Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hải Đăng và Thảo Nguyên, từ những con người xa lạ trở thành bạn cùng bàn, và từ đó mở ra một chuyện tình đẹp, in một dấu ấn không thể phai mờ trong kí ức hai người về quãng thời thanh xuân tươi đẹp và bình yên. Thảo Nguyên tính cách hướng nội, nhạy cảm. Hải Đăng năng động, cởi mở, luôn hướng về phía người mình thích. Hai con người, hai tính cách dần hòa hợp vào nhau, hướng về nhau, cùng nhau cố gắng, cùng nhau nỗ lực.Đây là tác phẩm đầu tay của mình, bởi vậy sẽ không thể tránh khỏi những thiếu sót, rất mong sẽ nhận được những góp ý của mọi người. Mây Lam xin cảm ơn tất cả mọi người đã ghé qua ủng hộ "Khăn len và Guitar".…
Giận thì giận, mà yêu thì vẫn cứ yêu thôi......Tác giả: Vân JibiThể loại: truyện dài, học đường, hài hước, lãng mạng, võng du, game love.Truyện không có thời gian ra chap cụ thể, cân nhắc trước khi NHẢY HỐ.Truyện đôi chỗ có sử dụng những từ ngữ hơi thô tục, thanh niên nghiêm túc và lịch sự cân nhắc trước khi đọc.Và cân nhắc, truyện nhiều chỗ diễn biến có phần hơi bất ngờ nên tốt nhất đừng có ăn uống khi đọc. Có mệnh hệ gì mình không chịu trách nhiệm nhé, cảnh báo trước rồi. Vấn đề copy truyện sang các web khác, mình biết là không thể ngăn cấm nhưng nếu có mang đi, làm ơn TÔN TRỌNG CÔNG SỨC CỦA TÁC GIẢ.Ghi rõ tên tác giả, dẫn nguồn đẩy đủ nếu có ý định mang đi. Quan trọng là vui lòng cập nhật phiên bản chính xác nhất nếu mình có chỉnh sửa lại.Cảm ơn đã ghé quá, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ❤❤Nguồn ảnh: PinterestEdit bởi @VanJibi…
"Em bắt đầu thấy chán rồi." Tôi ngọ nguậy, đưa tay đẩy mái tóc bù xù của Khôi, "Anh bỏ em ra."Đăng Khôi lắc đầu nguầy nguậy, tay vẫn bấu chặt lên eo, thấp thỏm đưa đôi mắt ngấn nước lên quan sát tôi. Cảm giác khô rang trong miệng lại xuất hiện. Tôi bất giác nuốt nước bọt, gắng kìm nén nỗi bứt rứt kia."Anh chưa chán em mà?" Giọng nó khẽ khàng, dịu dàng lưu luyến, "Thiếu em anh không sống nổi."Dạo này tôi dễ mềm lòng quá. Không được, không thể để nó dắt mũi thêm lần nào nữa. Tôi cắn môi, cố tránh ánh mắt như con cún bị bỏ rơi ấy:"Anh nói câu này với bao nhiêu cô người yêu cũ rồi?"Mắt Khôi càng lúc càng đỏ hoe, mấp máy khóe môi lảng tránh:"Em chán kệ em. Anh yêu em, anh nhớ em, không cho em đi đâu hết. Em muốn đi thì viết lý do ra giấy A0 công chứng xong nộp cho anh." "..." Chắc chắn tôi là cô bạn gái khổ nhất thế giới."Em chịu hết nổi rồi." Tôi dứt khoát gỡ tay nó ra khỏi eo, "Em muốn đi vệ sinh!!""A, anh xin lỗi. Để anh bế em vào nhé?" Đăng Khôi sững người, nghiêng đầu vuốt ngược mái tóc lòa xòa rủ trước trán.Chưa kịp đợi tôi phản ứng thì nó đã cúi xuống, luồn tay qua sau lưng và chân, nhấc bổng cả người tôi lên.Tôi cảm giác rõ ràng ngực mình đang dán sát vào lồng ngực Khôi, hơi thở nó phả nhè nhẹ bên tai. Cả người bị ép vào vòng tay rộng, hơi ấm tỏa ra làm đầu óc tôi hoàn toàn mất kiểm soát."Tim em đập nhanh quá." Khôi nói khẽ bên tai, giọng pha chút thích thú lẫn dịu dàng đáng ghét, "Em hồi hộp khi được anh bế hả?""..." Chắc bệnh tâm thần phân liệt của tôi nặng đến mức không chữa được rồi.…
Cáo, xinh đẹp, trẻ trung, năng động. Cáo, nghịch ngợm, gian xảo, đầy mưu mô. Cáo như những đứa trẻ đang lớn, quyến rũ và kiêu ngạo. Cáo thích bày trò, và trò của Cáo là những ngày dối lừa. Một câu chuyện về tôi, về Bóp, về Động Bàn Tơ, và về những trò Cáo. ---yuung---…
Author: Athena SternCategory: Comedy, Romance, Highschool, Fantasy,...Length: LongficRating: TStatus: Đang viếtWarning: - Tuyệt đối không spam hay gây war. - Comment trên 15 từ- Bài viết có một số tình tiết tục mức độ nhẹ.- Phần giới thiệu nhân vật là do hầu hết các nhân vật tự xử.Summary:Sáu cô gái là con của các ông trùm thế giớiSáu chàng trai là ngôi sao học sinh của thế giới đi lên từ undergroudSẽ thế nào nếu họ gặp nhau?…
Giới Thiệu Nội Dung : Tất cả là bóng tối , còn cậu là ánh sáng .Trái tim cùng hướng về một thứ , đó là ước mơ.Truyện kể về Hạ Nghi với tính cách hướng nội nhưng vô cùng năng nổ và tốt bụng, cô gái sinh ra trong một gia đình bình thường và hạnh phúc , cô mới chuyển nhà và đang học tại trường trung học Thanh Đảo 2. Lục Dương , là một học sinh trung học năng động , hài hước , cùng thành tích học tập tốt , sinh ra trong một gia đình đầy đủ và đang theo học tại trường trung học Thanh Đảo .Là một học sinh chuyển trường và theo học tại một môi trường mới , Hạ Nghi mang theo tâm trạng lo lắng và bỡ ngỡ khi bước vào ngôi trường mới mà bản thân sẽ theo học , cũng may cô đã làm quen được với Đặng Hiểu Hiểu, một cô gái năng nổ và thân thiện , hai người dần trở nên thân thiết , đi đâu họ cũng dính lấy nhau. Vào ngày khai giảng , trên chuyến xe bus tới trường , Hạ Nghi gặp gỡ Lục Dương , một cậu học sinh hoạt bát cùng với 3 người bạn của cậu đó là Lư Hoàng , Ngô Hiện , Vương Viễn . Bọn họ đang trên chiếc xe đi tới trường , đó là lần đầu tiên họ gặp nhau , Đặng Hiểu Hiểu là người bạn khá thân của Lư Hoàng , họ đã có cuộc trò chuyện với nhau lần đầu tiên . Sau một thời gian bọn họ dần trở nên thân thiết và là những người bạn thân không thể tách rời , dù gặp nhiều khó khăn trong quá trình trưởng thành, trải qua bao nhiêu khó khăn, bọn họ đã vươn lên chính mình , ngày càng trưởng thành và theo đuổi ước mơ của bản thân. Số chương :…
Hạnh Nguyên cô đây cuộc đời không có gì khác ngoài sách. Đối với cô, sách là bạn, là người thân, là tri kỷ.Thật hay cho cái gọi là vận mệnh. Cô vốn định kết liễu đời mình, nhưng vận mệnh kia lại cho cô hồi sinh vào một cuốn sách, một cuốn tiểu thuyết mà cô vừa đọc xong chưa bao lâu.Chẳng biết gọi là vận mệnh đùa cô hay thương cô mà cho cô tái sinh vào một nhân vật mà Hạnh Nguyên cô đây vừa rất thương lại vừa vô cùng ghét.…
Cô,một cô gái nghèo vô tình nhận được học bổng để vào ngôi trường vốn chỉ dành cho giới thượng lưu.....Cậu,chàng trai khiến bao cô gái muốn sở hữu được mình,vì cậu có một gia thế kếch xù,vẻ ngoài điển trai,một bộ não thiên tài,.....Và một ngày định mệnh thay đổi số phận của 2 người vốn dĩ chả liên quan j đến nhau :)…
TRUYỆN KHÁ TRẺ CON!!! Tôi gặp cậu ấy khi trời mới vào hè. Cậu nhìn tôi cười . Mỗi lần đi học tôi mong được gặp cậu Chào cậu , bạn cùng bàn. Chào cậu , hàng xóm mới đến. Nấm ! Đi chơi không. Cùng về nào ! Đừng khóc nữa... Cậu bỏ quên mình à ?? ................................................................ - Thể loại : Tình cảm, thanh xuân vườn trường, hài hước, thanh mai trúc mã. Hì hì nội dung của câu truyện rất rất trong sáng nha . - Chào bạn !- Cậu ấy cười nhìn tôi , nụ cười xua tan cái nắng oi bức mùa hè Hà Nội .-Tớ tên Khánh , Nguyễn Vũ Khánh. - À ... ừ chào bạn! Tôi là Thy , Đặng Hà Anh Thy , bạn gọi là Nấm cũng được . -Tôi quay người lại nói, tôi rất" thân thiện" nhể ?Thế mà tim cứ như rớt khỏi lồng ngực.- À Khánh đây là trường à ? -Tôi chỉ tay vào ngôi nhà kia. - Không phải , đây là lớp học thêm ở nhà của cô Thư . Cậu ấy nhìn tôi nói. Des bìa: TobokuChap đầu tiên vào ngày 21-5-2017 đến 21-11-2018…
Khang miết tay tôi, đầu khẽ cọ vào hõm cổ: "Khánh An chẳng quan tâm tới tao." Cảm giác nhồn nhột làm tôi giật mình, không kiềm được xoay đầu nhìn thẳng vào mắt Khang: "Tao đang bận, đợi tao tí." Dường như không mấy hài lòng với câu trả lời của tôi, hắn ta nhéo tay tôi, dùng đầu cọ cọ vào tay tôi để tìm kiếm sự chú ý. Tôi đành ôm mặt Khang, tìm kiếm câu trả lời mà tôi vẫn luôn thắc mắc: "Mày với cam có họ hàng gì với nhau không?"Khang khẽ dừng lại hành động của mình, cả người dựa vào người tôi, gương mặt như tượng tạc cách tôi chưa được 5cm. Khẽ cười, hắn ta thì thầm : "Có chứ, tao là ba của cam, còn An là mẹ." Dưới ánh nắng mặt trời, gương mặt của Khang càng thêm yêu nghiệt, tôi khẽ chẹp miệng: "Tao chịu." Được câu trả lời vừa ý, Khang cười ra tiếng gối đầu lên vai tôi.…
---- Nhất Thủy Tâm Anh ----Hắn-Một đại thiếu gia giàu có.Một vị chủ tịch tài giỏi,một người thủ lĩnh lạnh lùng.Hắn-Một con người của tạo hóa,một con người của thượng đế.Hắn-Lạnh lùng đến tàn nhẫn,vô cảm,mang trong mình dòng máu của thiên thần nhưng bỗng chốc lại biến thành một con quỷ.Hắn-Một con quỷ mang trong mình kí ức bi thương,đau khổ.Nó-Một người con gái hết sức bình thường.Nó-Yêu hắn từ cái nhìn đầu tiên mà không hề hay biết.Nó-Con gái của quản gia nhà hắn.Nó-Xấu xí,luôn bị người khác khinh thường.TG : Đông Phương Nhược Phi@GuYue129_…
Một thế giới đến hồi kết. Một thế giới bước vào thời kì của sự diệt vong. Một thế giới nơi chỉ còn đôi ta. Tôi vẫn nguyện yêu người bằng cả con tim. Xin mãi bên em.Vui lòng không reup lại ở bất kì đâu hay vi phạm đến bản quyền nếu chưa có xin phép của tác giả. Xin cảm ơn. Biên Lê…
"Anh đến cùng ngày nắng vàng, khi đi anh lỡ đem những tia nắng ấy đi mất." [Trích đoạn]Trong ánh nắng vàng xế chiều, tôi thấy một bóng người cao lớn che khuất những vạt nắng chỗ tôi. Người vừa đến, một giọng nói lạnh lùng chợt cất lên, lọt vào tai tôi:"Có làm sao không? Đã nhỏ con như vậy rồi lại còn muốn làm khó bản thân nữa?" Giọng Hưng lạnh lùng, một chút tức giận chẳng biết do đâu mà có. Hưng bước lên trước mặt tôi, ngồi khụy một chân xuống, quay lưng về phía tôi, muốn để tôi lên lưng cậu cõng."Thôi không cần đâu, tao tự đi được." Tôi nhẹ giọng, bả vai có hơi run run, giọng khàn đặc như muốn khóc òa ngay tại chỗ."Chậc, tao không đôi co với trẻ con, lên đây đi." Hưng tặc lưỡi một cái, ngoảnh đầu lại nhìn tôi, có đôi chút mất kiên nhẫn.Tôi không thể làm gì khác ngoài việc leo lên lưng để Hưng cõng về phía phòng y tế.Bóng tôi và Hưng hắt xuống từng mảng gạch nơi sân trường, từng bước chân Hưng dẫm lên lá đều nghe bên tai tiếng xào sạc, xào sạc. Từ góc nhìn của tôi, Hưng trông thật cuốn hút bởi góc nghiên từ bên trên xuống của cậu. Đầu cậu hơi lấm tấm mồ hôi nhưng lại có một mùi hương bạc hà quen thuộc vẫn được cậu duy trì từ những năm cấp 2 đến tận bây giờ. Vẫn vương vấn chút đường nét đẹp trai "không tầm thường" của cậu, người này, sao có thể hoàn hảo vậy chứ? Hoàn hảo đến mức như muốn thiêu đốt trái tim người đối diện. Trong phút chốc, sân trường bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ thường, như thể cả thế giới chỉ có mình tôi và Hưng vậy.----Ngày viết: 8/4/2024Book cover…
Mùa thu năm lớp Sáu ấy đã thay đổi tôi...vì cô ấy đã bước vào cuộc đờ tôi. Vì cô ấy đã phá bỏ tất cả điều luật tôi đặt ra. Vì cô ấy thay đổi con người tôi. Và quan trọng hơn hết...tôi nghĩ tôi yêu cô ấy mất rồi.Câu chuyện này Rắn viết để tặng cho 1 "bằng hữu" vô cùng đặc biệt đã giúp đỡ Rắn .Ây da "đứa con" đầu tiên của Rắn sắp sửa "ra đời" :3 mọi người nhẹ tay với Rắn nha~…
"Cứ tưởng mọi chuyện sẽ chỉ dừng lại ở đó nhưng những ngày tiếp theo, hôm nào đến lớp, chúng tôi cũng thấy những món đồ khác nhau đặt bên cửa sổ chỗ tôi ngồi. Hôm kia thì là gói bimbim mua ở căn tin, hôm qua là thanh kẹo KitKat, còn nay lại là một hộp Pepero vị White cookie. Điểm chung của những món đồ này là chúng đều được gắn trên ấy tờ giấy note với nội dung là những câu thả thính sến đến rợn người mà thường thấy trên mạng như là "Tình yêu của tôi dành cho Thanh Trà giống như bánh kem này, thật ngọt ngào và đáng yêu, chúng khiến tôi chỉ muốn ăn mãi mãi thôi" hay "Thầy toán dạy anh 1 giờ bằng 60 phút, 1 phút bằng 60 giây. Nhưng Thanh Trà ơi, thầy chưa bao giờ nói với anh rằng 1 giây không có em lại bằng tới 100 năm. Anh nhớ em!", lại còn cả "My heart belongs to you from the moment I met you, Thanh Tra" nữa."----Ngày viết: 18/2/2024 Ngày đăng: 25/4/2024…
Tôi đặt vào tay Nguyên một bình thủy tinh hình lục giác chứa đầy ngôi sao giấy với đầy đủ màu sắc,dường như cậu ấy thấy lạ nên nhíu mày lại:"...Nhu này,ý cậu là sao?" năm ấy trước gốc cây phượng,cô gái nhìn cậu thiếu niên mình thích trước mặt thiếu niên ấy cũng nhìn cô,4 mắt trao nhau nhưng ánh mắt cả hai như chứa đựng điều gì đó..rất buồn."Đây là thứ mình quý trọng nhất,giờ đem tặng cho cậu!"."Sao đẹp thật,cậu tự gấp à?" Nguyên cười cười"Ừ""Nhưng mình sao nhận được thứ quan trọng của cậu chứ?""Cái này..cậu cứ cầm đi,đừng lại từ chối mình nữa!Đây là lần cuối cùng rồi.."Tôi kiên quyết bắt Nguyên nhận lấy"...Vậy cảm ơn cậu nha"Nguyên nhận lấy bình thủy tinh bằng hai tay rồi cậu lại xoa đầu tôi,khi ấy con tim tôi đập nhộn nhịp xen lẫn chua sót..thật đau!"Tạm biệt...""..Tạm biệt,sống tốt nhé""Ừm,cậu cũng vậy"Cre ảnh:Pinterest Chúc các cậu đọc truyện vv!…
Năm vào 10 nó được xếp vào lớp 10/12, rồi thời gian thấp thoát thôi đưa như lá rụng mùa thu. Tổng kết cả năm 7.0 Vâng!Thiếu 0.1 nữa thì nó được học sinh khá, cay cú chả chịu được. Một phần do mất gốc lí, hóa từ lớp 8, phần cũng vì chia tay mối tình đầu suy ra nó đau khổ tinh thần sa sút suốt 3 tháng liền. Mà theo quy định, đứa nào học lực trung bình sẽ phải chuyển qua lớp khác. Điều đó góp phần giúp nó ủ rũ chả buồn làm gì hết cái hè.Lên 11 nó chuyển sang 11/14, nằm hẳn ở cuối dãy tầng trên phía Nam từ cổng trường đi vào.Thích một bạn nam theo cách của nó có hơi ngu với đần. Vô tri nữa!…
"Mình từng nói mà, có lẽ trong tương lai chúng ta sẽ gặp lại nhau, khi mà cả hai tụi mình đủ lớn để sống cuộc đời của chính mình."Lương Nguyễn Ngọc Khánh Hạ mà tôi bị bỏ bùa được 1 năm 2 tháng 5 ngày và một vài tiếng đồng hồ lại xuất hiện trước mặt tôi, che khuất ánh nắng mặt trời oi ả của ngày hạ. Vào một ngày mùa hạ hiếm khi, chúng tôi lại tìm thấy nhau.…
Tôi lại ân cần ngồi bên, lòng tôi vẫn đau nhói vì em - Anh biết em ở đây không được vui. Anh muốn đưa em đến Nga, thật lòng anh muốn chăm sóc cho em. Chỉ cần em gật đầu thôi, anh sẽ thay em lo liệu tất cả. Đi với anh nhé?Hoài Thương hơi e ngại, đôi môi em mím chặt - Thôi anh ạ. Em đã chẳng thể thay đổi được cuộc đời mình nữa. Em mong anh sống tốt, em không muốn vì em mà liên lụy anh - Nói rồi em lấy từ trong cuốn sổ một phong bì trắng ngà, em nhẹ nhàng đặt nó lại vào tay tôi:-Em đã không đợi được anh. Nếu được, anh cứ coi tình mình ngày trước như cơn gió thoảng qua thôi, không trở lại được nữa đâu anh. Số tiền anh nói để cưới em, em vẫn giữ đây, giờ em xin được trả nó lại cho anh.Một nỗi cay đắng ghì mãi trong tim tôi, giọng tôi run run, cố đưa nó trở lại tay em - Anh đã nói sẽ dùng số tiền này để cưới em. Nếu giờ anh không thể cưới em, số tiền này em cứ giữ lấy. Hoài Thương còn chưa mặc áo cưới lần nào mà..Tôi biết mình đã chạm vào nỗi đau không thể xóa nhòa của em. Tôi hiểu cuộc đời em khốn khổ lắm, thế mà tôi lại chẳng thể đưa em ra khỏi vũng lầy ấy. Bỏ lại em với những đau thương rối bời, có lẽ là sai lầm lớn nhất cuộc đời tôi. Sau lần gặp lại này, tôi rời khỏi Hà Nội mà mãi chẳng thể yên lòng vì em. Tôi vẫn nhớ đôi mắt em khi nhìn tôi rời khỏi viện, em nhìn tôi hệt như hôm tiễn tôi về Nga lần đầu. Giữa chúng tôi từ bao giờ đã có một bức tường ngăn cách thế này? ________________________________________Truyện ngắn về mối tình không thể trọn vẹn giữa một chàng trai Nga và cô gái Hà Nội.…
Thể loại : Truyện ngắn, tiểu thuyết thiếu niên, tiểu thuyết lịch sử,hiện đại, xuyên xưa, sài gòn, Việt nam xưa, đô thị. Tác phẩm/ tác giả : Sài Gòn Năm 1975 - tác phẩm được viết lại bởi Wind. " Gọi em là Sài Gòn năm 1975 bởi vì nụ cười em đẹp như ngày giải phóng "Nhắn nhủ : Sài Gòn xưa ta bình dị ngồi ngắm phố mưa,...…