Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
James cười lớn, vỗ lưng Remus. "Moony nói đúng. Cậu không thể nào lôi kéo được ai cả." Nụ cười của anh trở nên gian xảo. "Thật ra, mình cá là có một người trong trường này khiến cậu không thể nhìn lại lần thứ hai."Sirius nhướn mày, vẻ tò mò. "Ồ? Vậy người đó là ai?""Snape," James nói, nụ cười nhếch mép của anh càng thêm tươi khi căn phòng chìm vào im lặng.…
• Y/n là 1 đứa con gái 14 tuổi, hủ chính hiệu mặc dù t/g của nó là con trai (t/g nó cx là hủ luôn). Đang yên đang lành tự dưng xuyên vào alltakemichi. Tin được không:Đ???. Mới sống có 14 cái nồi bánh chưng mà đã phải ngắm gà khoả thân. Đang buồn nghe thằng ku tác giả kể về việc gạch nhầm tên trên sổ tử thần nên đối đáp lại = cách cho xuyên vô Tokyo Revengers thì hết buồn luôn:Đ. Về hoàn cảnh dư lào thì vô truyện mới biết đc chứ t/g spoil thì khỏi đọc à:Đ((.…
bản gốc: be the best you ever tasted - Martynaxnhân vật: kinn anakinn - porsche pachara số chương: 11;"Vậy tên của em là gì, bé cưng?" Hắn hỏi."Jom," Porsche trả lời sau vài giây, tạo nên một làn hơi nhẹ thoáng lướt qua môi Kinn."Nhìn em không giống với tên Jom. Thứ lỗi cho tôi khi lại lặp lại câu nói của chính mình nhưng em thật sự là một kẻ xảo trá đấy," hắn lặp lại câu nói ấy một lần nữa. Nhưng trông hắn có vẻ vẫn rất thích thú, giống như đang nghe Porsche kể một câu chuyện cười nào đó.Porsche bặm môi lại một cách bướng bỉnh và im lặng, khiến cho một nụ cười nhếch mép nhỏ xuất hiện trên môi Kinn; chẳng hiểu sao hắn trông có vẻ rất vui. "Nghe tôi này, bé cưng, nói cho tôi biết tên em và tôi sẽ kết thúc buổi làm của em ngay bây giờ. Như vậy có được không?";bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
Màu đỏ rực sáng nơi cuối góc phố, Jade nhanh thoăn thoắt vồ lấy miếng mồi của mình, nốc cạn không để thừa lấy một giọt huyết thanh nào. Đưa tay chùi mép, cô sẽ lại phải chạy trốn khỏi thành phố này, đất nước này, có lẽ phải di chuyển nhanh hơn nữa, đâu thể để nàng tìm ra cô...Truyện được lấy cảm hứng từ series The Twillight Saga...…
[ ngụy huynh muội, sủng văn ]Trọng sinh? Muội muội bởi vì câu dẫn ca ca không thành công, náo tự sát? Như vậy lừa bịp sự tình, như thế nào đều có thể làm cho nàng gặp gỡ!*Trọng sinh sau ngày đầu tiên. Nam nhân mặt âm trầm nói ra: "Ngươi cả đời này, chỉ có thể là muội muội ta, thứ khác, ngươi đừng vọng tưởng."Mấy tháng sớm chiều ở chung về sau. Nam nhân cường thế ôm thiếu nữ eo, bá đạo tuyên bố: "Đừng tưởng rằng có thể chạy ra lòng bàn tay của ta, chỉ cần ta một ngày không buông tay, ngươi tựu chỗ nào cũng không đi được."Nói xong, hung hăng hôn thiếu nữ môi, không có cách một hồi, lăn đến trên giường, đem mỗ thiếu nữ trong trong ngoài ngoài ăn xong chùi mép. Sáng ngày thứ hai, thiếu nữ xoa đau buốt nhức eo, từ trên giường khởi động đến, quát: "Du Lăng Thần! Ngươi đã nói, ta chỉ có thể là muội muội của ngươi, ngươi nói không giữ lời!""So về tức phụ nhi, tín dụng không đáng một đồng." Nam nhân nghiêm trang trả lời, ý tứ trong lời nói lại vô lại đến cực điểm.…
Tổ hợp: Boy nghiêm túc, mồm mép đanh đá, cợt nhả với mỗi em x Girl tính cà nhây, tưng tửng, khó chịu với mỗi anhLúc chưa yêu:Cuộc đời tớ là một con đường bằng phẳng, nhờ ơn Hân mà tự nhiên tớ phải đổ đèo.Trả lại cho đây hai chữ bình yên giùm cái đi.Hoặc là biến khỏi tầm mắt luôn thì càng tốt.Lúc yêu:Cuộc đời tớ vốn nhạt như nước ốc, nhờ Hân mà trở nên sắc màu. Hân ời ới ơi, đừng giận nữa, nhìn tớ một cái đi màaaa.…
Đêm mưa, Dương Châu Tiết gia chịu khổ diệt môn. Tiểu nữ nhi Tiết Chỉ Lan may mắn chạy thoát sau, nữ giả nam trang, lên Thiếu Lâm khổ tu võ công. Mười năm sau, Tiết Chỉ Lan học thành rời núi, sửa tên Tiết Hạo Nhiên, bắt đầu rồi nàng giang hồ hành trình.Tag: Giang hồ ân oán, Duyên trời tác hợp, Nữ giả nam trangTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiết Hạo Nhiên ( Tiết Chỉ Lan ) ┃ vai phụ: Sở Di Huyên, Tô Nhược Yên, Đàm Tuyết Oánh, Diệp Uyển Linh ┃ cái khác: GL, Vân Thủy GianMột câu tóm tắt: Giang hồ nhi nữ, phong vân quỷ quyệt…
Tôi đã sống lại trong hình dạng một đứa trẻ, chỉ biết rằng bản thân đã chết, ngoài điều đó ra cái gì cũng không thể nhớ kể cả cái tên. Có lẽ vậy mà tôi của kiếp này được ông trời ưu ái ban cho một cơ thể mạnh mẽ một cách bất thường. "Trống rỗng thật này kkk"Park Jong Gun nhìn vào đôi mắt tôi, cười to. Rồi sau đó gã lại cẩn thận quan sát tôi từ trên xuống dưới, giống hệt như đang xem một con vật trong sở thú. Tôi đứng yên không nhúc nhích, để mặc gã muốn làm gì thì làm. Không ngờ được gã liền trực tiếp túm lấy tóc tôi. Tôi bị nắm đến muốn bật tóc khỏi da đầu, ngước lên nhìn gã:"Đau!" Gun không dừng tay mà cứ thế lôi tôi vứt lên xe rồi gã ngay lập tức lái xe đi mất. "Tao sẽ biến mày thành tác phẩm tuyệt vời nhất của tao."Lưu ý: Treo đầu dê, bán thịt chó Bìa truyện: lụm đâu đó trên mạng, mn ai biết cre thì nhắn tui với…
Sống ở bên cạnh nhà trọ của Fujimiya Amane là một thiếu nữ xinh đẹp đứng đầu trường, Shiina Mahiru. Hai người vốn không có gì liên quan đến nhau cả. Vào một ngày nọ, Amane thấy cô ấy dầm mình dưới cơn mưa, cậu cho cô ấy mượn ô. Từ đó về sau, hai người bắt đầu cuộc trao đổi không thể tưởng tượng nổi.Mahiru không nhìn nổi cuộc sống một mình đắm chìm trong trụy lạc của Amane, giúp nấu cơm, quét dọn phòng và chăm sóc Amane đủ mọi khía cạnh.Mahiru khao khát mối quan hệ trong gia đình, dần dần rộng mở cánh cửa lòng mà bắt đầu làm nũng nhưng Amane chẳng có chút tự tin chấp nhận lòng tốt của cô ấy. Mặc dù hai người không thẳng thắn nhưng khoảng cách giữa cả hai vẫn rút ngắn từng chút từng chút một...Trong câu chuyện tình yêu này, nhận được nhiều ủng hộ từ " ngào khiến cho người ta lo lắng. Nói tóm lại là đường, đường và cơm chó Ngon lắm!!!…
Summary:"Ta sẽ trở thành Alpha." Sasha nắm bắt Eno ngón tay, nhìn nam hài mắt xanh lục, trang trọng hứa hẹn, "Đợi được ta có thể sử dụng nỏ chiến đấu, đợi được Talulah cho chúng ta chúc với danh hiệu của chính mình -- ta sẽ trở thành Alpha, ta sẽ bảo vệ ngươi."Notes:ABO, không có nội dung vở kịch, liên quan với tiền kỳ chỉnh hợp một điểm tưởng tượng…
TRUYỆN ĐĂNG CHỈ VÌ ĐỌC OFFLINE. SẼ GỠ XUỐNG NẾU ĐƯỢC TÁC GIẢ YÊU CẦU.Bạn đang đọc truyện Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam của tác giả Quất Tử Chu. Đời trước Mạnh Dương làm rất nhiều chuyện sai lầm ngu ngốc, giống như một thằng hề khiến người ta chán ghét bản thân cũng không có thành tựu gì, sau khi chết thảm cậu mới biết thì ra cậu chỉ là pháo hôi trong một quyển sách để tôn lên nam chính thụ.Cậu có chỗ đáng hận, nhưng nam chính công và thụ cũng không hoàn toàn là người vô tội. Nam chính công phản bội cậu ở phía trước, nam chính thụ hãm hại ở phía sau. Làm lại một đời, cậu quyết định gả cho người cầm quyền hào môn - cha của nam chính công, cho nhân vật chính thêm mấy em trai để phân chia tài sản.Vốn tưởng người đàn ông đó lớn tuổi, muốn mang thai cũng có mấy phần khó khăn, nhưng không ngờ tới người đàn ông đó không những có thân thể cường tráng, hơn nữa càng thêm anh tuấn đẹp trai hơn nam chính công lại thành thục ổn trọng vô cùng mị lực, quyến rũ càng khiến cậu khó khép chân lại. A không, hẳn là không ngậm miệng được.Lạc Tu và vợ trước là hôn nhân thương mại, cũng đã ly hôn nhiều năm. Bây giờ lại không dự liệu được, hắn sẽ lấy một cậu trai nhỏ hơn mình khá nhiều tuổi làm vợ, vốn ban đầu chỉ muốn coi như có thêm một đứa con trai mà nuôi thôi.Chỉ là không ngờ tới, đứa nhỏ lớn lên tinh xảo trắng nõn dần khiến hắn vô thức cưng chiều lại thêm đau lòng, cuối cùng thậm chí cả trái tim đều cho cậu.…
Author: Rin tiếng sóng vẫn êm dịu... đâu đó lại vang lên dai điệu của chiếc hộp nhạc cũ. Mặt trời đã nhô ra khỏi mặt biển xanh và đang tỏa những tia nắng ấm áp hai thân ảnh vẫn quấn lấy nhau bên bờ biển. Chiếc lọ thủy tinh lăn đều đều đến mép bờ , một con sóng ập đên mang theo cả chiếc lọ và tình yêu của hai người trôi về nơi phương trời. Nó xé trôi mãi và không bao giờ ngừng lại cũng như tình yêu của họ vậy sẽ mãi mãi chỉ dành cho nhau và không bao giờ tan biến dù cho cuộc sóng có kết thúc. Cả anh và cậu đến phút cuối cùng đều luôn dõi theo nhau và luôn dành cho nhau một tình yêu cao cả nhất... Đó là sự hi sinh... Là mãi mãi ở bên nhau không bao giờ li biệt... Là luôn tre trở cho nhau ngay cả khi đã chút hơi thở cuối cùng... Là nguyện từ bỏ mọi thứ để bên nhau... Buổi sáng hôm ấy trời bỗng trong xanh đến tuyệt diệu...Đâu đó bạn có trông thấy nụ cười hạnh phúc của họ không???____not simply love____…
Những mẩu chuyện ngắn về đời sống xoay quanh bốn đứa bạn thân.•"Mày có chắc mày lớp 12 không đấy?" Reo vênh mặt lên nhìn tôi bằng nửa con mắt.Tôi cũng gằn giọng lên phản kháng. "Tao đã tra rồi, làm đéo gì có sheeps.""Gốc của mày đâu?? Dạng số nhiều thì phải có đuôi s chứ?!" "Anh bạn à, không phải cái gì cũng có quy tắc của nó. Đừng nông cạn như thế, mày không cãi được đâu." Tôi nói rồi nhếch mép ra hiệu cho Chigiri ngồi kế bên đưa cho Reo xem 'chứng cứ'.Tôi thề là biểu cảm của nó còn đáng giá hơn cả tập đoàn Mikage. Cũng phải thôi, chàng trai vàng trong làng biết-tất-cả vừa bị một con nhỏ tép riu lên mặt cơ mà, chả tức:)).Nagi liếc qua đám hỗn độn trước mắt, rồi ném cho Reo từ đâu ra cái quần xà lỏn. "Đội vào đi."•Credits to the artists.…
Giới thiệu Editor : Qin Zồ _ LuChanProofreader : Hoai Tran ,Bùi Giang, LittlegnudThể loại : Thanh xuân vườn trường, HESố chương : 86+ phiên ngoại Trích từ : "Nhật Ký Tiểu Quái Thú"Tóm Tắt truyện : Tình yêu của những năm tháng thiếu thời hệt như một cơn gió ,không thể nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được ...Như cái tên khắc trên mặt bàn , vừa sợ cậu nhìn thấy lại vừa sợ cậu không nhìn thấy.... Chúng ta gặp nhau nữa cuộc đời hệt như một cơn gió thoảng ****Anh là đại thần toán học , được tuyển thẳng vào Đại Học Thanh Hoa , còn cô vì anh mà thi lại đại học trở thành nữ sinh thi vào "đại học vì yêu" trong truyền thuyết .Chàng trai năm ấy là bí mật thanh xuân của cô ,bí mật tất cả mọi người điều biết .Còn bí mật của anh , tất cả gói gọn trong năm chữ ở mép trang của cuốn sách Sinh học :"Tôi thích cậu, ngốc ạ ".…
#My au#AllxVietnam#Phi logicTranh cre:KinDi9127Người ta thường nói rằng:'Người thành công nhất luôn là người cô đơn nhất!'Thế giới của ta cũng ko ngoại lệ,một chính trị gia thành công nhưng cô độc!Trong thế giới của ta bao phủ bởi những màn đêm tĩnh lặng,những ánh sáng le lói dẫn dần biến mất.........Những người bạn,đồng đội của ta đã rời bỏ ta mà đi!Những lời hẹn ước năm xưa đó......mãi mãi ko đc thực hiện.........Trong lúc ta tuyệt vọng nhất,đã có một tia sáng lên lỏi vào trong tâm trí của ta!'Nó thật ấm áp,cảm giác như đc an ủi vậy......'Ta vươn tay ra để chạm tới tia sáng đó nhưng đã quá muộn rồi..................'NÓ ĐÃ BIẾN MẤT!' Cùng lúc ta cũng cảm thấy choáng váng mà ngất đi,khi tỉnh lại đập vào mắt ta đầu tiên đó chính là cảnh hỗn chiến vô cùng đẫm máu!Ta thấy thần ngước mặt lên nhìn thì thấy anh ba và anh hai của ta đang ríu rít lo lắng mà gọi người chữa thương đến,vào khoảnh khắc đôi bàn tay ấm áp đó chạm vào hai bên gò mà của ta khiến ta cảm nhận đc sự ấm áp đó.........Trong vô thức ta lại ngất đi một lần nữa...............Khi tỉnh dậy,ta đã thấy bình đang nằm trong một căn phòng xa lạ rồi!Bỗng một thị nữ bước vào,khi cô ta nhìn thấy ta thì liền hoảng hốt mà làm rơi tách trà.Cô nhanh chóng chạy ra ngoài để báo cáo tình hình và rồi.........Gia đình ta đã vào cùng với bác sĩ,khi nhìn thấy họ!Cơn đau đầu của ta lại tái phát,những dòng ký ức cùng với tên của chủ nhân cơ thể này xuất hiện.Ta ngước nhìn xuống đôi bàn tay chứa đầy vết thương của ta rồi nói:'Thiếu gia út nhà Đại Nam…
Văn án: Lê Thanh Tuyền là lớp phó học tập. Miệng sắc như dao lam, đầu óc logic, lòng lại mềm đúng chỗ.Phan Gia Huy là thằng học sinh cá biệt, đẹp trai - học dở - lười biếng - mồm mép và đặc biệt... rất khoái chọc tức lớp phó.Hai đứa tưởng như không thể cùng tồn tại. Cho đến khi... dính vào nhau vì tiết mục văn nghệ.Lớp của Tuyền và lớp 11A7 phải diễn chung. Đến lúc chia trang phục, -" Chân váy bọn mày chọn kì vậy ? Ngắn cũn, mặc lên chân xấu lộ hết rồi còn đâu ?" Tuyền nhướng mày, đáp thẳng không vòng vo:- "Ủa? Lúc đầu chính mày nói là lớp mày chỉ phụ tiết mục thôi. Đồ bọn tao thuê sao cũng được mà? Với lại Linh cũng gửi ảnh vào trong nhóm cho bình chọn rồi , mà chúng mày không thèm ấn chọn "- "Tụi tao thấy dìm dáng thì có quyền góp ý chứ!"Tuyền gắt:- "Vậy chia ra. Lớp nào thuê đồ lớp nấy. Nhảy nhạc thanh xuân mà đòi váy dài ? Đây cũng gần đến gối rồi . Không thôi , chúng mày mặc luôn áo dài lên mà nhảy cho nó che chân , bọn tao mặc đồ này " - " Diễn chung mà mặc khác ?? Có thấy kì không ? " Đúng lúc đó, Phan Gia Huy - từ đầu chỉ đứng khoanh tay bên cạnh - nhếch môi cười khẩy:-"Vậy giờ tụi mày muốn sao?"- "Chuyện váy vóc không liên quan đến đám con trai chúng mày ! Chúng mày có phải mặc đâu " Chưa kịp thở, Gia Huy thò tay vớt ngay cái chân váy trên bàn, xỏ vào không chớp mắt:- "Giờ thì tao liên quan rồi. Nói tiếp đi?"Cả sân khấu đông cứng lại , nước đi này ....quá cao thủ rồi ? Thấy thế , Long- bạn thân Huy cũng xỏ vào theo , anh em sống chết có nhau -" Ờ , hai bọn tao mặc rồi , sao nữa ?" Ti…
"Trăm năm hẹn biển cùng mây, Đò ngang chở bóng người say giữa dòng. Sóng ru câu hát nghìn năm, Đưa hồn xưa cũ về thăm bến này..."Có người nói, biển không có ký ức. Nhưng người sống bên biển lại nhớ thay cho biển - nhớ tiếng gió, nhớ mùi rong, nhớ cả hơi ấm của bàn tay từng nắm rồi buông.Cù Lao Chàm sáng sớm. Trời còn lấm tấm sương như hơi thở mỏng. Tiếng chèo thuyền của ngư dân đập nhẹ vào mặt nước, từng nhịp chậm rãi như tiếng tim của một vùng đất chưa bao giờ thức dậy vội vàng. Hạ Mộc Dao đứng giữa bãi cát, máy quay đặt trên chân giá, ống kính hướng về phía mặt trời đang nhú lên từ mép sóng. Mái tóc dài chạm gió, tà váy lùa vào bọt nước.Cô nói nhỏ, giọng thì thầm như kể với chính mình:"Người ta bảo, mỗi vùng biển đều có một linh hồn riêng. Còn tôi... đang tìm linh hồn của mình."Một con sóng nhỏ tràn lên, chạm vào chân cô, mát lạnh. Xa xa, trong khung hình máy quay, có bóng một người đàn ông đang bơi xa bờ - lặng lẽ, đều đặn, như thể anh đã thuộc về biển từ rất lâu. Ống kính rung nhẹ. Mộc Dao đưa tay che nắng, nhìn theo, nhưng chỉ thấy ánh sáng vỡ vụn trên mặt nước, và một cảm giác rất lạ tràn qua: vừa gần gũi, vừa xa xăm.Có những cuộc gặp gỡ không cần lời hứa. Chỉ cần một khoảnh khắc thôi, biển đã ghi nhớ giúp ta rồi.…