Taegi _ Silently love, Silently leave
Truyện đam mỹ.…
Truyện đam mỹ.…
Từ nhỏ, Triệu Ly Nùng đã được cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng: Ly Nùng, con phải đi ra bên ngoài! Đừng giống như cha mẹ sống cả đời ở trong đồng ruộng.Triệu Ly Nùng đã làm được điều đó, cô học nhảy lớp và được nhận vào một trường đại học hàng đầu của một thành phố lớn. Mọi người trong làng đều giơ ngón tay cái lên khen ngợi cô là thiên tài.Kết quả là... Triệu Ly Nùng được chuyển đến trường Đại học Nông nghiệp.Không thể không đi học nên cô đành thu dọn hành lý, đi đến thành phố sầm uất dưới con mắt hâm mộ của người dân trong làng, lao đầu vào làm việc ở đồng ruộng vùng ngoại ô.Khoảng thời gian này kéo dài tận bảy năm!Triệu Ly Nùng đã quyết định, ngay sau khi tốt nghiệp cô sẽ thay đổi nghề nghiệp. Kết quả là gần đến ngày tốt nghiệp, khu thí nghiệm của cô bị phá hủy, không thể thu thập được số liệu thí nghiệm nên cô phải trì hoãn tốt nghiệp.! ! !Đêm hôm đó, Triệu Ly Nùng mượn rượu tiêu sầu, đứng lung lay trên mép đường bờ ruộng, chỉ lên trời mắng to ba tiếng, sau đó ngã xuống, khi tỉnh dậy thì đã là tận thế.Cô, Triệu Ly Nùng, có một thân phận mới - sinh viên năm nhất tại Căn cứ Nông học số 9.…
Những mẩu chuyện ngắn về đời sống xoay quanh bốn đứa bạn thân.•"Mày có chắc mày lớp 12 không đấy?" Reo vênh mặt lên nhìn tôi bằng nửa con mắt.Tôi cũng gằn giọng lên phản kháng. "Tao đã tra rồi, làm đéo gì có sheeps.""Gốc của mày đâu?? Dạng số nhiều thì phải có đuôi s chứ?!" "Anh bạn à, không phải cái gì cũng có quy tắc của nó. Đừng nông cạn như thế, mày không cãi được đâu." Tôi nói rồi nhếch mép ra hiệu cho Chigiri ngồi kế bên đưa cho Reo xem 'chứng cứ'.Tôi thề là biểu cảm của nó còn đáng giá hơn cả tập đoàn Mikage. Cũng phải thôi, chàng trai vàng trong làng biết-tất-cả vừa bị một con nhỏ tép riu lên mặt cơ mà, chả tức:)).Nagi liếc qua đám hỗn độn trước mắt, rồi ném cho Reo từ đâu ra cái quần xà lỏn. "Đội vào đi."•Credits to the artists.…
❝ và rồi, chòm tiên nữ đưa tình mình vào vũ trụ bao la ❞━for jake, for sunghoon…
Sân thượng của một tòa cao ốc luôn là nơi lý tưởng cho những ý nghĩ điên rồ. Mai Hoa ngồi trên mép lan can, đôi chân lơ lửng giữa khoảng không. Phía xa, những mái nhà cấp bốn thưa thớt len lỏi giữa những tán cây xanh rậm um tùm sau một cơn mưa dài."Hôm nay... không phải là một ngày thích hợp để kết thúc cuộc đời đâu."Giọng nói bất ngờ vang lên sau lưng. Mai Hoa khẽ giật mình, quay đầu lại. Một cô gái đứng đó, bình thản như thể chỉ đang bắt gặp ai đó ngồi hóng gió.Cô gái mỉm cười rất nhẹ. "...Nhỉ?"***"Cậu sẽ chẳng bao giờ biết trong đầu tớ đang có những suy nghĩ gì...Hãy nhìn vào mắt tớ đi. Cậu thấy được gì?"Hồng Hoa lặng lẽ nhìn vào đôi mắt ấy. Đó là một màu xám nhạt, tĩnh lặng đến lạ. Cô vô thức thở dài.Đẹp, và buồn. Đó là Mai Hoa. Cũng chính là Hồng Hoa."Bởi vì chẳng còn gì cả, nên mới chứa được tất cả."Kể từ giây phút ấy, số phận của họ lặng lẽ buộc chặt vào nhau. Thế nhưng, đó không phải là một sự cứu rỗi.…
Author: Thỏ " mẹp"Rating: 16+ ( đúng không nhỉ?)Start: 22/3/2018 ~ 15/10/2021*****************Ahihi, Mập thật sự không ngờ tới truyện này mình lại phát sinh thêm phần 2 nữa, chỉ là... do "ngựa ngựa" sao đó mà giờ lại nghĩ tiếp thêm cốt truyện này nữa thôi.Nhân vật của truyện vẫn như cũ, cốt truyện chính cũng thế, chẳng là tách ra để đọc cho dễ hơn thôi. Sẽ phát sinh ra thêm những nhân vật mới, nên dĩ nhiên có nhiều chuyện để nói.Tóm lại là mọi người nhớ tiếp tục ủng hộ Mập nha. Kamsa nhiều ♥♥♥…
Chết tiệt, hắn lại dùng đôi môi mềm mại ướt át ấy hôn lên từng vị trí trên người mình. Cơ thể mình giờ đây không thể phản kháng, một tên khốn đang làm trò đồi bại với mình. Hắn thì thầm bên tai, chiếc lưỡi quái quỷ liếm quanh vành tai rồi cắn một cái khiến mình bị kích thích. Tay hắn cũng không yên, sờ soạng nhào nặn cặp đào căng tròn miệng lưỡi thì liếm mút hai cái nũu hoa khiến chúng nhô ra đỏ hồngYG: Em không phản kháng lại sao?? Hay tại vì anh làm em nứng Y/n: Anh.... ưmmm mau dừng... lạii oooo ưmmYG: Cô gái à !! Cơ thể em thật tuyệtt, đôi môi này cũng tuyệt nữaHắn hôn bạn một cách mãnh liệt, lưỡi hắn khuấy đảo trong khoang miệng bạn làm phát ra tiếng chép chép kích thích. Đôi môi hắn như có ma lực gì đó khiến bạn càng hôn càng bị cuốn vào đê mê, tay của hắn đang nhào nặn cặp ngực căng phồng, se se cái nhũ hoa thích đến phát điênYG: Đã đến lúc rồi !! Sau đêm nay em sẽ thành người bạn giường của đời tôiY/n: Oooo ừmmm... anh ... anh nói... gì YG: Dần rồi em sẽ biết !!! Cục cưng của anh bây giờ ta vào việc thôi Hắn nhếch mép cười rồi trườn dần xuống nơi dâm thuỷ đã trào đầy ra ướt quần lót, hắn đưa ngón tay đưa ra đẩy vào theo nhịp nhanh dần đêuf. Miệng thì liếm láp nhào nặn cặp ngực đỏ hồng, tay hắn đẩy càng nhanh hơn tạo ra tiếng lép nhép lép nhép làm cho cự vật trong quầnhắn biến dạng YG: Em là kẻ nói dối, miệng thì nói kh muốn. Nhưng phía dưới này đã ướt đẫm tay tôi rồi !!Hắn dừng đưa đẩy, cởi phăng chiếc quần vất xuống đất lộ ra cái côn thịt to lớn gân guốc nhìn thôi đã thấy ngợp…
'ta gặp nhau những chiều mặn, những chiều đôi má em xinh đẹp ửng đỏ điểm xuyết tàn nhang, và kẹo bông ngọt ngào còn vương sợi bên mép.'© bloomingseok…
Thân là một cung nữ nhưng lại sở hữu nhan sắc diễm lệ, vượt xa mọi phi tần chốn hậu cung, đó là định mệnh khiến nàng chẳng thể nào sống một đời bình lặng.Bất luận kẻ nào cũng muốn biến nàng thành quân cờ trong tay mình:Người chủ tử từ thuở nhỏ đã bên cạnh, muốn dùng nàng để mưu cầu tư lợi;Vị Hoàng hậu nương nương đầy quyền thế, muốn dùng nàng để đả bại những kẻ đối đầu;Còn vị thiên hạ chí tôn kia, rốt cuộc đang toan tính điều gì...Đây là câu chuyện về một cung nữ bị hoàn cảnh bức bách mà trở thành cung phi, từng bước trở thành sủng phi, rồi hướng tới ngôi vị Hoàng hậu cao quý. Thế nhưng, ẩn sau thân phận ấy lại là bí mật lớn nhất cuộc đời nàng."Đời này kiếp này, thề chẳng đổi thay."Đó là lời hứa hẹn nặng tựa ngàn cân mà bậc đế vương đã trao cho nàng.…
một cô gái đơn côi trong căn phòng bệnh lạnh lẽo, không ai bên cạnh, không ai quan tâm, không ai chăm sóc, KHÔNG MỘT AI! chỉ có cô đối mặt với tất cả, sự đau buồn, sự cô độc, sự hiu quạnh, sự tẻ nhạt buồn chán và cảm giác đứng ở mép núi dường như chỉ cần đung đưa nhẹ cũng có thể biết mất! vậy thì cái gì có thể khiến cô ấy chấp nhận chiến đấu dù tỉ lệ thành công chỉ có 20%?…
Khụ khụ, trước đó thuyết minh, này văn là ta nguyên sang, có một thiên là người khác đăng lại, trong đó đại bộ phận đều là sửa chữa quá.Sư phụ nói, nam nhân không một cái thứ tốt.Sư phụ nói, mỹ nam là dùng để đùa giỡn, điểm này sư phụ vĩnh viễn bám riết không tha thực tiễn ở Nho gia tam tiên sinh trên người.Thế cho nên sau lại danh gia thanh danh biến thành: Danh gia nữ nhân chẳng những mồm mép lợi hại, hơn nữa hảo nam sắc.Này thực sự oan uổng! Thân là danh gia nhất có thực lực thiên tài nhị tiểu thư, ta chính là thanh thuần vô tội không rành thế sự thực a!Bất quá là trộm nhìn âm dương gia tiểu tể tử liếc mắt một cái, cư nhiên bị trên phố phố hẻm truyền thành: Không hổ là Công Tôn lả lướt đắc ý đệ tử, cư nhiên dám đùa giỡn thường nhân xem cũng không dám xem đệ nhị mắt đại quốc sư!Ai ai ai! Này nhưng thực sự là oan uổng ta a! Cái gì? Ngươi muốn nghe này đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, đông! Thả nghe kia cười thanh tế nói đi!Tag: Ngược luyến tình thâmNguyên tác hướngLinh dị thần quáiCung đình hầu tướcTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tinh hồn, Công Tôn lưu y ┃ vai phụ: Kỳ phỉ, Mặc gia mọi người ┃ cái khác: Tinh hồn, quốc sư, Tần thời minh nguyệt…
Bởi ân oán của đời tổ tiên, Thiên Khải đế vốn dĩ đã bất mãn với Giang gia từ lâu. Giang Vân Nhiêu lại rất có tự biết mình, hiểu rằng tình cảnh này chẳng khác nào vừa vào cung đã cầm chắc chiếc thẻ thất sủng, thế nên nàng dứt khoát vui vẻ chọn cách bãi lạn, làm một con cá mặn nơi hậu cung.Khi Hoàng hậu mang thai, vì lo sợ các phi tần có gia thế hiển hách sẽ ngày một lớn mạnh, nên đã sắp xếp cho một Giang Vân Nhiêu dung mạo mỹ miều tuyệt sắc nhưng lại có gia thế khiến hoàng đế chán ghét đi thay thế mình thị tẩm. Phận làm một kẻ đi làm công ăn lương có thâm niên sờ cá, nàng đương nhiên không dám đắc tội với Hoàng hậu, đành phải ngoan ngoãn, thuận theo mà dỗ dành cho vị hoàng đế kia vui vẻ. Thế nhưng, nàng chưa từng một lần đặt ngài vào trong lòng.…
Cô vì tin ả mà mất hết tất cả tiền bạc, gia đình, người yêu cũng vì phát hiện ả cùng thanh mai trúc mã của mình trên giường mà chết nhưng ông trời còn thương xót cho cô trở lại thời gian lúc mọi truyện chưa bắt đầu. Được trùng sinh cô không muốn bị đẩy vào thế bị động nữa mà chủ động tấn công bắt ả trả giá . Rồi mọi chuyện sẽ thế nào? Cô có thể thoát khỏi lưới tình không? Cùng chờ xem - Hàn Tuyết Băng em không nhớ tôi sao - Trần Thế Minh - Anh đáng để tôi nhớ sao, - Hàn Tuyết Băng - rồi em sẽ phải nhớ đến tôi thôi - Anh không xứng - cô cười nhếch mép…
Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Đàn anh trong trường khiêm gia sư mỉm cười dịu dàng, tay cầm vài lá thăm: "Tri Tri ngoan dạng chân ra nào, để anh đặt nhét thăm vào rồi mình bắt đầu học."...Lam Tri che váy, gương mặt xinh đẹp ngây thơ trong sáng đỏ bừng: "Các người đừng như vậy, sau này tôi nhất định sẽ mặc quần lót mà.""Không cần đâu Tri Tri, tụi anh thích em không…
Quá yêu thích Phúc Tây Tây cùng Thái Tổng nên mình quyết định viết,thỏa mãn thuyền viên là mình đây.Cũng không có gì mới,là một cậu bé thuộc gia đình kinh doanh nhỏ muốn gia nhập showbiz theo đuổi thần tượng nhưng thần tượng lại như anh trai còn cái tên khi nào cũng cười nhếch mép với cậu lại là bạn trai cậu,như vậy là sao chứ.Thái Từ Khôn cao phú soái chính là không đủ hình dung,tài năng thượng thừa,gia đình giàu có bậc nhất,nhưng đời sống tình cảm phức tạp,scandal nhiều không kể xiết.Phạm Thừa Thừa vui tính,trong sáng là người chung thuỷ trong chuyện tình cảm nhưng lại lận đận tình duyên,quyết tâm lên thành phố cua thần tượng.…
Bảy năm, thứ gặm nhấm cơ thể anh đâu chỉ có cô đơn? Đối với cô, anh chỉ là một người qua đường có duyên gặp mặt. Đối với anh, cô lại là giấc mơ quá khứ không thể xóa nhòa. *** Lục Bắc Thần luôn khiến cô chìm vào ảo giác. Bóng hình thân thuộc, gương mặt thân thuộc, rồi khiến cô không sao thở nổi. Nhưng anh lại nói: "Đã phụ lòng người, vì cớ gì phải đau khổ? Bỗng một ngày nào đó, có người nói với Cố Sơ: Đừng có tin Lục Bắc Thần, vì anh ta, không phải Lục Bắc Thần...…
"Anh... anh làm gì vậy?" Shim Suryeon kinh hãi nhìn anh ta.Logan Lee bị nhiệt độ trong cơ thể thiêu đốt đến mức thần trí không tỉnh táo. Anh cố chịu đựng lý trí cuối cùng, nói bên tai cô: "Giúp tôi, tôi sẽ bồi thường cho cô.""Xin anh hãy thả tôi ra, tôi gọi xe cứu thương cho anh được không?"Logan Lee rút dây thắt lưng ra trói tay cô, khẽ cắn lên vành tai cô, giọng nói mê hoặc: "Tôi cũng xin cô, giúp tôi với..."-----------------------------------------------------------------------Tác giả: B6Thể loại: chuyển ver, ngôn tình, sủng,...Nguồn truyện: s3.truyenhd.comCảnh báo: cốt truyện hoàn toàn khác trong phim, cân nhắc trước khi đọc.…
Tôi viết cho em một bản tình ca, nhưng lại là bản tình ca buồn, và em không biết rằng, em là nhân vật chính trong bản tình ca đó.Start and end: 170119❌Đừng tự ý chuyển ver khi chưa có sự cho phép.❌Đừng tự ý lấy truyện của tớ đi edit mà chưa có sự cho phép.✔Tôn trọng đứa con của tớ giùm. Vì tất cả là chất xám do tớ tự nghĩ ra.…