Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Thế nào là hồng nhan hoạ thủy?""Là Sakamoto Tarou."- - -Thể loại: Harem, Np, phi Logic, Boylove, ngôn tình, hài hước, có ngược, có sủng, Buff, Fanfic, lãng mạn, học đường,..v.v.Lưu ý: OOC rất nặng các nhân vật, không thích có thể click back khỏi truyện.Cp: All nhân vật ( có chọn lọc ) × Sakamoto Tarou.- Không có cp phụ nào.Bối cảnh sẽ bắt đầu từ lúc Sakamoto Tarou mới vào học ở trường sát thủ.Tất cả nhân vật thuộc về tác giả của truyện Sakamoto Days, không phải tôi. Nhưng số phận của họ trong truyện này sẽ được tôi định đoạt.Thân Ái!…
Đông Phương Ngữ Vi nghĩ bản thân sẽ không bao giờ lâm vào tình cảnh oái oăm như hiện tại.Chỉ vì trong người có men say, cô đã không kiềm chế được mà lên giường với bạn thân của bố mình.Mặt Trời ngày hôm đó vừa ló dạng, Ngữ Vi nhanh chóng nhặt bộ váy dưới đất mặc vào định bỏ chạy, nào ngờ lại bị hắn phát hiện. Mọi chuyện bắt đầu từ bây giờ.Mật Ngọt trong Gió Đông là câu chuyện xoay quanh cuộc sống của thiên kim tiểu thư Đông Phương Ngữ Vi và ông trùm Hoắc Kình Triệt. Từ hai người gần như là chó với mèo, chú chọc cháu chửi, bây giờ lại bị một sợi dây cột chặt lại với nhau. Hoắc Kình Triệt không phải người tốt, hắn hung tàn, độc ác. Trước kia chẳng sợ ai, nhưng mà bây giờ hắn lại sợ Đông Phương Ngữ Vi, bởi vì mồm mép con bé này vốn thâm độc. Khi trước hết trù hắn quan hệ với nhiều người phụ nữ sẽ bị lây bệnh HIV, sau lại trù hắn hút thuốc nhiều sẽ bị ung thư phổi. Ban đầu đối với cô và hắn, chỉ là tình cảm "gia đình, tình thân". Nhưng sau sự cố lần đó, mọi thứ liền đi quá xa, một loại tình cảm khác dần bắt đầu sinh sôi nảy nở. Liệu tình cảm này có được bố của Đông Phương Ngữ Vi chấp thuận? Hay cả hai phải trải qua bao sóng gió mới đến được với nhau?"Em bớt độc mồm độc miệng lại được không? Tôi có bị HIV cũng phải kéo em chết cùng."…
Trước khi ngủ, Sunghoon đã nói rất ít.Cậu ngồi ở mép giường, lưng thẳng, hai tay đặt lên đầu gối, trông giống như học trò đang chuẩn bị đối mặt với buổi khảo vấn hơn là một tân lang trong đêm động phòng. Khi Heeseung chủ động lên tiếng trước, giọng dịu dàng như mọi khi hỏi cậu có mệt không, Sunghoon đã vội vàng lắc đầu, rồi lại chần chừ một chút như đang gom góp dũng khí."Ta...ta biết tỷ," cậu nói, giọng khẽ khàng nhưng chắc chắn, "vốn không phải vì ta mà thành thân. Ta cũng sẽ không làm điều gì thất lễ."Sunghoon cúi đầu, vùng da trắng nõn ở tai nhanh chóng phủ lên sắc hồng nịnh mắt. "Nếu tỷ đã là người Park gia, ta sẽ dốc lòng đối tốt với tỷ, nhất định sẽ không để tỷ chịu thiệt."Heeseung nhớ mình đã mỉm cười khi ấy. Nụ cười được luyện tập suốt nhiều năm, dịu dàng và không chút sơ hở, vừa đủ để khiến người khác an tâm. Hắn gật đầu, nói rằng như vậy là tốt rồi, và rằng hãy cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi.Nhưng khi đèn tắt, Heeseung lại không ngủ ngay được. Hắn quen với những đêm không ngủ.Từ rất sớm, hắn đã học cách nằm yên trong bóng tối, lắng nghe từng tiếng động nhỏ và phân biệt đâu là gió, là bước chân của cung nhân, đâu lại là âm thanh không nên xuất hiện ở nơi này. Đêm nay cũng vậy, chỉ là thay vì bức tường ngột ngạt nơi cung cấm thì bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi, thẳng thắn đến gần như ngây thơ, đang ngủ rất say.Heeseung khẽ thở ra một hơi, rồi lần nữa đưa mắt nhìn Sunghoon.Cậu đã lớn rồi.Lớn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên họ gặp nhau.…
Title: Tỷ muội Diệp giaAuthor: Yến Tử.Hai tỷ muội họ Diệp, một bề ngoài lãnh đạm bên trong phúc hắc, người còn lại ngoài hay trong đều giống nhau ngốc nghếch đến kì lạ. Hai nữ nhân như vậy nắm tay nhau du ngoạn giang hồ, trùng hợp lại dấy lên một hồi sóng gió với tuyệt thế nam nhân...Xinh đẹp, tài hoa nhưng bạc mệnh. Nữ nhân yếu đuối. Sinh vì tình, tử cũng vì tình. Nàng gặp hắn đã nhất kiến chung tình, nguyện vì hắn mà làm hết thảy, nhưng nam nhân kia vẫn chỉ xem nàng là một con tốt thí mạng trong cuộc đời hắn. Nhân gian nói rằng yêu là dứt khoác không hối hận, nhưng nàng hối hận rồi, thật sự hối hận. Có lẽ do nàng yêu chưa đủ sâu, chưa đủ chân thành. Hoặc cũng có lẽ là hắn đã từng bước từng bước đạp chết tình cảm đó của nàng, nhẫn tâm như vậy... Mộ Dung Minh Nguyệt đến phút cuối đời, cũng chỉ biết nhếch mép cười thê lương, là tự nàng chuốc lấy, còn có thể oán trách sao? Nhắm mắt, từ từ trút đi hơi thở cuối cùng, trút bỏ hết đau đớn cùng tuyệt vọng.Linh hồn phiêu lãng trần gian, nhìn thấu hết hỉ nộ ái ố của đời người, đến lúc nàng cảm thấy bản thân quả không còn gì luyến tiếc, đột ngột sống lại, nàng trở thành người khác, quyết tâm sống cuộc sống bản thân, thề sẽ không vì bất cứ một ai mà bỏ lỡ.…
Giới thiệu tóm tắt: # hai cái đứa nhỏ xông tận thế # Nhan Bố Bố là người hầu con trai, từ sinh ra thời khắc đó liền đã định trước, hắn đến hầu hạ tiểu thiếu gia Phong Sâm cả đời. Tiểu thiếu gia Phong Sâm, lạnh lẽo cứng rắn đến giống một viên hết sức nhiệt độ thấp bên trong viên đạn, sắc bén sắc bén, bao bọc dày đặc một tầng băng cứng, không cho phép bất luận người nào tới gần. Nhan Bố Bố trong mắt lại chỉ có Phong Sâm, hắn đem chính mình duy nhất món đồ chơi đưa lên: "Ca ca, tặng cho ngươi." "Ai là ca ca ngươi?" Phong Sâm cụp mắt lạnh nhạt mà hỏi. Nhan Bố Bố mút bắt tay chỉ cười: "Ca ca ngu ngốc, ngươi chính là ca ca nha." Phong Sâm một chút cũng không thích cái này theo đuôi, dù cho Nhan Bố Bố dùng nhiệt liệt nhất ánh mắt nhìn hắn, dùng nhất mềm âm thanh hô ca ca, hắn cũng không thích. Nhưng ở tận thế đến khi, mười hai tuổi Phong Sâm, lại mang theo còn nhỏ Nhan Bố Bố bước lên đường chạy trốn. Địa chấn, hồng thuỷ, giá lạnh, nóng bức, dịch bệnh, cùng với biến dị động thực vật. Hai cái cô đơn hài tử, bảo vệ một toà trống rỗng thành, cộng đồng đối mặt cái này hoàn toàn thay đổi, nguy cơ tứ phía thế giới. Ở những cái đó giãy giụa cầu sinh năm tháng bên trong, Phong Sâm một lần cũng không nghĩ tới muốn đem Nhan Bố Bố vứt bỏ. Nhan Bố Bố chính là hắn toàn bộ. -- ngươi dùng hoa hồng giống như mồm mép ta, viên đạn liền rách ra hoa. # vách núi khe trong sinh ra hai cây tiểu manh mối, ở tận thế trong mưa gió lẫn nhau cấp chất dinh dưỡng, gắn bó lớn lên # 1V1 lính gác dẫn đường văn đựng một chút…
Từ những va chạm tưởng như chỉ toàn thù ghét, dần chuyển thành những khoảng lặng lạ kỳ, để rồi đến lúc cả hai nhận ra: "Tao không ưa mày, nhưng tao lại nhớ mày chết được."…
Lý sơn bởi vì khi còn nhỏ leo cây quăng ngã hỏng rồi đầu óc, sau khi lớn lên hắn tương xem vô số cô nương, kết quả đều bởi vì ghét bỏ hắn mà không giải quyết được gì.Lý sơn mẹ thật sự nhìn không được, liền từ bọn buôn người trong tay mua cái tức phụ.Mua tới tức phụ lớn lên xinh đẹp, chính là dáng người không tốt lắm, lớn lên còn so nhà mình nhi tử cao. Nhưng chỉ cần tức phụ đối Lý sơn hảo, này đều không phải cái gì vấn đề.Mấy tháng lúc sau, Lý sơn mẹ lặng lẽ đem Lý sơn kéo đến một bên hỏi hắn, tức phụ đối hắn như thế nào?Lý sơn ban ngày vẻ mặt cao hứng mà nói hắn tức phụ mỗi ngày đối hắn đặc biệt hảo, cái gì đều không cho hắn làm. Nhưng tới rồi buổi tối, Lý sơn lại luôn là co rúm lại trốn đến mép giường một góc, rõ ràng mẹ nói cho chính mình muốn ở trên giường chủ động điểm, nhưng là mỗi lần tức phụ vừa lên giường hắn liền sợ hãi, tức phụ sẽ đỉnh hắn kia đại gậy gộc diễu võ dương oai mà cắm vào chính mình dưới thân lỗ nhỏ, mặc kệ chính mình như thế nào xin tha đều sẽ không dừng lại.…
Trương Tịch Du, một thiếu niên mười sáu tuổi bị trói buộc bởi còng sắt. Là tội phạm giết người nhưng không bị kết án do chưa đủ tuổi và có hồ sơ bệnh tâm lý.Bị họng súng chính nghĩa chĩa vào, nhưng chàng thiếu niên ấy lại chẳng hề nao núng, đón nhận sự chì chiết từ dư luận, hay cái giá phải trả cho tội ác đều không thành vấn đề.Điều đáng lo ở đây là không biết từ khi nào đêm đông mà anh đã dày công đắp nên lại lọt vào một nhành hoa xuân. Lạc Xuân Hi-cô gái đem lòng hoài nghi với kết quả vụ án năm xưa quyết tâm muốn đưa sự thật ra ánh sáng. Nhưng đáp lại cô, anh ta lại đinh ninh chắc nịch:"Tôi có tội."Thế là, vì muốn tìm ra chân tướng sự thật, Xuân Hi đã bằng một cách nào đó len lỏi vào cuộc sống của Tịch Du. Ngày qua ngày lẽo đẽo theo anh như một cái đuôi mặc cho thái độ không mấy mấy chào đón kia.Từ khi nào chẳng hay, cô đã muốn chơi đàn lại. Từ khi nào chẳng hay, anh lại muốn sống tiếp.Từ khi nào chẳng hay, mỗi khi anh đứng trên mép sân thượng, lại 'vô tình' có một cô gái nhỏ bằng đủ thứ lý do nhờ vả anh, chỉ để kéo anh xuống. -"Nhất niệm thành sơn, nhất niệm thành hải. Kình lạc thập lý, vạn vật trùng sinh."Bởi vì khi cá coi chết đi, xác của nó sẽ trở thành một ốc đảo nhỏ, dùng xương cốt làm chất dinh dưỡng ươm cho bông hoa của nó. Người ta gọi đó là sự dịu dàng cuối cùng của cá voi cho đại dương, cho bông hoa thuộc về nắng.…
《Thiên Ấn Khuyết Tình》✦ Dẫn truyện ✦Thiên đạo vô hình, vị tình sở động.Nhất ấn định mệnh, vạn kiếp bất hồi.Dao Cơ Lạc Vân, chưởng Thiên Ấn chi vị, thân là Thượng Thần, lòng chẳng động gợn trần. Nhưng người mang Thiên Mệnh, lại chẳng thoát khỏi lưới tình. Một lần rơi lệ, khởi loạn Thiên cung. Một lần sai tâm, vạn kiếp đoạn linh.Người ấy từng đứng trong mộng nàng, từng gọi tên nàng nơi đình gió, từng đưa nàng đến bên mép vực sinh tử. Nhưng đến cuối cùng, nàng không biết: bản thân là một quân cờ, hay chính là kẻ bày trận?Sau một hồi diệt thân, đoạn thần căn, nàng rơi xuống Vong Xuyên, trước canh Mạnh Bà, lòng vẫn lưu niệm chưa tan.Một chén vong tình thang, nàng không uống.Một kiếp chuyển thế, nàng chọn nhớ.Một lời thệ nguyện chưa thốt thành câu, lại như đinh khắc vào vận mệnh: “Nếu lần này, lòng ta còn nhớ, thì hãy để người… yêu ta trước.”Từ đó, trời cao không dám đoán.Địa phủ không dám ghi.Luân hồi rẽ nhánh.…
Đã bao giờ bạn nhìn thấy ma hay thắcmắc về những sự kiện huyền bí mà bạn nghi ngờ có bàn tay ma quỷ nhúng vào.Bạn có thấy những nhân vật lịch sử ẩn danh với những sức mạnh vật lý mạnh kinh khủng chỉ trong phút chốc và không có thời giải.Mọi thứ đó đều khiến ta nghĩ tới 1 thế lựcvô hình ấy, chúng có đang điều khiển ta.Bạn có muốn thấy chúng?Thật không may khi tôi bị tách biệt khỏi thế giới của 1 cậu bé bình thường khi đôi mắt tôi có thể nhìn thấy được sự hiện diện của chúng xung quanh.Xa lánh và lẻ loi một mình dù ở đâu đinữa.Nhưng cho đến 1 ngày tôi thấy bóngdáng cô bé ngồi trên mép sông, dáng người nhỏ nhắn với mái tóc cắt ngắnnhưng sao bộ váy ấy lại ướt hết khôngchỉ bởi nước mà còn dịch màu đỏ dướichân váy cô ấy.Kì lạ!Nhưng khi mắt tôi và cô ấy bất chợt đốinhìn nhau....tôi chợt nhận ra.Cô ấy không còn là người.…
15 năm trước. -Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục làm chồng .Cậu bé ngũ quan thanh tú liếc mắt sang:-Em có tư cách đó sao??Cô bé nhếch mép cười:-Em không cần phải có , cần gì em phải có tư cách mới lấy được anh !Cậu bé thở dài , quay lưng cầm máy tiếp tục chơi game , đồng thời nói với cô bé :-Lớn lên rồi em thích người khác thì sao ? Giờ em vẫn còn nhỏ nên chuyện này đợi lớn lên rồi hẵng nói đi.Cô bé mím chặt môi mắt rưng rưng khóc đôi mắt ửng đỏ tay bám chặt chiếc áo len đen:-Em không giống anh . Nhất Quả Mộc này nói được sẽ làm được!Cậu bé tròn mắt nhìn tay bụm miệng cười :-Hahaha , Em nói rồi đấy nhé sau này lớn em nhất định phải gả cho anh.Tiểu Mộc vỗ vỗ ngực tự hào nói :-Tất nhiên em sẽ gả cho anh.Hai đứa trẻ giơ tay móc ngoéo . Đồng thanh nói:-Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục vào 15 năm sau. Một lời đã định . Thành giao!!Sau này tôi mới biết nhờ lời hứa năm đó của tôi mà Thất Lục đã biến thành một người hoàn toàn khác.…
Tên: Một Alpha sao có thể bị đối xử như vậyTác giả: GhostieTình trạng: đang lếtNhân vật chính: Vũ Trạch (Beta) x Lục Tống Nam (Alpha)Nhân vật phụ: Omega (top) x Alpha (bot)Cún con đẹp trai học giỏi vô liêm sỉ beta công x Đẹp trai học giỏi ngoài lạnh trong nóng alpha thụ.Thể loại: Nguyên sang, 1x1, beta x alpha, boylove, đam mỹ, ABO, học đường.Văn án:Lục Tống Nam mới vào học ngày đầu đã phải ngồi cạnh một tên beta nhiều chuyện phiền phức, còn nói hắn là bạn thân lúc nhỏ của cậu, nực cười!!!..."Cậu là beta, còn tôi là alpha, làm sao có thể yêu đương".Vũ Trạch lần đầu ngửi đã mê mẩn mùi hương pheromone dịu dàng của alpha nhỏ kia."Bae à, tại sao lại không, chỉ cần cậu thích tôi và tôi yêu cậu thôi mà, tôi còn có thể làm ấm giường cho cậu mỗi tối. Mà hai chúng ta lại còn là alpha và beta, không sợ bị những chuyện phiền phức giống omega đâu, và tôi hứa sẽ làm thật nhẹ nhàng, cậu yên tâm!"."Cậu mẹ nó thật là vô liêm sỉ!!!". ..."Trần Gia Huy, sao cậu là omega mà lại còn đè được tên alpha lắm mồm kia vậy?"Gia Huy nhìn Lục Tống Nam, thâm sâu nói:"Vấn đề về kỹ năng thôi". Nói xong còn cười nhếch mép.-----------------Tác giả: đây là fic đầu tay của tôi, mong mọi người thông cảmCre ảnh bìa: tui tự vẽ đó =)), có ai muốn tìm tui thì liên hệ bằng wattpad nhe…
"Em yêu, đôi tai xù lông của em lộ ra rồi, dễ thương quá làm sao bây giờ?"Là tộc mèo, Kiều Nhất Nam rất ghét việc khi ở cùng với chồng mà lộ tai mèo.Không ngờ bị chồng nhìn thấy một lần, dễ thương hết mức.Sau đó cậu luôn bị ép lộ ra tai mèo.Lệ Ha Hàng: "Tai nhỏ xù lông của vợ tôi thật đáng yêu." Kiều Nhất Nam đáng thương vẫy đuôi: "Chồng à, sau này em sẽ ngoan ngoãn, anh biến em về như cũ đi mà." Lệ Ha Hàng cười nhẹ ôm người ta vào lòng: "em yêu, lông xù cỉ có thể cho mình anh xen."Tên cũ: sau khi kết hôn chồng tôi mỗi ngày đều làm cho tôi biến thành lông xùGiới thiệu 2:"Là omega hiếm nhất tinh tế, alpha theo đuổi thằng này có một đống, cho dù là đại nguyên soái Lệ Ha Hàng cũng có thừa, anh thì tính là cái gì?" Tin tức tố của Kiều Nhất Nam vô tình để lộ ra bị alpha mạnh nhất tinh tế Lệ Ha Hàng ép vào góc tường, trước mặt bản tôn nói ra một câu.Lệ Ha Hàng nhếch mép: "Ồ? em thích đại nguyên soái Lệ Ha hàng?"Kiều Nhất Nam kiên định: "Đúng vậy, sau này em chỉ muốn lấy Lệ Ha Hàng!" Lệ Ha Hàng nheo mắt cười: "Vậy tin tức tố của em trêu chọc tôi, em không định chịu trách nhiệm sao?"Sau khi bị một tên móng heo không quen biết cưỡng ép ghép đôi, Kiều Nhất Nam nghi ngờ về cuộc đời của mình.Nhưng mà, sau đó liền sai sai... Lệ Ha hàng đem thân phận thật của mình bày ra trước mặt Kiều Nhất Nam, Kiều Nhất Nam tròn xoe đôi mắt! Người cậu muốn lấy nhất, Lệ Ha hàng! Làm sao đây? Đuổi theo tin tức tố của cậu chạy đi khắp nơi lại là nam thần trong lòng cậu, cậu có mắt như mù mới không nhận ra là anh? Bây gi…
Author : TôiNhân vật thuộc quyền sở hữu của tác giả J.K.ROWLINGNhân vật chính : Hermione Jean Ganger x Draco Lucius MalfoyNhân vật phụ : Ron Weasly, Harry Potter, Ginny Weasly,.. *Tôi sẽ giữ lại tính cách nhân vật của truyện theo bản gốc của tác giả J.K.ROWLING .-------Đoạn trích 1 : " Đã từ rất lâu rồi anh đã bị em đánh cắp trái tim, nhưng anh thật ngu ngốc khi không nhận ra nó sớm hơn. Anh sẽ không bỏ qua cơ hội lần này nữa đâu cô bé của tôi ạ " Draco nói Đoạn trích 2 : " Này cô bé, em có cảm thấy hôm nay tôi rất quyến rũ đúng không ? " Draco nhếch mép mình và nở nụ cười mang theo một chút nguy hiểm " Anh.. anh đang nói nhảm gì đó. Tránh ra cho tôi đi nào " Hermione thật không thể tin được đây là Draco Malfoy ngày nào. Cô quá mệt mỏi với hắn…
Chap1: Xin chào ta tên là Lâm Khuê Lợi, 23t là một nữ cảnh sát.... Nói không phải khoe chứ ở Hồng Kông này ta nỗi tiếng là bắt được những tên tội phạm rất nguy hiểm và còn là một nữ cảnh sát xinh đẹp nhất từ trước đến giờ nữa ke ke.... "Này Lâm Khuê Lợi cậu bị thần kinh sao mà ngồi đơ ra ro ròi cười một mình vậy??? '' Nữ nhân trên người mặc đồng phục cảnh sát lấy tay đánh một phát vào con người đang mơ mộng ấy. " Này Chu Gia Kỳ sao lại đánh tớ , đau lắm đấy... " Khuê Lợi bĩu môi tay thì xoa xoa chỗ vừa bị đánh. " Không đau đánh làm gì ... à mà có vụ mới nè... " Cô đưa sấp tài liệu cho Khuê Lợi rồi nói tiếp " Vụ lần này là có ai đó đã đột nhập vào lăng mộ cổ đễ trộm báu vật... "Nghe đến đó Khuê Lợi nhíu mày nhìn Gia Kỳ " Mộ cổ sao? Nhưng mộ ai vậy?? " Chu Gia Kỳ cười nhêt mép tiến lại gần giựt cây bút bi mà Khuê Lợi đang cầm rồi khum người xuống hí hoáy viết vài chữ.... Khuê Lợi khó hiểu cầm tờ giấy lên xem cái con người đó viết cái gì " mộ không tên của Võ Tắc Thiên "…
Đam mỹ, ngọt sủng, he, ngược nhẹCường công x nhu thụThiếu gia nhà giàu: Lục Dương Kì (Công)Học bá ốm yếu: Lâm Duy (Thụ)Mạch truyện chậm, có ngọt, có đắng"Ngọt Như Mộng, Đắng Như Tan" là lời thì thầm của một thứ tình cảm đẹp đến mơ hồ, dịu dàng như giấc mộng. Như một giấc mơ đẹp mà ta tỉnh dậy giữa chừng, chỉ kịp giữ lại dư vị ngọt ngào và nỗi buồn không thể chạm.1x1…
Cậu gượng sức với lấy tắm chăn che chắn thân thể của mình. Người cậu nóng ran, đầu óc không còn tỉnh táo do thuốc.- Cút đi!! Đừng tới gần tôi.!Hắn ta nhếch mép, vân vê ly rượu đỏ thẩm trên tay.- Nói tôi cút? Ha..vậy cậu đến đây làm gì?Hắn ta thừa cơ hội xé toạt chiếc áo sơ mi mỏng tanh trên người cậu.- A..không muốn..cút đi..Chiếc áo sơ mi bị xé toạt, để lộ thân hình mảnh khảnh, trắng mút, đầu ngực hồng hào khiến yết hầu của hắn lên xuống không ngừng...…
Hắn đánh nhau thì sao? dễ cục thì có làm sao?"Mày ngon thì ra đây đánh tao xem!"Naib dõng dạc lên tiếng, Luca tặc lưỡi, 1 phát vả hắn thật đau." Như ý quý khách nhá, nhất ngài luôn"Naib ôm má, nhếch mép rồi ra ôm cậu con trai tóc vàng."Victor! Người ta oánh tôi!"Victor:"..." ở trường rõ đánh ghê lắm mà vô quán sao lại bám nhân viên cậu vậy nhỉ, Victor thở dài.…
-Ken -Lâm Kiệt(16t):là hoàng tử thứ 1 của trường Blue Start,là bạn thân của kinTính cách: lạnh lùng(từ lúc cô bé đó bị mất tích)Cao:1m80; IQ:300/300Ngoại hình: rất rất đẹp trai.Ko cười vs bất cứ ai trừ cô bé khi xưa,cùng lắm cái nhếch mép là rất hiếmAnh cả của bang Devil đứng đầu thế giới ngầmGia thế: là con trai tập đoàn Lâm Thế lớn nhất thế giới về trang sức-Min -Ngọc Băng(16t):là hotgirl thứ 1 của trường Blue Start,là bạn thân của monTính cách:rất năng động nhưng ko kém phần lạnh lùngCao:1m70; IQ:300/300Ngoại hình: rất xinh đẹp và cute,body hoàn hảoChị cả của bang Angle ngang hàng với bang DevilLà con gái cưng tập đoàn Nguyễn Hoàng lớn ngang bằng tập đoàn Lâm Thế về thời trang,nhưng tai nạn xảy ra từ lúc bé nên hiện tại bị mất trí nhớ và được nhận nuôi tại một gia đình nghèo-Kin-Ngọc Bảo(16t): là hoàng tử thứ 2 của trường Blue Start,là bạn thân của kenTính cách: lạnh lùngCao:1m80; IQ:300/300Ngoại hình:rất đẹp trai là anh sinh đôi vs Min,hiếm khi nở nụ cười cùng lắm là cái nhếch mép,từ khi lạc mất em gái của mình đã trở nên lạnh lùng và không còn cười nhiều như trước nữaAnh 2 của bang DevilGia thế:như nó-Mon-Thảo Vy(16t):hotgirl thứ 2 của trường Blue Start,là bạn thân của minTính cách: dịu dàng,ko kém phần năng động và cá tính,hoà đồngCao:1m70; IQ:300/300Chị 2 của bang AngleNgoại hình:rất xinh đẹp, body hoàn hảoGia thế:là con gái cưng của tập đoàn Hồng Lê lớn thứ 2 trên thế giới về chính trị Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ😙😙…
Trời mưa từ chiều đến tối, mưa dày và lạnh, đập lên cửa kính bệnh viện thành những âm thanh đơn điệu, kéo dài, như thể cả thành phố đang khóc thay cho một người không còn sức để khóc.Từ Yến nằm trên giường bệnh, hơi thở mỏng và ngắt quãng. Mỗi lần hít vào đều giống như phải dùng hết sức lực còn sót lại trong cơ thể. Cậu không nhìn thấy trần nhà, không nhìn thấy ánh đèn trắng chói trên đầu, chỉ cảm nhận được mùi thuốc sát trùng quen thuộc và tiếng máy móc chạy đều đều bên tai.Bàn tay gầy guộc đặt trên tấm chăn trắng, đầu ngón tay lạnh dần.Cậu nghiêng đầu về phía cửa, dù biết mình không thể nhìn thấy gì nữa. Thói quen ấy vẫn không bỏ được. Ngày trước, mỗi khi Giang Trọng bước vào xưởng vẽ, cậu cũng luôn ngẩng đầu theo hướng có tiếng động, mỉm cười trước khi kịp nhận ra mình đang cười với ai.Hôm nay, hành lang rất yên tĩnh.Không có tiếng bước chân quen thuộc.Không có giọng nói trầm thấp gọi tên cậu.Từ Yến khẽ chớp mắt. Đôi mắt đã mất đi chức năng từ lâu chỉ còn phản xạ yếu ớt. Cậu đưa tay mò mẫm trên bàn, chạm vào cuốn sổ nhỏ. Bìa sổ đã cũ, mép giấy sờn lên vì bị lật quá nhiều lần.Cậu cầm bút, đầu bút run rẩy, viết từng chữ rất chậm, như thể chỉ cần viết nhanh hơn một chút thì sinh mệnh sẽ trôi đi nhanh hơn."Hôm nay trời mưa."Cậu dừng lại, thở một hơi rất nhẹ."Anh có mang ô không?"…