tdct p8
…
"Thế đằng ấy có buồn không?" Gió ngồi vắt vẻo trên cánh buồm, tinh nghịch vờn qua ngọn sóng bên dưới tàu. Gió đi nhiều nơi và biết những thứ mà hiếm con người nào sống đủ lâu để biết. Nhưng gió không thích nói nhiều. Gió chỉ nghe và biết thôi."Có chứ" Kazuha nâng chén lên, cùng trăng thưởng thức men nồng của rượu "Sao lại không buồn được chứ? Tôi giờ chỉ là một kẻ bị truy nã đang trốn chạy quê hương của mình""Thế còn anh ta" Gió cúi sát xuống hỏi cậu, nghịch ngợm trêu tóc ronin trẻ tuổi "Cậu có tiếc không?"…
Hầu hết thời gian, anh cả nhà Haitani hiếm khi thấy tình nhân cười. Thằng tồi này nhớ chàng thơ của mình cười đúng hai lần duy nhất. Lần đầu là trong chuyến du ngoạn ngắn ngày, hắn nở một nụ cười mỉm nhẹ, vụng trộm khi ló đầu khỏi cửa kính ô tô, không may bị Ran bắt gặp. Anh chọc ghẹo đối phương nhiều tới độ Sanzu xù lông khuyến mãi cho vài cú đấm yêu thương. Lần thứ hai là lúc chụp bức ảnh này, nó thuần khiết như linh hồn Haruchiyo thời thơ ấu.Ám ảnh anh đến tận già.…