Bởi vì em quá xinh đẹp
Tổng thời gian yêu: Một năm ba ngày mười bốn tháng......Là anh hứa sẽ yêu em đến trọn đời trọn kiếp...Cũng là anh để em biết được thế nào là lời nói gió bay.…
Tổng thời gian yêu: Một năm ba ngày mười bốn tháng......Là anh hứa sẽ yêu em đến trọn đời trọn kiếp...Cũng là anh để em biết được thế nào là lời nói gió bay.…
Kho Điều Ước là câu chuyện học đường pha chút kỳ ảo, kể về Diệp - cô học sinh lớp 12 từng bị cuốn vào những mâu thuẫn, hiểu lầm, và những vết thương lòng tưởng đã lãng quên. Giữa những ngày tưởng chừng không thể tiếp tục, cô vô tình bước vào một căn kho cũ trong trường - nơi cô gặp một chàng trai bí ẩn cùng chú mèo nhỏ, và cũng là nơi chứa những điều ước chưa từng được nói ra.Tại đây, Diệp bắt đầu hành trình chữa lành, không phải bằng phép màu, mà bằng sự thấu hiểu, lắng nghe, và dũng cảm đối diện với chính mình. Câu chuyện là bản hòa âm nhẹ nhàng giữa tình bạn, những tổn thương tuổi học trò, và khát vọng tìm lại lý do ta từng yêu thương điều gì đó - dù chỉ là một buổi sáng đến trường.…
Câu truyện lấy bối cảnh nguyên tác gốc, nhưng sẽ khai thác thêm những khía cạnh mới cũng như đưa đến thêm nhưng cuộc đấu trí theo phong cách của tác giả. Thế giới song song.…
Là truyện nói về 2 cậu nam sinh từ kẻ thù trở thành bạn rồi cả hai lại có những cảm xúc khác nảy sinh đã trở thành người yêu. Truyện mang chất hài hước học đường…
Đọc đi rồi biết…
Cuộc gặp gỡ trong tình huống khó đỡ giữa cô và hắn ta, liệu có phải là định mệnh??? Một lửa một băng có hoà nhập được không??? - nó là thiên kim của tập đoàn lớn tính tình ngang bướng hay nhõng nhẽo- hắn lạnh lùng bá đạo là đại thiếu gia của gia tộc họ ĐỗMời mn xem truyện 😍…
Hi vọng mọi người sẽ luôn được yêu thương bởi thế giới này. Cre pic 1: @kaitlynbembCre pic 2: @nawy.sad…
HỌC VIỆN EC"Giá trị của bạn là giá tiền của bạn."🏛️ VỀ HỌC VIỆN ECMột ngôi trường đại học tư thục biệt lập nằm ở ngoại thành Hà Nội - nơi tiền mặt không tồn tại. Mọi hoạt động sống, học tập, giao dịch đều quy về một đơn vị duy nhất: EC - Electronic Currency.Sinh viên được phân vào sáu Tier, từ D đến S+, dựa trên đánh giá tổng hợp ba năm cấp ba. Tier của mày quyết định mày ngủ ở đâu, ăn gì, được bước vào khu vực nào - và quan trọng nhất, mày đáng giá bao nhiêu trong mắt hệ thống.Trường vận hành theo ba luật lõi:Luật chữ là tối thượng.Thông tin là hàng hóa.Tự do trong khuôn khổ.Không có đúng sai. Chỉ có ai đọc kỹ hơn, ai tìm ra kẽ hở.👤 NHÂN VẬT CHÍNHTề Nguyên - mười tám tuổi, quê Yên Bái, Tier D.Ngồi cuối lớp 4-A. Không thành tích, không ngoại khóa, không có gì đặc biệt. Trên giấy, nó chỉ là một trong bốn mươi bảy tân sinh viên đang cố gắng sống sót qua tuần đầu tiên ở một ngôi trường mà nó không hiểu hết.Ít nhất, đó là những gì người khác nhìn thấy.⚔️ CÂU CHUYỆNChưa đầy một tuần sau khi nhập học, Học Viện EC ném bốn mươi bảy đứa lớp 4-A vào bài khảo hạch đầu tiên: "Dòng Chảy Tử Thần" - năm ngày, năm trăm nghìn EC vốn, mỗi ngày bị trừ thuế tám mươi nghìn. Ai cạn ví - bị loại.Ai leo top - được tưởng thưởng.Các liên minh mọc lên trong đêm. Tiền bắt đầu chảy. Tin đồn, phản bội, mua chuộc - tất cả đều hợp pháp, miễn là mày không bị bắt vi phạm luật chữ.Và trong lúc cả lớp lao vào đấu nhau bằng những nước cờ rõ ràng nhất - có một người đã đọc ra thứ mà không ai khác…
" Thuở ấy , phượng đỏ cả trời Hạ Chi mười bảy Lục Hào mười lăm .Đường làng , xe đạp , lối về Đèo nhau , qua bóng phượng đưa lối về.Tháng bảy , bốn mắt xoe tròn Lặng thầm yêu mắt , thương luôn nụ cười . Tháng bảy đã lỡ thương ngườiThanh xuân sao lại để người bỏ ta .Trách àh ! tôi mắng ông trờiSao trời lại nở , bỏ quên chúng mình .Tôi ngồi lại kể chuỗi ngày Thanh xuân năm ấy bằng hình dánh anh".Nội dung kể về Hạ Chi được bố đưa về quê học tập sống với ông bà , từ khi cô về quê cô gặp được một cậu bé , thế là mọi thứ xung quang cô dần thay đổi và .....…
6 con người... 6 tính cách ... 6 sồ phận... Nhưng họ lại được kết nối với nhau ...Bằng một sợi dây màu đỏ...Bằng những kí ức màu hồng ...Và.... Kết thúc bằng điều viên mãn nhất !…
Đỗ Nguyệt Anh - cô gái từng tỏa sáng với những bước nhảy nhẹ nhàng trên sân khấu. Giờ đã trưởng thành, đang vật lộn với công việc và cuộc sống. Một tai nạn bất ngờ đưa cô trở về những ngày hè rực rỡ tuổi học trò, nơi mà từng ánh nắng, từng trang sách và từng bước nhảy vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Giữa sân trường quen thuộc và gốc cây cũ nơi lễ tổng kết, những âm vang của thanh xuân dần thức giấc, nhắc nhở cô rằng, có những kết nối lặng lẽ, âm thầm luôn tìm cách trở lại, dù thời gian đã trôi qua bao lâu.…
Xin chào, mình là Bông Hoa Nhỏ, tác giả của "Phía Sau Màn Hình".Đây là đứa con tinh thần đầu tay mà mình đã ấp ủ từ rất lâu. Nhân vật chính - Mộc Miên - không chỉ đơn thuần bước ra từ trang giấy, mà cô ấy được nhào nặn từ những mảnh ghép thực tế, từ những câu chuyện có thật về những tổn thương âm thầm mà mình may mắn được lắng nghe và thấu hiểu trong cuộc sống.Là một người viết mới, mình biết hành trình này sẽ còn nhiều bỡ ngỡ và câu chữ có thể vẫn chưa thực sự vẹn tròn đôi lúc phải chỉnh sửa. Thế nhưng, mình vẫn chọn viết, với hy vọng rằng hành trình chữa lành của Mộc Miên sẽ chạm đến trái tim và tiếp thêm chút sức mạnh nhỏ bé cho những ai cũng đang giấu kín nỗi đau.…
Khi mà bỗng dưng một người từ badboy trở thành goodboy thì chứng tỏ họ đang yêu một ngườiThể loại : Tình yêu , Trường học , Hài hước , Tổng Tài , Đời thườngCp chính : Mạc Ngọc Tử x Trần Kim PhongCp phụ : Lạc Khả Vy x Trần Kim VũP/s : truyện chỉ đăng ở manga toon và wattpad , không đăng ở đâu khácFacebook : Tử NhiVui lòng không reup hay chỉnh sửa…
Mô phỏng một thế giới trường học không như mong muốn. Một thế giới đầy màu sắc và phong phú. Mỗi người có một tính cách, quan điểm sống,lối sống riêng. Liệu họ đến được với nhau không???❗Long-fic : chap mới đều đặn mỗi cuối tuần. ❕ Đề nghị tôn trọng nhân vật. Ad sẽ cố để không có sự thiên vị giữa các nhân vật. ❕Nếu thấy nhân vật nào ít được xuất hiện trong truyện thì comment cho ad. Ad sẽ khắc phục. ❕ Bày tỏ ý kiến ở dòng comment. Tương tác nhiệt tình ❤. Ad sẽ có động lực viết truyện dài và hay hơn.…
Trần Nhã Minh - một cô gái nội tâm, rụt rè ngày đầu chuyển đến lớp mới đã vô tình gặp gỡ anh chàng ngang ngược, cục tính Nguyễn Đức Trí. Vì một sự cố nhỏ mà Minh đã khiến cho Đức Trí ghét cô, thế nhưng dần dần thấy cô quan tâm, lo lắng và tốt bụng với mình như vậy, Đức Trí cũng đã hết có ác cảm với cô.Dần dần, Nhã Minh và anh thích nhau, rồi cùng hẹn hò như bao cặp đôi khác. Vào sinh nhật thứ 18 của Nhã Minh, cũng là kỉ niệm 3 năm yêu nhau của họ, Đức Trí - người cô yêu thương nhất đã ra đi mãi mãi.. Trước khi anh ra đi, người ta phát hiện trong tay anh là một bó hoa, kèm một lá thư nhỏ và cuộn băng âm nhạc do chính anh sáng tác tặng cô - "Gửi em, cô gái tuổi 18"…
Một cô gái không dám tiến tới, một chàng trai chưa thể mở lời.Những rung động của tuổi trẻ và dáng vẻ khó quên của một người.Cảm giác tự nhiên nếu được chơi chung cùng nhóm bạn toàn trai xinh gái đẹp là như thế nào nhỉ? Một chút hãnh diện có, tự hào có và tự ti cũng có luôn. Thùy An chính là như vậy đấy. Cô không thuộc dạng đẹp mĩ miều cũng không phải kiểu ngọt ngào, ngây thơ. Nhìn thoạt qua có lẽ ít ai sẽ để ý tới. Nhưng đây lại là điều An mong muốn vì cô đôi chút mặc cảm về gương mặt với những dấu vết từ tuổi dậy thì...…
Tác giả: Dương Mộc LêThể loại: đam mỹ, hiện đại, ngọt, 1×1Nhân vật: - Phạm Hiếu: 17 tuổi, 1m80, 69kg, gia đình thuộc dạng giàu có trong giới kinh doanh. Gia đình bên ngoại nổi tiếng trong nền giáo dục. Bên nội sở hữu các công ty có tiếng ở nước ngoài. - Trung Quân Kiệt: 17 tuổi, 1m73, 56kg, gia đình thuộc giới thượng lưu, hai bên gia đình nội, ngoại đều có tiếng trong nền kinh tế lẫn chính trị. Nội Dung: Một cái duyên của hai chúng ta đã được định sẵn, năm hai ta mười bảy tuổi cũng là lúc hai ta từ định nghĩa bạn thân thành người yêu nhưng nó không dễ dàng như ta nghĩ...…
Cô một cô gái đã từng trải qua một cuộc tình nho nhỏ, nhưng kết thúc lại để lại một vết thương lớn. Cô đã hứa rằng sẽ không thích ai nữa nhưng định mệnh lại trêu đùa cô khiến cô phải lòng một tên đáng ghét hay chọc cô nhưng cô nào biết anh làm vậy vì yêu cô. Rồi cuộc tình của họ sẽ đi về đâu, hãy đón xem nhé !!!…
Cuốn lưu bút A4.K10 có ghi, năm ấy, luận điểm của một người luôn đúng, và phương phương của một người chưa bao giờ vô nghiệm. Nhưng, nhiều năm sau đó. Cuốn lưu bút mực đã phai màu, có thêm hai dòng được ghi mới. Luận điểm của cậu luôn đúng, lại không thể ghi được thanh xuân của chúng ta. Phương trình của tớ chưa bao giờ vô nghiệm, vì không có cậu, lại không thể tính ra nghiệm của phương trình._____Năm đó, khi gió xuân sớm khẽ lay rèm cửa, thanh xuân của họ đã đến rồi. ---Văn phong còn cần phải chau chuốt học hỏi.…