Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Cổ Tích Dị Biệt" - Tuyển tập truyện độc đáo tái hiện những câu chuyện cổ tích quen thuộc theo góc nhìn mới lạ và sáng tạo. Với niềm đam mê mãnh liệt dành cho thế giới thần tiên, tác giả đã biến tấu các chi tiết, thay đổi kết cục, hoặc khai thác những nhân vật tưởng như nhỏ bé để tạo nên một thế giới kỳ ảo vừa quen vừa lạ, đong đầy bất ngờ và cảm xúc. Mỗi câu chuyện là một hành trình phiêu lưu, thử thách các giá trị quen thuộc..."…
Tôi là một nhân viên văn phòng bình thường. Sau khi người thân mất, tôi dự định sống kiếp cô độc, đến đất nghĩa trang cũng mua xong. Cứ thế là hết một đời, chẳng làm phiền ai.Một ngày nọ có người xưng là Daou đến hỏi cưới tôi.Ảnh bìa: Cám ơn bà Diệp Tâm Như đã thiết kế giúp tui 🙊😘…
sau một số thứ... tui quyết định viết bộ truyện này... tui vừa bị lọt hố Boboiboy hiện chưa thoát được... nói chung là các bạn cứ đọc đi...Nguồn ảnh: AkisaMei.…
12 con người , 12 sắc màu , 12 tính cách , 12 cái tên !! khác nhau !! -Định mệnh có đưa 12 con người này gặp nhau không?-Tình duyên có đến với họ đúng lúc không? -Họ có gặp nhau đúng thời điểm hay không? -Liệu có điều gì sẽ cản trở tình yêu của họ hay không? -Liệu cái kết sẽ tốt đẹp hay tồi tệ? -Tình cảm này chắc có bền lâu? Hãy cùng nhau đọc truyện để biết được câu trả lời nhé? Đừng quên bình chọn và comment ý kiến tới choa tác giả nhá <3…
Trả một vé về tuổi thơ.Nhớ những kỉ niệm một thời vô ưu vô lo. Cuốn album theo dòng hồi ức chậm chạp tua lại. [12 chòm sao] TRƯỜNG MẪU GIÁO HOÀNG ĐẠO ra đời.Mong có thể gợi cho các bạn nhớ về mình từng một khoảng thời gian được yêu thương trong sự cưng chiều bảo bọc của người thân, những trò chơi dân gian chơi cùng đám bạn hàng xóm, ăn những món quà vặt, xem phim hoạt hình,...Mô tả truyện:12 chòm sao đến tuổi đi nhà trẻ. Ba mẹ của các nhóc quăng một đám vào cùng Trường Mầm non. Kể từ đây, xảy ra bao chuyện dở khóc dở cười.…
Tác giả: Tiểu Anh AnhMột người phụ nữ vô sinh - cả đời này sẽ không hiểu được cảm giác mang nặng đẻ đau, cảm giác hạnh phúc khi bế thiên thần bé nhỏ trong tay. Vậy thì vì sao người khác có quyền đó? Một người phụ nữ từ bé đã bị "lép vế" trước tài hoa cũng như nhan sắc của chị họ, suốt cuộc đời luôn bị gọi làm kẻ thay thế. Vậy thì sao cam tâm? Một người phụ nữ xinh đẹp, cha mẹ giàu có, nhưng lại là cha mẹ nuôi. Cái chữ "nuôi" đeo bám cả đời. Vậy thì vì sao không thể tìm cách thoát khỏi chứ? Một người phụ nữ hiền lành, ngây thơ nhưng lại không có tiền. Vậy thì vì sao không thể trở nên dối trá để có được tiền chứ? Tất cả bọn họ đều đáng thương? Vậy còn cô? Cả cuộc đời cô là một vũng bùn, nhơ nhớp, bẩn thiểu. Cô biết, cô đã "chết", chết tâm từ cái ngày họ cướp con cô đi. Vậy thì vì sao cô không thể độc ác? Con là của cô! Quyền cũng sẽ là của cô. Cô muốn xem, ai dám cản đường cô trả thù. Cô muốn xem, ai dám cản mẹ con cô đoàn tụ.…
Lục Phong Linh là một tiểu thư bị cha của mình đuổi khỏi gia tộc từ bé. Lên năm tuổi thì cô quen một cậu bé họ Bạch. Cậu bé ấy luôn bảo vệ lấy cô. Càng lớn cô có ba người bạn thân nhưng trớ trêu thay họ đều rời bỏ cô khiến cô trở nên sa đọa. Tất cả ý thức của cô không còn nữa rồi. Cô nguyền rủa tất cả....Tác giả: LapisyukiOn-going___________________Chỉ được đăng trên Wattpad. Lấy đi phải có sự cho phép của tác giả…
" Các vị thần sẽ bỏ rơi chúng ta sao ? " Người lính hỏi người bạn của mình , giọng vô cùng buồn bã . " Chắc chắn " Người bạn đó cũng trả lời y hệt như anh ta - buồn bã còn có chút tuyệt vọng , thở dài tưởng chừng giúp anh ta đỡ lo hơn nhưng nó chỉ làm tâm trạng anh ta càng tồi tệ , nghĩ đến những thần dân của đất nước này thì càng mệt mỏi . Lần này coi bộ các vị thần sẽ không tha cho dương thế rồi , họ là lính trong hoàng cung , ít nhất thông tin họ biết cũng đầy đủ hơn bên ngoài , ai ở ngoài kia cũng nghĩ rằng các vị thần đang tức giận , cần có cái gì đó xoa dịu thần nhưng cái cảm giác của thần còn hơn cả tức giận - chính là tuyệt vọng . Hơn 100 000 năm trước con người cũng chịu cơn thịnh nộ của thần , cũng may đó chỉ là răn đe nên vẫn còn con người sống sót và thời đại này . Họ biết bản thân mình thấp kém cỡ nào còn những kẻ trong kia cứ nghĩ mình là cao nhất , đứng trên vạn vật còn đối với thần thì họ chỉ như mấy con kiến nhỏ bé dưới chân mà chỉ cần búng tay là chết hết . Cả hai người ngồi thụp xuống đất , ngửa đầu lên hưởng thụ nốt chút yên bình còn xót lại , bầu trời hôm nay đen kịt , họ nhìn nhau cười , bây giờ đến cả thần Mặt Trời cũng đang rời bỏ họ .…
Ký túc xá cũ, căn phòng cuối dãy, và cánh cửa không ai dám mở.Hoài Thu chuyển đến đó - nơi tiếng cười và dấu tay máu vẫn chưa biến mất.Trong bóng tối, có những linh hồn vẫn đang đợi...…