A9
…
ấdasdasd…
Truyện đời sống tẻ nhạt…
Tôi tên là Lục Tiêu Lẫm còn cậu ấy tên là Bạch Nam Y. Tôi với cậu ấy là bạn thân nối khố, từ nhỏ lớn lên lúc nào cũng như hình với bóng cho đến năm cấp 3 tôi chợt ra là tôi đã thích cậu ấy mất rồi! Tôi sợ hãi với tình yêu này. Vì sao ư? Vì tôi sợ định kiến xã hội , miệng lưỡi của thế gian, áp lực từ gia đình ,... mọi thứ đều đè lên người tôi. Nó như tảng đá vậy, nặng nhọc mà không thể buông bỏ được. Không biết cậu ấy đã biết tôi thích cậu ấy không mà toàn tránh né tôi thôi, người ta nói tình yêu con trai với con trai là một tình yêu kinh tởm, biến thái, bệnh hoạn ,... Tôi sợ cậu ấy biết lắm. Nhưng không ngờ là cậu ấy cũng thích lại tôi cũng sợ tôi nhận ra tình yêu ấy lên đã trốn tránh tôi. Cậu ấy can đảm tỏ tình với tôi,hạnh phúc đến bất ngờ khiến tôi xúc động đồng ý. Có lẽ chúng ta sinh ra là để cho nhau, dù có kiếp sau hay kiếp này chúng ta mãi mãi ở bên nhau. Dù cho miệng lưỡi thiên hạ, định kiến xã hội sẽ không ngăn cản được chúng ta. Gia đình là một chấp niệm nhưng rồi họ sẽ hiểu cho chúng ta thôi. Vậy lên chúng ta cùng nhau bước tiếp nhá. Khi thần Cupid bắn tên thì sẽ không phân biệt giới tính. Chúng ta được định sẵn là định mệnh được tơ hồng dẫn lối mãi mãi sẽ hướng về nhau dù có ra sao nữa. Mãi mãi chỉ có người trong lòng phía trước! Nguyện dùng cả trái tim để được cân đo với lông vũ của nữ thần Justitia. Trái tim sẽ hướng về người như hướng dương hướng về mặt trời vậy, mãi mãi... Được lấy cảm hứng từ 2 bộ truyên : "Mai táng tuổi 18, Câu ây chết năm vào mùa…
Một dạng nhật kí online Là những cảm xúc không đầu không cuối. Là những dòng viết vội khi đang đứng trên con phố xa lắc xa lơ nào đó. Những sáng mùa thu ngồi ở cà phê nhìn ra Bờ Hồ. Hay những ngày mùa đông gió rít ngoài cửa sổ, ôm một tách cà phê ấm áp. Cũng có thể đang nửa đêm chợt nghe một bài hát buồn viết vội vài câu. "Chỉ mong tuổi trẻ nếu có mất đi, thì câu chữ còn lại sẽ lưu giữ hộ những thứ mà thời gian và cuộc sống nhẫn tâm cuốn mất..."…