó được xây bằng khái niệm. Mỗi quy luật đều là một lớp chữ vô hình đang giữ mọi thứ đứng yên. Và ở đâu đó ngoài bầu trời, có những tồn tại cổ xưa đang nhìn xuống như thể cả vũ trụ chỉ là một bản thảo chưa hoàn chỉnh.Bên cạnh Tạ Mặc là Ninh Du, cô gái duy nhất khiến anh còn nhớ mình muốn trở thành ai giữa lúc mọi định nghĩa về con người đang dần sụp đổ. Nhưng một dòng chữ bằng chính nét bút của anh đã xuất hiện trong lớp học: Đừng để Ninh Du chết lần nữa.Khi sự thật dần mở ra, Tạ Mặc sẽ phải đối diện với điều đáng sợ nhất: có lẽ anh không chỉ là người bước vào thế giới này. Có lẽ anh là điểm mù của chính nó.…
All Might nhận nuôi một cậu bạn sau khi đứa trẻ ấy mất cha mẹ - một thiếu niên tên Nagito Komaeda. Kèm theo đó là một bức thư cảnh báo dài dằng dặc, đọc xong chỉ muốn thở dài:1. Một khi nó nói "Vận may không tốt" - lập tức tránh xa. Thời gian an toàn nhất: tối thiểu nửa tiếng. Khoảng cách an toàn nhất: ngoài một cây số.2. Một khi nó muốn thứ gì, phải đáp ứng ngay. Nếu không... hậu quả khó lường.3. Tránh tuyệt đối hai từ "hy vọng" và "tuyệt vọng".All Might: ???Ngày đầu tiên đưa nó về nhà, thiếu niên bị bắt cóc. Đám bắt cóc chẳng hiểu sao lại giẫm phải vỏ chuối, cả bọn lộn nhào xuống hố nước suýt chết đuối. Ngay mép hố, nó nhặt được một chiếc nhẫn kim cương.Ngày thứ hai, đồ dùng hằng ngày của nó bị một tên tội phạm có Kosei cướp mất. Mười giây sau, món đồ nổ tung, tội phạm bị hất văng ra xa, còn nó được chủ tiệm bồi thường gấp ba.Ngày thứ ba, nó cố với quả lê trên cây nhưng không tới. Lúc đang chán nản thì một viên thiên thạch rơi thẳng xuống, quật đổ cây lê, lê rụng đầy đất.All Might đọc lại thư, thêm điều số bốn:4. Chưa thể xác định "Kosei" này là may mắn hay xui xẻo._______________________Tác giả: Duy Mạc Đăng Hỏa.Beta: @Doruru1302.CP: Kamukura Izuru.Tag: 1v1, Chủ thụ.Độ dài: 65 chương.Tiến độ: 23/65.…
Tác Giả : VÂN GIAThể loại : Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ ĐạiNguồn : MickeySố Chương :83Trạng Thái :fullNghe nói phần mộ tổ tiên Tô gia phong thủy rất tốt, người khác quỳ trước mặt Tử Quan Âm đến chân rút gân, miệng sùi bọt mép đều không sinh được mụn con nào mà Tô gia có tới chín đứa. Tại thời điểm Tô gia bức thiết cần một nữ nhi, Tô Nhiễm chào đời, không phụ sự mong đợi của mọi người.Tô Nhiễm cảm thấy tổ tông nhà mình có tư tưởng trọng nam khinh nữ đặc biệt nghiêm trọng, thế nên nữ nhân Tô gia, đầu tiên là biểu tỷ Lương Gia bị người ta từ hôn, sau đó tới lượt nàng bị người ta đào hôn. Vận đào hoa của nàng kém thế sao, quen rất nhiều nam nhân, cũng không thiếu soái ca nhưng phàm là nam nhân có liên quan đến nàng, không phải không thương nàng thì xem nàng như muội muội.Tóm lại từ lúc sinh ra, không có việc gì đúng ý nàng cả. Nếu vị hôn phu không thích nàng mà nàng vốn cũng định đào hôn, kết quả người ta đã bỏ chạy trước hại nàng mất hết mặt mũi.…
"Từ thuở xa xưa, toàn bộ Thiên Giới đã được cho biết và tôn thờ một vị "Thần". Ngài quyền năng, là đấng tối cao, kẻ tạo ra toàn cõi vụ trụ và người có thể dễ dàng thay đổi bất cứ thứ gì theo ý muốn của mình.""Ngài còn là vị Thần tự do tự tại, đi lang thang khắp cõi vụ trũ. Vô tình được loài người từ lúc hàng ngàn năm trước biết đến và được ghi lại một cách chi tiết ở trong một quyển sách cổ xưa. Quyển sách mà chỉ có người hoàng tộc mới có thể có quyền đọc được nó và còn là báu vật quý giá của Thiên Giới. Cũng là vật báu được bảo vệ nghiêm ngặt đến mức, trừ hoàng đế và các hoàng tử. Không ai có thể đem nó khỏi vùng cấm của hoàng gia trên Thiên Giới.""Erita.""Đó là cái tên độc nhất vô nhị mà Thiên Giới đã tôn kính cầu xin trân thành đặt cho ngài. Cái tên cao quý bất khả xâm phạm, chỉ duy nhất mình ngài có thể sở hữu.""Là vị Thần chúng Thiên Nhân Giới điên cuồng tôn thờ, như những con chiên sùng đạo và chỉ e tội danh mà ngài không hề phạm phải, tàn nhẫn sỉ nhục ngài. Tàn nhẫn đẩy ngài xuống Hạ Giới, cái nơi rác rưỡi chúng kinh tởm và khinh thường nhất."____Thể Loại: Np, Boylove, 1x???, Harem, OOC, Buff, Đánh nhau, Chửi Thề, r18, Trôn Có Lài, Mang Thai, Sinh Con, Phi Logic, Ảo Ma Canada, HE, Hài, Ngược, Sủng, Ngọt, Fanfic...v.v..vTrong truyện chỉ có allRudo, only allRudo. Không ship thêm bất cứ cp nào khác.Các nhân vật và Gachiakuta thuộc về má Kei, không phải thuộc về tác giả. Nhưng số phận của các nhân vật trong truyện sẽ ra sao như thế nào là do tác giả toàn quyền quyết định.…
"Róch rách..."Tiếng mưa chảy từ mái hiên đỗ xuống tạo ra những âm thanh vui tai. "Cạch" chiếc cửa sổ tại một khu xóm nhỏ mở ra, bên trong là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thanh tú. Anh chàng đưa đôi mắt yêu điều của mình ngó vào hư không. Gió se se lạnh, bầu trời thì xám xịt, cảnh vật điều hiêu không một chút sức sống.**********************"Bạch...bạch..."Những bước chân nhẹ như không va chạm cùng mặt nước. Anh chàng đi từ từ tiến về phía một tiệm cà phê đầu xóm anh. "Tinh.." chiếc nhỏ treo trên cao ngay mép cửa run nhẹ. Bước vào trong là một không gian khác nó ấm áp hơn bên ngoài, thoải mái và dịu chiệu hơn. Anh chàng vắt chiếc áo khoắc bị ướt sủng lên móc trên gần cửa, anh cất chiếc ô vào đúng nơi rồi lại bước đến quầy order. "Tách"Giọt cà phê rớt xuống, bản nhạc jazz vang lên và một cái chớp mắt..."Hahaha... em biết nó sẽ thú vị mà""Anh, ta đi thôi...""Em thích nhất là mùa đông...""Đây chính là quán cà phê em yêu nhât""Em...xin...l...""Két....Ầm...""LAM HÀ.....""Rắt...rắt...rầm..."Những mảnh ký ức vui vẻ, đau buồn cứ thế ùa về. Mỗi lần anh đến đây khẽ nhắm mắt lại nhớ về cô ấy, cô gái anh yêu nhất cũng là người sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Con đường trước tiệm cà phê là nơi người anh thương thân hình máu me đang hấp hối chờ chết, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn chỉ tay năm ngón mà bàn tán đủ điều. Lúc đó, anh tuyệt vọng vô cùng. Tại sao, nơi cuối cùng cô muốn đi trước khi đi qua Mỹ phẫu thuật là tiệm cà phê này? Nơi cô muốn ở mãi vẫn là tiệm cà phê này? Và...thứ cô yêu thíc…
Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn, Hài hước, Chữa lành (Healing), Sủng ngọt, Có thú cưng (Rất nhiều mèo).CP: 🐈⬛ Perth (Nhà văn trinh thám lạnh lùng / Mắc bệnh sạch sẽ / Thích yên tĩnh) x ☀️ Santa (Chủ tiệm cà phê mèo năng động / Sành ăn / Hơi hậu đậu).Văn án:Perth là một nhà văn trinh thám nổi tiếng với phong cách "lão cán bộ" điển hình: sống kỷ luật, yêu tĩnh lặng và mắc bệnh sạch sẽ nhẹ. Thế giới của anh chỉ có hai màu đen trắng, cho đến khi "vật thể" lông lá nặng 8kg hiên ngang nhảy qua ban công và biến tập bản thảo chết chóc của anh thành... đệm ngủ.Đó là Leo - con mèo Maine Coon khổng lồ của tiệm cà phê mèo bên cạnh.Và đi kèm với con mèo, là chủ nhân của nó - Santa. Một chàng trai ồn ào, rực rỡ như nắng hè và luôn có mùi bánh nướng thơm phức.Perth cáu kỉnh: "Cậu nên quản lý con mình cho tốt, nó làm hỏng tài liệu của tôi rồi!"Santa lém lỉnh: "Anh Perth đừng giận mà, Leo nói nó ngửi thấy mùi 'cô đơn' trên người anh, nên nó mới sang sưởi ấm giúp đấy!"Thế là từ đó, anh nhà văn cộc cằn bị cuốn vào một "âm mưu" chữa lành đầy mùi cà phê và bánh ngọt. Kết quả là... bản thảo trinh thám thì vẫn viết đều, nhưng anh nhà văn bỗng nhiên lại có thêm sở thích... đi chăm mèo.…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Hỏa• Portgas D. Ace •Quyền bỗng nhiên một ngày nọ, 'đùng' một phát trở Mafia thực tập sinh trực thuộc Vongola Đệ Cửu, giờ đây lại 'rầm' một cái nữa thành giáo viên là cảm giác như nào? Bạn nhỏ Ace đáp: "Đó là một cái cảm giác gì đó rất déjà vu." Lớp E năm ba Kunugigaoka từng nhiều lần muốn phá nát cái cửa phòng của Asano ra mà bứt đầu ông ta dò hỏi:"Mấy người rốt cuộc nghĩ cái quái gì mà cho cái kẻ mất não này đi dạy chúng tôi hả??" Cái kiểu giáo viên quái gì mà đang dạy giữa chừng lại gục ngang ngủ?? Cái kiểu giáo viên dạy sơ trung năm ba quái gì mà lại lấy nhầm giáo trình cấp một để dạy-- Cái kiểu giáo viên quái gì mà bài học rõ rành rành ở trong sách toán thế kia lại đem sách quốc ngữ ra hỏi bọn họ ở trang nào?? ---Giáo viên quái gì mà đi dạy còn đem cả một đứa trẻ sơ sinh(?) theo kè kè bên người!?----Lớp E đây quả thực là chịu hết nổi cái ngữ này rồi!!Reborn tiên sinh bên đây bình tĩnh uống một ngụm trà nhẹ nhàng xin trả lời: "Online não hay không đều không quan trọng, quan trọng là Dame-Ace có đủ thực lực để ám sát tên bạch tuộc kia." - Vừa nói vừa nả liền hai viên kẹo đồng, một về phía Ace, một về phía Korosensei. Reborn cáu bẳn nhếch mép cười quỷ súc, trong lúc gã đang phải 'khổ sở' kiềm lại đám học trò lên cơn dại sắp cắn nát luôn cả nhà hiệu trưởng cao trung Kunugigaoka thì hai người này còn dám thảnh thơi ăn thịt nướng phủ sốt mayonnaise mix với trà thảo mộc à?._____.Khác: [Tống chủ AC] Từ Hải Tặc Đến Mafia, Giờ Lại Thành Giáo Viên Sơ Trung. Thể loại: BL, ĐN. Cp: ??? × Portgas D Ace.7.10.…
Bối Cảnh : Vườn Trường , Niên Hạ , Tỏ vẻ ngây thơ nhưng thật ra là sói già đàn em Mew x Tỏ ra lạnh lùng nhưng thật ra ngây thơ đàn anh Gulf 𝚃𝚛𝚒́𝚌𝚑 đ𝚘𝚊̣nHôm ấy , trời nắng gay gắt , ấy mà mà cậu trai nào đó vẫn nhiệt tình mà chạy vòng quanh sân banh cùng với quả bóng của cậu ta , mặc dù những giọt mồ hơi đã ướt đẳm chảy dài trên khuôn mặt trẻ trung lại có phần nam tính cứng rắn . Thân hình cậu ta thật sự quá là hoàn hảo , rắn chắc lại không quá đô con , màu da nâu chocolate thật sự quá ư lại mạnh mẽ và quyến rũ , khiến cho mấy chị gái cứ hét hò cả lên . Cậu chơi hăng say mà chẳng biết , từ lúc nào , có một cặp mắt vẫn đang chăm chăm mà theo dõi từng hành động , cử chỉ của cậu từ xa .Ánh mắt nóng bỏng như đang muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy . • Mew , mày có đi nhanh không vậy ? Kaownah từ phía sau vỗ vai , hối thúc vì họ sẽ trễ giờ học mất .Mew có phần giật mình , nhưng cũng mau chóng bình tĩnh trở lại • phiền thật , rồi rồi tới liền đâyMew lại quay đầu nhìn cậu trai đang đứng trong sân bóng kia , anh nhếch mép cười thầm nghĩ '' Chúng ta sẽ mau chóng gặp lại thôi , đàn anh ạ ''…