ᴅᴏᴍɪᴄᴍᴀꜱᴛᴇʀᴅ | ᴛʀᴀ̀
shortfic…
shortfic…
Pháp y x nhà khoa học điênBối cảnh: tận thế zombieBy Nazyii‼️Truyện là trí tưởng tượng của cá nhân tác giả, không áp dụng lên người thực bất cứ hình thức nào❌…
-Ko toxic nhé-Ko copy truyện của mình-Có H…
Đức Duy đến và xóa đi những mảng màu u tối trong lòng Quang Anh...📌Truyên hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng và quan điểm riêng của tác giả, MỌI YẾU TỐ TRONG TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT…
- textfic, lowercase, văn xuôi, badwords…
bộ này mình muốn viết lại quãng thời gian gắn bó của hai anh , nhưng vẫn có một chút tưởng tượng của bản thân mình ạđây là otp cá nhân , ko toxic ạ , là lần đầu viết có j mọi người thông cảm ạ…
* thể loại bác sĩ, boylove* các kiến thức y khoa có thể không chính xác hoàn toàntoi vẫn luỵ atsh 2024 nhìu lúm, chưa dứt được ;)…
Rảnh tay thì viết=))Nobody:Tôi chờ atsh kết thúc r mới viết fic=))))…
ngẫu hững thôi tác giả thiếu ke nên viếtcảnh báo: có yếu tố 18+, trôn có lài, bạo lực…
Thứ 2...Mưa bay bên ngoài ô kínhEm vẫn cứ thế cuộn tròn giấc mơAnh vẫn chưa tới như ngày hôm qua đã hẹnMưa bay buồn lắm anh có biết không?Hôm nay thứ 3...Mưa ngày một lớnTrên Radio toàn bài hát buồnAnh vẫn chưa tới như ngày hôm kia đã hẹnCơn gió ngoài kia có cuốn anh đi?Thứ 4 ~ Thứ 5...Em có nên khóc chưa nào?!?Đừng khóc đừng khócAnh chắc chỉ là ngủ quên thôi...Chọn một ngày đẹp nhất để biến mấtMột ngày đẹp nhất để bỏ rơi emLàm ơn đừng nói chia tay vào ngày mưa lớn thế nàyMột ngày đẹp nhất để đánh mất emMột người yêu anh hơn cả chính mìnhLàm ơn cố gắng chọn cách nào đó để em bớt cảm giác đớn đau?!?Được không anh?!?...Thứ 6...Lang thang một mình trên phốChẳng dám nghĩ đến dù chỉ là phút giâySợ lắm cảm giác không còn lại anh bên mìnhSợ lắm sợ lắm anh có biết không?!?Phố vắng mưa bay cuối tuần lạnh quáEm đã thức trắng bao đêm để nhớ anhNhớ, nhớ, rất nhớNhưng sợ nhiều hơn anh ah!!!Chẳng dám ngủ say chẳng dám thức dậyThế là hết tuần, em có nên khóc chưa nào?Em khóc và ước:"Anh chắc chỉ là ngủ quên thôi!!!"...Hãy nói với em tất cả chỉ là một giấc mơ phải không?!?Chỉ cần giả vờ bật khócAnh sẽ xuất hiện!!!Chắc mưa ngoài kia chẳng ngớt đâu anhVà anh cũng không quay trở vềChẳng dám ngủ say Chẳng dám thức dậyChẳng dám nghĩ đến dù chỉ là phút giây!!!...…
đọc mới biet…
Tên Hán Việt: Bạo phát hộ thức ám luyến.Tác giả: Hoa Lí Tầm Hoan.Editor: An NhiênTình trạng: Đang edit.Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Vườn trường , 1v1.CP: Nam chính đại thiếu gia cao ngạo lạnh lùng gặp nạn x Nữ chính nhà giàu mới nổi nhu mì ngốc nghếch đáng yêu.--------------------------------------------------Văn án:Thịnh Hạ yêu thầm một người hai năm, chưa từng chủ động nói với người đó quá một câu.Thời điểm kết thúc cấp 2, nhà người kia phá sản, từ cao phú soái biến thành cao nghèo soái, đành phải bỏ học đi làm nuôi gia đình.Thịnh Hạ dõi theo người kia bận rộn mỏi mệt hơn nửa năm, rốt cuộc lấy hết can đảm đi đến trước mặt người ta: "Thuê... thuê người làm hộ bài tập, bạn học, có muốn nhận không? Tiền lương một tháng năm ngàn... Không, mười ngàn!"Lăng Trí vẫn luôn cho rằng cô nàng mặt bánh bao ngồi bàn trước anh là một người gia cảnh nghèo khó khốn cùng, bởi vì cô luôn ăn mặc mộc mạc, tiết kiệm, mỗi ngày sau khi tan học còn nhặt chai nước đem về nhà.Kết quả..."Bạn học ơi, trả... trả tiền lương, đây là chi phiếu của cậu!!"…
"Thị nữ Tử vong?" Mydei hỏi."Đúng vậy. Cô ấy tên là Castorice. Một hậu duệ mang dòng máu vàng giống chúng ta, người sẽ kế thừa ngọn lửa của Tử Vong. Cô ấy cũng từng là bạn học thân thiết của tôi ở Điện Cây."Rồi Phainon quay về phía Castorice. "Chắc tôi không cần giới thiệu người này với cô rồi nhỉ, Castorice."" Vâng. Rất hân hạnh được gặp ngài, ngài Mydeimos của thành Kremnos."…
nhân vật trong chuyện không có vai hay tính cách cố định !! sẽ có nhiều tình tiết bị thay đổi hoặc mất đi ! nhiều chi tiết có thể hơi vô lí,thơ ca cũng chưa được hay,mong mọi người ủng hộ ạ !!…
Khi nào lắp hố thì hong có bic☺…
không biết ghi gì đọc đi rồi bt:))…
"Tình yêu của em chân thành""Tình yêu của anh là sự lừa dối"…
Nêu là hoa thì hãy là Hoa hướng dương…
Chừng ấy còn chẳng đủ.Chừng ấy còn chẳng đủ?Những giọt nước nóng hổi, tràn qua kẽ tay của cậu. Hoàng Đức Duy kinh sợ, ôm chặt người trước nơi Nhà Hội đồng. Cậu ôm chặt thân thể gầy gò run rẩy đấy vào trong lòng. Nhưng chỉ là một đứa trẻ rách rưới, muốn đòi lấy quyền công bằng.Công bằng ở đâu? Nó nằm ở đâu đây?Tiếng nức nở tràn vào sâu trong tai cậu. Từng tiếng thở, từng tiếng kêu gào in sâu vào đầu cậu."Hoàng Đức Duy."Cậu giật mình, ngẩng đẩu lên. Cậu chạm vào ánh mắt đấy, ánh mắt mà khiến cậu vừa căm, lại vừa thương."Quang Anh...anh sai rồi.""Ừ, anh sai rồi."----Truyện chỉ là fanfic, không mang bất kì giá trị tham khảo liên quan tới đời thực nào.Ý tưởng, câu chuyện thuộc bản quyền của Cố Thanh.…