Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sáng sớm thức dậy, dưới quần thêm cái l*n. Ngày nào cũng ăn 'cam mười tú' 'cam hai tú'..... một vườn c*#ChichManhBao#ChichRachDit#ChichThoBao#ChichBanTumLum#ChichLoiLon#ChichSanKhoai#ChichTeTai#ChichDenDaiTungToe Truyền thuần Việt lên có chút khó đọc, mong được bỏ qua ạTruyện mới của Bánh, Bánh hết ý tưởng cho mấy bộ kia rồi, có ý tưởng mình sẽ làm tiếp.Bánh dạo này mê song tính, đ*t lòi l*n quá lên có fic này, Bánh có viết không hay thì mong mọi người đừng ném đá.…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
kiếp trước khắc phụ khắc mẫu , bị người mắt lạnh , bằng hữu phản bội , người yêu phản bội .kiếp này , nhập đạo cửa , học ngũ hành bát quái , xem phong thủy .bàn tay la bàn , có thể định âm dương càn khôn .nhìn một đời thuật sĩ như thế nào lớn lên thành sất trá phong vân đích cao cấp đại sư .“ có thể nói cho ta biết đáp án của ngươi sao ? ” trầm mục vẫn như cũ kia phó trầm tĩnh bình yên đích bộ dáng , ánh mặt trời mang theo hơi ấm áp .“ không sợ ta cô sát mệnh sao ? ” đã trở thành liễu một đời đại sư đích lăng phong thở dài .“ không sợ . ” ta sợ cho tới bây giờ đều là ngươi không thương ta ...http://vietphrase.com/go/www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=1961552…
"Ha ha ha!!!Mấy thằng nhóc các người...được lắm! Chúng tôi không phải 'thằng nhóc',mà cũng chẳng có 'chúng tôi' nào ở đây cả"--- "Sao cũng được.Thế có muốn cơm ăn không? Có""Muốn có quần áo mặc không? Có""Muốn có chỗ ở không? Muốn""Thích đấm mấy thằng bố láo không? Thích""Ok,vậy theo ta đi giải cứu thế giới"---7 cậu nhóc,vô gia cư,mồ côi từ nhỏ,phải tự tìm cách để sống trong thế giới nguy hiểm khôn cùng.Người đời coi như rác rưởi,coi là dơ bẩn,nói chung là coi họ như một tầng lớp 'đen tối'---Ha,ai dám nói vậy?Chờ đấy đi,lũ rác rưởi này đi cứu thế giới!…
_Tên truyện: Thanh tâm táng ái: Chúng ta không có ngày mai! _Tác giả: Linh Nguyệt_Thể loại: Ngôn tình_Nguồn ảnh: Pinterest *Nội dung truyện hoàn toàn hư cấu, dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức*Truyện hiện được đăng tải duy nhất tại Wattpad và Facebook (page Mê tiểu thuyết cùng avt) Lịch đăng chap hàng tuần vào tối thứ 3, 5 & 7Văn án:.....Ngày anh mấttôi không la cũng chẳng quấy khóc.Chỉ là, lặng lẽ ngồi đó, đặt đầu anh gối lên đùimình, cất tiếng hát như bao ngày anh vẫn còn ở đây......2 năm sauTôi - từ con chim hoàng yến của Phó Hàn Dực nay đã trở thành cánh tay trái của hắn. Ai cũng bảo tôi yêu hắn hơn mạng. Nhưng, chỉ có tôi biết, người con trai nằm trong vũng máu năm đó chính là ánh sáng duy nhất đời tôi......"Đồ ngốc..chẳng phải đã bảo anh đi đi rồi sao? Không phải bảo thương em à? Thương em thì tại sao..tại sao lại không nghe lời cơ chứ?"....."Thôi vậy..Dù sao thì bây giờ mắng anh cũng chẳng nghe được."....."Dạ Trạch, đợi em nhé. Em sẽ sớm đến bên anh thôi."_________…
Muốn làm quốc vương thời gian, bị sa vào tù nhân sung quân biên cương Tưởng muốn làm cơ thời gian, được an bài thành bên thứ ba một đao thống Tử Muốn làm Vu Yêu Vương thời gian, bị chủ giác nhất chiêu oanh thành cặn bã cặn bã! Tác giả ngươi dám khiến cho Càng happy một chút sao? Đại hoàng tử thiệt tình nổi giận, chơi người không mang theo như vậy! Đại hoàng tử phải nặng hơn sinh, Đại hoàng tử phải nặng hơn tân Tử một lần, Đại hoàng tử muốn làm cực mạnh Vu Yêu Vương! Nhưng là chờ một chút... Này đó ngăn đón hắn không cho hắn đi chết gia hỏa là chuyện gì xảy ra? Còn có cái kia để cho người khác khẽ đụng đến hắn đã nghĩ XX thể chất của hắn là chuyện gì xảy ra? Ludwig: các ngươi buông! Để cho ta Tử! ( đi nóc nhà ing) Duke: điện hạ! Điện hạ, ngươi bình tỉnh một chút, phải chết trước mặc xong quần áo a! jj đều nhìn thấy! ( trảo chân trái ) Bailey: phải chết chết ta trên giường đi. ( trảo đùi phải ) Mephice: các ngươi buông ra Ludwig, để cho ta tới! ( phi phác ) Lance: ... Các ngươi đủ rồi, trung tiết đều vỡ thành cặn bả... Nội dung nhãn: ma pháp thời khắc dị giới đại lục Tìm tòi mấu chốt tự: chủ giác: Ludwig ┃ phối hợp diễn: Duke, Bailey, Mephice, Lance ┃ cái khác: Trọng sinh, ma pháp, đấu khí…
Tưởng viết tận thế tưởng điên rồi, sau đó khai hố, sau đó phát hiện viết không dưới đi, sau đó quyết đoán làm cho nhân vật chính xuyên qua đi!Cho dù ở tận thế La Nham cũng là kim cương vương lão ngũ cấp bậc nhân, tuyệt đối là cái loại này người khác cầu ôm đùi đại thần cấp sinh tồn cao thủ. Sau lại tận thế mau đã xong, La Nham bị cho tới nay hợp tác đổ lên tang thi triều lý cắn chết.Thần mã kêu hối hận không kịp, La Nham đã muốn đã biết, cho nên thừa dịp còn có cuối cùng một hơi, La Nham cũng đem hợp tác xử lý .Tái sau lại, La Nham xuyên qua .Thằng nhãi này cẩn trọng chuẩn bị tận thế đã đến chuẩn bị, dựa vào chính mình bản sự nhanh chóng thành lập vũ khí căn cứ, thu một cái đồ đệ, có một vạn năng lái xe tiên sinh, ngay tại phía sau, La Nham thu được ma pháp giới nhập học thông tri thư. Đi học tập ma pháp đồng thời vẫn ngóng trông ngóng trông tận thế, sau đó ni mã ai tới nói cho hắn này không phải một cái thế giới!La Nham:“Ha ha, ma pháp giới cái gì, hủy diệt thì tốt rồi.”Cảm thấy chính mình bị vận mệnh đùa bỡn La Nham quyết định yếu tòa soạn báo!ps:cp là La Nham × đại Mã Nhĩ Phúc, La Nham là món đồ chơi công, cho nên đại Mã Nhĩ Phúc tương lai nhất định thực bi thảm Nội dung nhãn:hp nghiệp giới tinh anh ma pháp thời khắc Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: La Nham, Lô Tu Tư• Mã Nhĩ Phúc ┃ phối hợp diễn: Ba lan, diêm thanh,hp mọi người ┃ cái khác: Dị năng, vi lượng tận thế, món đồ chơi công…
TÓM TẮT TRUYỆNChuyến xe đêm nay đưa hàng ra tiền phương, Lãm được phép chỉ huy trả hàng xong, rẽ đến thăm chị gái và người yêu ở đơn vị thanh niên xung phong. Thật phiền hà, trên xe lại có một cô gái đi nhờ xe lên cầu Đá Xanh, cô ta đi gặp người yêu! Cô gái xinh đẹp cũng tên là Nguyệt như tên người yêu của anh. Trăng đầu tháng, mảnh trăng cuối rừng dát lên con đường chiến lược. Trăng sáng chiếu vào khung cửa xe, làm cho khuôn mặt cô gái ngời lên vẻ đẹp lạ thường. Quá nửa đêm, xe đến ngầm. Cô gái không xuống xe đi về đơn vị, cô đã giúp Lãm đưa xe vượt ngầm. Máy bay giặc từng đàn ào tới ném bom thả pháo sáng, bắn 20 li đỏ lừ. Cô gái bị hơi bom xô ngã dúi, nhưng cô đã dũng cảm đẩy chàng lái xe vào chỗ nấp còn mình đứng che chắn phía ngoài. Chiếc xe bén lửa. Hai người vừa dập lửa vừa cho xe phóng lên. Nguyệt phải dò đi trước dẫn đường. Vượt khỏi trọng điểm, Lãm mới biết Nguyệt bị thương, máu chảy đỏ cả cánh tay áo xanh. Cô ướt như một con công vừa tắm thế mà vẫn cười rất tươi. Trong lòng anh lái xe trẻ dấy lên một tình yêu Nguyệt gần như mê muội lẫn cảm phục. Cô gái chia tay Lãm đi ngược lại phía ngầm...Chuyến ấy giao hàng xong, đã quá muốn, Lãm lỡ hẹn. Chuyến xe sau, anh mới vào thăm chị gái. Anh mới biết cô gái đi nhờ xe đêm ấy chính là người yêu từng hẹn ước...…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
vietnam!aubối cảnh giống như phim "Mùa hè chiều thẳng đứng"-Rồi qua một giấc trưa, chắc là mình sẽ có cái thôi thúc được ngắm nhìn bầu trời đấy, hoặc là sẽ bật một bản nhạc tình ca nước ngoài lên, bắt chước các cô các bà tập nhảy ở bờ hồ lúc sáu giờ tối để nhảy một điệu valse thật tình trong căn phòng xanh lá man mát như lòng Thành khi được Hựu hôn một cái lên má. Rồi có lẽ chúng mình sẽ hôn nhau, dắt nhau đi ăn kem, hoặc là anh sẽ nằm lên đùi Thành mà kể những câu chuyện mà anh nghe được trong buổi gặp với bạn mẹ Cung hôm nay, còn cậu sẽ tỉ mẩn bóc vỏ từng quả quýt, đút cho anh ăn từng múi một. Quýt ngọt tan trên đầu lưỡi, có thể cảm nhận được trong từng cái hôn, hay trên đầu ngón tay còn dính nước quýt mà Thành bắt anh phải đi rửa cho bằng sạch. Tiếng ve ồ à như bé đi so với tiếng người, tiếng nhạc, thậm chí là cả tiếng hai đứa khúc khích với nhau những bí mật không ai biết, và phố thị nhòa đi sau khung cửa sổ thành những đợt sóng âm thanh và sóng ánh sáng dìu dặt. Giàn hoa giấy dập dìu trong cơn gió hiếm hoi, những cánh hoa mỏng may rơi rụng khắp ban công, nổi bần bật trên nền gạch, tạo thành từng cụm, từng cụm rất nịnh mắt. "Thành ơi, hôn anh một cái..."-written by n.…
Trốn khỏi sóng gió gia tộc, anh em Prem Warut Chawalitrujiwong (Prem) và Sea Tawinan Anukoolprasert (Sea) lẩn trốn tại một thành phố mới và bắt đầu cuộc sống cấp 3 cả hai hằng ao ước. Tai ngôi trường mới, hai anh em gặp và kết thân với cặp bạn thân Noppanut Guntachai (Boun) - một học sinh lớp 12 xuất sắc nhưng khá hung dữ và Jitaraphol Potiwihok (Jimmy) - hội trưởng hội học sinh khẩu xà tâm phật. Tình cảm đôi bên dần chớm nở thì biến cố ập đến khiến hai anh em phải biến mất suốt 12 năm. Đến khi sau này vô tình gặp lại, liệu tình yêu đôi ta có còn như trước?Cặp chính: BounPrem - Thiên tài hung dữ x Dũng cảm, bị tổn thươngCặp phụ: JimmySea - Hội trưởng hội sinh sinh mỏ hỗn tâm thiện x Trưởng thành, tự lập, lo cho em traiMột số nhân vật phụ khác: Samantha Melanie Coates (Sammy), Joong Archen (Joong), Katsamonnat Namwirote (Earth), Sataporn Panichraksapong (P'Tha)Lưu ý: Truyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng KHÔNG áp dụng vào thực tế.…
Độ dài : 77 Chương - 3 Ngoại TruyệnCouple : Sở Hà - An Nại - Sở Đoàn ĐoànAn Nại cô cứ nghĩ rằng cuộc đời cô là chuỗi ngày thong thả trải qua cuộc sống đai học rồi tốt nghiệp. Nhưng rồi đến một ngày khi cô nhìn thấy một bé trai ôm đùi người đàn ông nũng nịu kêu: "Ba ba~~"Người đàn ông:"Được rồi sẽ mua cho con tất"Khiến cô bật cười, bé trai liền quay đầu lại nhìn cô một cái, ánh mắt như bừng sáng lên, cất tiếng gọi :"Ma ma"…
Giới thiệu:Tô Kỳ chậm rãi đi tới, nhìn Tô Cẩn, khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng chỉ một khắc sau, ánh mắt phát lạnh, hung hăng hướng bụng của nàng mà đá tới, "Con tiện nhân này, cho ngươi dám để tướng công đội nón xanh, còn dám đem đổ nghiệt chủng đó lên người tướng công, ngươi đi chết đi."Nghe được Tô Kỳ nói, Mạc Tuấn Trì trong mắt rất nhanh hiện lên một tia âm ngoan, kéo Tô Kỳ ra, theo đó một cước lại một cước lần lượt mà đá tới. . . Tô Cẩn muốn hét to muốn chạy trốn khỏi đây, cảm thấy hài tử trong bụng không còn nữa, giữa hai đùi máu nóng chảy đầy!"Ha hả, đại tỷ tỷ, cám ơn ngươi a! May nhờ ngươi đào tâm oạt phế dốc lòng giúp đỡ, nếu không Mạc lang cùng ta hôm nay làm sao có được cuộc sống hạnh phúc như thế này? Để cảm tạ ngươi, mấy cái nam nhân bị hoa liễu này, muội muội ta sẽ đưa cho ngươi làm lễ vật. . ." Tô Kỳ ngoắc tay, mấy nam nhân vẻ mặt hèn mọn, trực tiếp nhào tới trên người Tô Cẩn, từng mảnh từng mảnh y phục dính đầy máu rơi lả tả đầy đất, bọn chúng đã bất đầu thô bạo chà đạp thân thể nàng. . ."Ngươi có biết vì ngày hôm nay, ta đã đợi năm năm liền, bất quá tất cả đều rất có giá trị! Tỷ tỷ, trên đường xuống hoàng tuyền, ngươi cũng không tịch mịch đâu, nương ngươi năm năm trước đã bị nương ta hạ độc mà chết, vừa vặn, bây giờ ngươi có thể mang theo một đôi nhi tử nghiệt chủng của ngươi, cùng ngươi chung hưởng thiên luân rồi. . ."Tô Cẩn đến trước khi chết rốt cuộc minh bạch một đạo lý, đó chính là người hiền ắt bị người ác lấn, mã thiện ắt phải…
💙 "Nếu biết bài hát nghe vào sẽ buồn thương,thì có thể không nghe nữa.Vậy nếu như biết rõ yêu một người sẽ đau lòng,có thể khiến bản thân mình không yêu được nữa không?"Author : Tiểu Chi ChiFic : Bởi vì... tôi yêu cậuĐộ tuổi : Biết đọc là ok 👌👌👌 有缘千里来相会,无缘对面不相逢 /Yǒuyuán qiānlǐ láixiāng huì, wǔyuán duìmiān bù xiāngféng"/ "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng"Lời muốn nói : " Au mới viết chuyện thôi nên có gì mong mọi người chỉ giáo ạ, đừng ném đá au nha, tội nghiệp au ^^"…
Khi Người Đàn Ông YêuTên gốc: Lão công của ta là đại lão (我的老公是大佬)Tác giả: Tử Thanh Du (紫青悠)Nguồn raw: Tấn GiangDịch: QTChỉnh ngữ: Duy NiệmThể loại: Hiện đại, trọng sinh, 3SCặp đôi: Phương Tình, Khang Tư CảnhGiới thiệu: Kiếp trước, Phương Tình bị mẹ ép gả cho một vị đại gia có quyền thế. Người người đều hâm mộ cô gả cho một người đàn ông ưu tú, chỉ có cô làm cảm thấy cuộc hôn nhân kiểu này vô cùng bất hạnh, bởi vì cô hoàn toàn không yêu người đàn ông này.Sau khi cưới, cô vẫn không quên được mối tình đầu của mình, thậm chí bắt đầu ngoại tình, theo đuổi cái gọi là tình yêu mà từ bỏ hôn nhân.Cho đến khi người tình hoàn toàn phản bội, vết thương chồng chất nằm bệnh viện, cô mới tỉnh ngộ, phát giác chấp niệm của mình buồn cười tới cỡ nào. Cô càng không nghĩ tới, người chồng đại gia mất hết mặt mũi vì cô trước đó lại bỏ tiền thanh toán thuốc men dùm cô trong giờ phút cuối cùng.Giải phẫu thất bại, Phương Tình muốn bù đắp cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng vừa mở mắt ra cô lại trở về mười lăm năm trước, lúc cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt đầu.Phương Tình cảm thấy đời này người chồng mình chưa từng để trong mắt trở nên dễ nhìn hơn trước. Ừ, cô đây nhất định phải ôm thật chặt bắp đùi của anh mà làm tốt bổn phận người vợ đại gia này của cô.…
Nàng ngày nhớ đêm mong rốt cục chờ đến hồn xuyên sống lạiKhông ngờ cha nuôi thế nhưng một phen đẩy nàng hạ nữ tôn quốcXin nhờ, nàng không mơ tưởng như vậy nhiều tướng công!“Cái gì? Mơ tưởng tướng công, không vấn đề, cha nuôi này liền cùng nguyệt lão thương lượng cấp ngươi thắt một đống mấy sợi tơ tình!”Phượng hoàng Triều Nhật, nữ quyền tối thượng, nam nhiều nữ thiếu, điên long đảo phượng?“Cái gì? Muốn nàng lấy chồng?”Choáng! Ai nói cưới được phu lang liền có thể công khai đường hoàng làm sâu gạo?Nàng chẳng những muốn đánh vang bàn tính, đấu qua nữ hoàng, làm ổn quan chứcXem trụ tường, còn muốn sinh ra nữ nhi, xử lý sự việc công bằng… .Vào đêm, Lâm phủ, gia cùng trăm nghề hưng 5 đại hậu viện, đều chưa tắt đèn.“Lan Nhi, đêm nay ngươi thực ngủ thư phòng sao?”1 thân cẩm lan nam tử tựa tiếu phi tiếu xem đầu sắp chui vào sổ sách lý nữ tử.Nữ tử đầu chưa nâng, trịnh trọng khẽ gật đầu: “Ân, ngủ thư phòng!”“Vừa vặn, ta có bức họa nghĩ cùng Lan Nhi thưởng tích, ta lưu lại bồi ngươi!”Nam tử vừa dứt lời, liền nghe ngồi ở một bên khác bạch y nam tử thản nhiên nói:“Không khéo, ta đang có trướng mục thượng sự muốn cùng Lan Nhi thương lượng!”Ai! Này mới vừa vặn bắt đầu, quả nhiên, không lâu….“Phu nhân, Đại tướng công nói đùi thương tái phát, mơ tưởng ngài đi qua nhìn xem!”“Phu nhân, nhị tướng công nói có sinh ý thượng sự tìm ngài bàn kỹ hơn!”“Phu nhân, Tứ tướng công la hét đau bụng, thỉnh ngài…”“Phu nhân! Phu nhân! Hữu tướng đại nhân t…
Datalian tên của một con quỷ , dân tộc datalian dân tộc bị mang trên mình dấu ấn của quỷ cũng là ma tộc Những người sinh ra đã mang số phận đen đủi ,bị xa lánh ,bị ghen ghét bọn họ bị nhân loại dồn vào vùng bóng tối trong rừng chết tự sinh tự diệt nhưng ẩn sau những số mạng ấy lại là một sức mạnh có thể thay đổi cả không gian Nàng là công chúa tóc đen bị ruồng bỏ ghen ghét,coi thường Nàng là nữ hoàng của vùng đất đen tối , liệu nàng có xấu xa đáng sợ như lời đồn đại ? Và bí mật làm cho cả thiên hạ phải thay đổi là j ? -Lần đầu tiên gặp mặt 6 tuổiHarvey : công chúa Leolora em làm sao mà trèo lên được cái cây cao như thế vậy ? Dalian : ta tự bay lên ngươi có tin không Harvey : ( ̄- ̄) Dalian : tên ngu ngốc Harvey : công chúa Leolora trở về thôi - Năm 11tuổi lần thứ hai gặp mặt + Harvey : công chúa Dalian xin đừng dọa sợ công chúa Leolora + Dalian : Harvey Wrai Alarm trong thế giới Leolora còn gặp nhiều khó khăn hơn thế này ngươi có thể bảo vệ khỏi được hết sao hả? + Harvey : chắc chắn tôi nhất định bảo vệ đc công chúa Leolora chu toàn ,để cô ấy luôn trong sáng và vui vẻ ,đó cũng là lời thề từ khi còn nhỏ + Dalian : được rồi ,vậy ngươi cứ giữ cái ý nghĩ ngu ngốc ấy đi ( và nhất định phải bảo vệ Leolora chu toàn dù người khi ngươi gặp lúc còn nhỏ là ta ) Nhiều năm sau đó khi nhớ lại nhứng ký ức này Harvey đều thấy những lời Dalian đều là sự thật chỉ là lúc đó anh không hiểu…
Tôi giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, và cảm thấy mọi thứ xung quanh...Thật khác.Chúng dường như đều lạ lẫm với tôi.Chính tôi cũng không biết chúng lạ ở chỗ nào.Nhưng,Với linh cảm của một cô gái, tôi chắc chắn những gì tôi cảm nhận được là đúng.-----Đã năm ngày trôi qua khi tôi tỉnh lại ở bệnh viện của tỉnh. Hiện tại tôi đang ở nhà, ngôi nhà mà tôi tự nhận là "của chính tôi".Sau khi được xuất viện trong ngày hôm ấy, tôi dường như chỉ quay quẩn quanh căn nhà này.Phải nói sao nhỉ, Cái cảm giác bất an mà tôi đã từng đề cập đến trước đó...Chúng... Càng ngày càng mãnh liệt hơn. Và,Chính xác là trong thời điểm hiện tại.Ngay tại lúc này!Tôi đã biết chính xác điều khác lạ mà tôi cảm nhận là gì ...-----Chân của tôi...Chân của tôi nó không hề lành lặn. Đúng hơn là khi tai nạn xảy ra với tôi, trước khi nhận thức của tôi chìm nghỉm hoàn toàn thì tôi đã thấy từ phần đùi của tôi đã bị tách ra khỏi cơ thể rồi. Chúng không thể nào còn lành lặn được! Không thể! Điều này hoàn toàn không có khả năng. Tôi biết cơn đau đó là thật. Tôi không thể nào tỉnh dậy với một cơ thể hoàn toàn lành lặn như hiện tại được. Làm sao mà ngay đến cả một vết sẹo còn không có. Điều này là không thực. Chúng quá ảo. Chẳng lẽ tôi đang sống trong mơ. Hay là tôi đang bị ảo tưởng do cú sốc. Hoặc có lẽ thế giới tôi đang sống chỉ là một thế giới ảo...Rồi tôi bắt đầu điên cuồng với những suy nghĩ ngổn ngang đó.Tôi bắt đầu trở nên mất kiểm soát.Nhưng...Có một điều mà tôi chắc chắn, đó là t…