Tình bạn ơi!!! Chia tay đi...
Tình bạn đáng giá bao nhiêu trong cuộc sống?…
Tình bạn đáng giá bao nhiêu trong cuộc sống?…
sao lại có thể có một lee minhyung tài năng và thấu đáo thế nhỉ?- truyền cảm hứng- văn ngắn🐯…
Dangerous Romance Novel…
kim jinwoo đã thử tải về một ứng dụng trò chuyện cùng người lạ.©sheep_ss• do not take out without credit. thanks…
Câu chuyện xung quanh nhân vật Hậu, một con người chân chất của thôn quê, đặt chân lên tỉnh thành còn nhiều bỡ ngỡ. Câu chuyện lấy bối cảnh chân thật vào đầu những năm 2000, đời sống thời đó còn rất chật vật khó khăn. Câu chuyện đưa chúng ta trở về thời quá khứ với hình thức tả thật cùng với tâm lý nhân vật gần gũi, không mang tính trừu tượng, viễn tưởng, không quá bi lụy. Câu chuyện đưa ta về bối cảnh năm 1997, ở vùng đất hẻo lánh của Vĩnh Long. Nơi đây các bạn sẽ được hiểu thêm về cuộc sống của người dân lao động, học sinh, sinh viên thời đó. Câu chuyện cũng mang lại những thông điệp ý nghĩa về tình người của người dân nghèo nơi miền quê. Mời các bạn cùng thưởng thức!…
Jennie Kim là cái bánh bao đáng yêu nhất vũ trụ 💚🌠…
DROP...…
Shortfic: Phù duAuthor: Hami PhancytisMô tả: Anh chợt đến rồi chợt đi, hệt như những cơn mưa rào mỗi buổi chiều mùa hạ.Anh nồng nàn nhưng đôi khi trầm lắng giống một giai điệu lạ lùng trong đêm.Anh vừa ẩn vừa hiện, anh hệt như một vật thể mà với em sao mơ hồ.Anh, em. Liệu chúng ta là gì.Thứ tính cảm ấy liệu là tình yêu? mọi tình yêu đều như thế sao?Đều phù du...…
Tác giả: Phồn Phi Tự NgẫuTrên giường bệnh từ tư hỏi không nàng, vì cái gì rõ ràng có thể tránh cho lại muốn ngạnh ai này một thương (súng)?Diêu tiêu quân trên mặt treo lên nhạt nhẽo cười: Ai một thương (súng) với ta mà nói chỉ là thân thể thượng thương tổn, đối nàng lại là thân thể cùng tinh thần song trọng thương tổn, ta chỉ là không nghĩ nàng như vậy khó chịu.Tìm được đường sống trong chỗ chết sau từ tư bạch diện sắc phức tạp nhìn Diêu tiêu quân: Ngươi vì cái gì sẽ đến?Diêu tiêu quân quay đầu đi: Bởi vì ta tưởng nói cho ngươi, ngươi cũng không có bị từ bỏ, còn có người để ý ngươi, để ý ngươi sinh tử.Diêu tiêu quân quay đầu cười tủm tỉm nói: Thế nào? Có hay không thực cảm động?Từ tư mặt trắng thượng đồng dạng treo lên một mạt cười: Thực cảm động a, vì cảm tạ ngươi muốn hay không ta lấy thân báo đáp?Diêu tiêu quân mặt khác xưng hô: Tiêu quân tiêu dao Dao Dao…
"Everytime that we touch,I hear the angels cryNo they don't want you to be mine..."Gã và em, quỷ dữ và thiên sứ, cả hai đều là những sinh vật sa ngã.Không may sa hố và ngã vào lòng nhau.⚠️ Warning: OOC ⚠️Recommend ba bài:"Make the angels cry" của Chris Grey."No time to die" của Billie Eilish."Young and beautiful" của Lana Del Rey.để nghe cùng khi đọc để có trải nhiệm đọc tốt hơn nhaa (•ө•)♡…
Title: everytime my best friend (24f) touches me (23f) i get this weird feeling. am i homophobic?cũng là rét đít nhưng rét đít này buê đuê original work: https://archiveofourown.org/works/55579153…
Kể về vị thần bị ruồng bỏ với tiềm thức con người.…
Thời gian, sự sống đều có thể lụi tàn một cách nhẹ nhàng nhưng đối với cậu sự lụi tàn đau khổ nhất đó là tình yêu......Bộ này dành cho những người thích ngọt và có trái tim thủy tinh, nó ngọt lắm nên tin mình đi.…
Ozeki Yuto x LiHaoKhông hợp gu vui lòng thoát , nếu khiến bạn khó chịu tớ chân thành xin lỗi , ở đây là nơi tớ giải tỏa phiền muộn và giúp tớ thoải mái . Hãy tôn trọng nhau nhé , tớ tôn trọng cp nhà các cậu và mong các cậu cũng thếCảm ơn vì đã ủng hộ , yêu các bạn nhiều…
Tác giả : Thanh Ngọc ♉Thể loại : đam mỹ, bách hợp, ngôn tình ...Truyện được viết theo trí tưởng tượng của mình nên sẽ không giống cốt truyện chính nhé !Viết về otp trong những bộ anime mà mình đã coi hoặc đang coi✌…
"Tớ về rồi đây."⚠️warning: ooc.không đục thuyền.…
Chào mừng đến với shop của mình!…
[ Lưu Ly ][ Đôx Đế ] By tingshuoqimaofanfaCp: La Hầu Kế Đô x Bách Lân Đế Quân [ ĐôxĐế ] [ ĐôxHạo ]FanFic: Lưu Ly Mỹ Nhân SátThể Loại: Huyền Huyễn , BL, ....Lưu Trữ đọc dần thôi =))…
Tôi bước vào lễ cưới của chính mình, mang theo một con dao găm giấu trong lớp váy trắng tinh khôi.Dưới ánh đèn thủy tinh lấp lánh, mọi người đều đang mỉm cười. Còn tôi - từng bước khiêu vũ trên nền nhạc du dương, từng nhịp chân như dẫm lên hàng ngàn mảnh vỡ, đau đớn đến tê dại.Có lẽ đây là điệu valse cuối cùng của tôi. Cái kết được định sẵn cho một vai diễn kéo dài quá lâu.Người đàn ông đang nhìn thẳng vào tôi lúc này, khuôn mặt hoàn mỹ, nụ cười lạnh lẽo - hắn là kẻ bắt đầu bi kịch của tôi, cũng là kết thúc của tôi.Tất nhiên, đây sẽ là một cái chết đẹp. Một sự hy sinh chính đáng. Hẳn là vậy rồi.Có lẽ, nếu chưa từng gặp hắn, tôi đã không cần đối mặt với cái chết một cách bình thản như thế này. Nhưng mà, ngay cả vào giữa lúc đang khϊếp sợ như thế này đây, tôi cũng không hối hận với quyết định ấy.Bởi nếu cuộc đời đã cho ta một giấc mơ, thì dẫu giấc mơ ấy dẫn đến cái chết, ta vẫn nguyện bước vào.Kẻ đó vẫn mỉm cười, từng bước một tiến đến gần. Và tôi - trong chiếc váy cưới trắng muốt, tay nắm chuôi dao lạnh - cũng mỉm cười đáp lại...…