Binh pháp tôn tử trong nghệ thuật tán gái !!
…
Tên truyện: Mập Mờ Vu VơTác giả: Hà Cầm Văn Lời mở đầu: Chào bạn. Hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe những chuyện mười bảy năm qua mà tôi đã trải qua. Nếu bạn muốn hãy ở lại và lắng nghe chuyện tôi kể. Những chuyện ấy cũng chẳng hay ho gì. Tôi chỉ muốn tìm ai đó lắng nghe nỗi lòng của tôi để tôi được nhẹ nhõm hơn chút. Lưu ý: Mập mờ vu vơ là một tập truyện viết về những điều tớ đã trải qua. Những chuyện ấy hoàn toàn có thật. Tập truyện bao gồm nhiều truyện ngắn và một vài truyện dài. Chúc bạn có một trải nghiệm tốt nhất khi đọc. Đừng quên cho tớ một lượt bình chọn nếu thấy hay nhé. Cảm ơn rất nhiều.…
Câu truyện của những đứa trẻ.…
Không phải drama, không kinh dị, mà rất bình dị và đời thường, lụm nhặt những điều nhỏ nhặt để cuộc sống tốt hơn ngày hôm qua…
Từ thuở xa xưa, trước cả khi thế giới có định hình. Một bộ phận nhỏ những người phục vụ cho thiên chúa đã lén tách mình ra khỏi địa đàng, bỏ dở công việc tái tạo thế giới mà họ vốn phải hoàn thành....... để tạo ra một, hay vài thế giới mà con người ngày nay dán cho nó cái mác gọi là 'Song song dị giới '. Ở nơi đó vạn vật vẫn diễn ra, dòng chảy của sinh mệnh và cuộc sống vẫn tiếp tục. Theo lý thuyết thì những ' dị giới song song' tồn tại mà không được phép can thiệp vào mọi sự của nhau. Nhưng... ...ở đâu đó sâu thẳm trong vô vàn ' dị giới', có một cõi, nơi mà mọi sự sống gần như biến mất, nơi mà khi chết đi, những sinh vật đã mất đi sự sống ấy được tái sinh, nhưng lại không mang trong mình phần lý trí vốn có, chỉ còn độc lại là ham muốn cắn giết, để thoả mãn cơn đói của chúng. Nơi ấy...được gọi là... 'THE HUNGER WORLD VÙNG TRỜI ĐÓI KHÁT'…
-Như thế nào là áp lực? -chúng ta liệu có buông bỏ quá dễ dàng?-Đã một lần suy nghĩ cho người khác chưa? Đứa trẻ trong tôi có thể không hiểu tất cả mọi thứ không trải qua những đau khổ của thế giới ngoài kia nên mọi thứ nó nghĩ rất đơn giản lại là thứ thế giới bên ngoài thấy rất khó giải quyết.…
anh có biết, đơn phương một người cũng là một loại bi thương...…
Mik ko bik phải vik mô tả sao nữa. Hoi thì m.n đọc rồi cho mik xin ý kiến nha.^~^!…
Chàng trai ấy Chính Là người đưa tôi ra khỏi cuộc tình đơn phuơng hơn 9 năm.…
đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng:" mình có vô dụng không?"Tôi đã tự nói bản thân mình thật không khác gì đống phế thải. Tôi cho rằng có lẽ rác còn có thể tái sử dụng chứ tôi thì không!...Cái cảm giác ấy thật là tồi tệ,xung quanh bản thân tối sầm lại,tôi lại có cớ để lấy mái tóc xuề xòa mà vẫn hay bị mọi người lên án làm cái rèm cửa che đi sất những gì bản thân đang đối mặt. Chiếc rèm cửa ấy đương nhiên rồi cũng phải được vén lên thôi,những khoảnh khắc ấy khiến cho lòng tôi như được thêm phần cổ vũ tinh thần rằng:"hãy vén chiếc màn tội lỗi lên và đối đầu với thử thách đi nào!". Nó cho tôi được phép ảo tưởng ra những viễn cảnh mơ màng để che lấp đi cái cảm giác tội lỗi,yếu đuối.Tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời chắc sẽ chẳng mộng mơ như cái cách các nhà đầu tư vẫn thường lôi kéo tâm trí những "con hàng" ngây thơ đâu, buồn là đó lại là thực tế đấy. Nhưng biết đâu được vẫn còn những thứ gì đó vẫn đang chờ đợi chúng ta đến "rước" nó đi thì sao? dù gì thì chúng ta vẫn phải sống thôi!…
Câu chuyện về một con mèo và một con người nương tựa dìu dắt nhau đi qua đại dịch xác sống.Tác giả lười viết văn án nên là viết sau nạ.…
Cuộc sống là một cuốn phim. Buồn có. Vui có. Nhưng đời mà, phải tập quen thôi…
Hii, xin chào các bạn đọc giả, đây là một chuyện do mình nghĩ ra chỉ là POV nên là đừng quá nặng nề nhéeeee.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Have a Good day <3…
#câuchuyện #lờikhuyên #giảithích #cuộcsốngtốthơn #trích…
Con người không phải ai là chưa từng gây tội.không ai là hoàn toàn trong sạch.Dẫu thời gian có làm phai mờ kí ức.Thì cái tội lỗi đó sẽ mãi vẫn còn.----------Văn học LGBT giả tưởngThể loại : thanh thủy văn, tâm lí, học đường, siêu nhiênTóm tắt nội dung:Hai con người, hai số phận. Âm dương cách biệt. Điều nuối tiếc.-----------Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad. Đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của tôi.Nếu thấy truyện này trên bất kì trang Web nào khác ngoài tài khoản Wattpad Lgam6953. Vui lòng quay về với nơi mình thuộc về.--------@Colenhanquathucsukhongte...#kam8353#minsay#ゴコチ…
Một chút cảm xúc kì lạ trong suy nghĩ.…
cuộc sống câu chuyện hằng ngày xoay quanh Ma Vương…
Truyện kể về cuộc đời của một cô gái 17 tuổi mắc bệnh trầm cảm…
Năm 2026, Trái Đất bước vào thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử loài người - một loại Virut ăn thịt bỗng dưng xuất hiện và bắt đầu xâm nhập vào cơ thể sinh vật sống, khiến họ mất đi ý thức và bắt đầu tàn phá mọi thứ ,thậm chí là sát hại luôn cả con người ..." Chiến ca ! Lên xe mau , ta phải nhanh thoát khỏi nơi này ! ". Vương Nhất Bác vừa đưa tay về phía Tiêu Chiến , vừa hét to." Nhất Bác !?? Sao em lại ở đây ?" Tiêu Chiến với đôi bàn tay run rẫy , kinh ngạc khi nhìn thấy Vương Nhất Bác ." Không có thời gian thắc mắc đâu ! Anh lên xe liền cho em !!!!" Nhất Bác gấp đến nỗi cáu kỉnh, dậm dậm chân. " Còn cô ấy !?" Tiêu Chiến vươn tay chỉ cô trợ lý nằm bất động phía sau mình." Cô ấy hết cứu được rồi ! Bị cắn thì coi như xong !!!" Nhịn không được nữa , Vương Nhất Bác nhảy xuống xe , lôi Tiêu Chiến ngồi lên chiếc xe mô tô của hắn, gỡ nón bảo hiểm ụp lên đầu anh ấy . Sau đó leo lên xe phóng nhanh trước khi con tang thi phía sau kịp đuổi đến . =============================🆘 LƯU Ý! : ĐÂY CHỈ LÀ SỰ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TA!! KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGƯỜI THẬT!!! Viết về BÁC QUÂN NHẤT TIÊU !!! Thỉnh cân nhắc trước khi đọc !!!MẤY BẠN NÀO ONLY... THÌ TA KHUYÊN NÊN DỪNG TẠI ĐÂY! ĐỪNG THẤY FANFIC NHẢY VÀO ĐỌC RỒI YY NHƯ ĐÚNG RỒI, CHỬI BỚI, COMMENT BẬY NHÁ ! Ta chưa có kinh nghiệm viết mạt thế bao giờ nên mọi thứ trong truyện đều do ta TƯỞNG TƯỢNG !!! Chắc chắn là không giống hoàn toàn với những truyện mạt thế mọi người từng đọc !!!!CUỐI CÙNG CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ! 🦁💚❤️🐰…
Đây là câu chuyện của tớ, tớ không nhận gạch đá gì cả. Tớ chỉ mong các bạn đọc và ủng hộ tớ những thứ xa xỉ và rẻ tiền này, tớ cảm ơn rất nhiều 💞…