Duyên
Vui vẻ, thanh xuân, tình yêu,...…
Vui vẻ, thanh xuân, tình yêu,...…
Gặp đúng người, vào đúng lúc bạn đủ trưởng thành để hiểu thế nào là hạnh phúc.…
Thy là công Diệp Anh là thụ :))#Thyanhisreal…
những câu chuyện ngẫu hứng viết nên…
''Nếu không gặp được tớ, cậu đã có một cuộc đời tuyệt đẹp rồi...''…
Ủng hộ đi cho bé sao nha ahihi có j xai xót mong mọi người bỏ qua…
Liếc lên dòng trên 1 síu…
Hiểu đi Hi đến (Từ chương 82)…
Giớ thiệu..Một hôm có cô gái đi học cùng với mái tóc ngắn có khuyên môi ( tên Lê Thy Ngọc học 12a tên thường gọi misthy)Và một người nữa với bộ tóc dài đen xảo ống mượt( tên là Hoàng Diệp Anh học12a tên thường gọi chị cún) Có một số nhân vật khác 1 Linh Ngọc Đàm 2 Mễ Mễ 3 Uyên Pu Cùng một số nhân vật khác ...…
Đây là 1 fanfiction nho nhỏ, kể về 1 cô nhóc khoảng 13 tuổi tên là Judy, nghiện Creepypasta nặng, có ước mơ là gặp được các nhân vật Creepypasta và được trải nghiệm giết người cùng họ. Tuy nhiên công cuộc gặp gỡ lại rất kì quái. 1 lần bố mẹ của Judy đi công tác về muộn, Judy tính tình ham chơi nên đã ra ngoài chơi, tiện tay cầm theo cái điện thoại để cày truyện. Cô lướt ván trượt đến siêu thị mua ít đồ ăn, đang lướt "ngon lành" thì tự nhiên lại bị đâm phải 1 "kẻ vô danh" quái đản. Judy ngã lăn quay, ngước nhìn lên trên, trước mặt cô là 1 khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen sì (như là bị thâm) ẩn sau mái tóc đen đã bị che kín bởi chiếc áo Hoodie đầy máu, hắn mặc quần jeans đen và chân đi đôi giày ba ta đen. Judy có thể nhận ra người này, những đặc điểm này thì chỉ có thể là............Jeff the killer! Tiếp theo Judy tội nghiệp sẽ phải làm gì để đối mặt với những thử thách khó khăn tiếp theo? Hãy cùng theo dõi câu chuyện thú vị này nha! ^-^…
Những rung động đầu đời, những cảm xúc chớm nở không thể giấu ấy là thứ tình cảm đơn thuần, nhiệt huyết, dũng cảm. Cho dù biết rằng ngoài khoảnh khắc tươi đẹp, còn có cả âm thanh tan vỡ của những giấc mơ nhưng chỉ cần chúng ta luôn hết mình với cái gọi là thanh xuân ấy thì dù thế nào cũng sẽ không hối tiếc."Năm tháng có cậu" đơn giản là những mẩu chuyện nhỏ không có kết thúc...…
Gió xuân khẽ lùa qua khe cửa Tĩnh Thất, mang theo hương nhài thanh khiết. Ngụy Vô Tiện vẫn lười biếng nằm dài trên tấm đệm lụa trắng, đầu gối lên đùi Lam Vong Cơ, tay nghịch lọn tóc của y.Lam Vong Cơ một tay cầm sách, một tay đều đặn vuốt ve mái tóc đen nhánh của hắn. Ánh mắt y chưa từng rời khỏi gương mặt đang say sưa tận hưởng sự chiều chuộng kia.- "Lam Trạm, ta đói." - Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm, môi khẽ bĩu ra nũng nịu.- "Cháo hạt sen đã sẵn." - Lam Vong Cơ trầm giọng, tay khẽ chạm vào vành tai hơi đỏ của hắn.Hắn bật cười, xoay người ôm chặt lấy thắt lưng y, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp:- "Ngươi thật tốt, tốt đến mức ta chẳng muốn rời khỏi căn phòng này một bước nào nữa."Lam Vong Cơ đặt cuốn sách xuống, cúi đầu nhìn người trong lòng, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự dung túng vô hạn. Y không nói, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng cả đời này để giữ lấy bóng hình ấy.…