Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Họ nói, nếu yêu nhau đủ lâu, dù có đi qua hàng trăm kiếp luân hồi, trái tim vẫn sẽ tự tìm về.- Vậy nếu một người nhớ tất cả... còn người kia lại quên mất mình đã từng yêu?------------❌ Tất cả chỉ là trí tưởng tượng!❌ Mọi thứ trong truyện chỉ là giả định 📌 Có ý kiến thì comment giúp mình 📌 Có một chút yếu tố kinh dị cân nhắc kỹ trước khi đọc 📌 Otp riêng đừng comment như "Ơ Dương phải vs Kiều chứ"... Nếu comment như vậy mình xin phép block ạ---------------Ủng hộ An An nhaaaaiu mọi người…
chào em xinh đẹp của chúng tôi em ơi làm sao khi chúng tôi yêu em si mê em đến điên dại đây hả em ơi xinh đẹp ơi Hoàng Đức Duy của chúng tôi ơi em tỏa sáng ở mọi nơi làm sao đây hả em ơi chúng tôi yêu em si mê em đến điên dại nhưng em lại quá đỗi ngây thơ làm sao đây hả em ơi...…
KHÔNG ĐĂNG TRUYỆN LÊN CÁC TRANG MXH!!!MỖI TRANG SẼ LÀ MỘT CÂU CHUYỆN KHÁC NHAU!!Câu chuyện bắt đầu khi Quang Anh được bổ nhiệm làm giám đốc điều hành của một công ty lớn, và Duy, một nhân viên trẻ, được chuyển về làm việc dưới quyền anh. Ban đầu, Quang Anh chỉ nhìn Duy như một nhân viên bình thường, nhưng dần dần, anh bắt đầu để ý đến sự nhiệt huyết và sự chăm chỉ của Duy. Quang Anh, dù rất cứng rắn và khó gần, không thể không bị cuốn hút bởi cách mà Duy sống, cách anh làm việc hết mình, và cách mà đôi mắt anh sáng lên mỗi khi nói về ước mơ của mình.Một buổi tối, khi công ty đang phải đối mặt với một dự án quan trọng, Quang Anh và Duy phải làm việc xuyên đêm. Họ cùng nhau ngồi trong văn phòng vắng vẻ, làm việc dưới ánh đèn mờ ảo. Đó là khoảnh khắc mà Duy nhận ra tình cảm của mình dành cho Quang Anh. Anh không thể không cảm thấy một sự kết nối đặc biệt, một cảm giác ấm áp khi nhìn vào đôi mắt của người sếp mà anh luôn kính trọng.Quang Anh, mặc dù đã rất cẩn trọng, nhưng không thể phủ nhận rằng anh cũng đang cảm thấy điều gì đó khác biệt về Duy. Cảm giác lo lắng, bảo vệ, thậm chí là chiếm hữu bắt đầu hình thành trong lòng anh. Anh không thích nghĩ đến việc mất Duy, không muốn anh rời xa mình. Và thế là, một mối quan hệ phức tạp bắt đầu hình thành giữa họ, một mối quan hệ mà không ai trong số họ hiểu rõ mình đang bước vào.…
---Cậu viết, người ấy lặng lẽ đọc.Giữa hàng trăm đoạn văn không tên, có một người vẫn ở lại.Cho đến một ngày, người đọc ấy bước vào đời thật -với ánh mắt quen thuộc như từng sống trong những con chữ cậu viết ra.---…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
nếu các bạn đọc và thấy có chi tiết nào trong truyện bị cấn hoặc sạn thì hãy cmt ngay vào phần bị cấn đấy để mình sửa lại ạ, rất cảm ơn và xin lỗi vì đã gây ảnh hưởng trong quá trình đọc fic của các bạn ạ.…