Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Giữa thời loạn thế, khi súng đạn quyết định vận mệnh một thành phố, Triệu Từ Phong - vị tư lệnh trẻ tuổi, lạnh lùng và đầy quyền uy - chưa từng nghĩ rằng đời mình sẽ bị lay động bởi một giọng hát trong đêm.Nàng xuất hiện dưới ánh đèn vũ trường với chiếc mặt nạ trắng, mang tên Bạch Lan.Chỉ hát hai bài, rồi biến mất không dấu vết.Giữa âm mưu, hôn ước và chiến sự bủa vây, liệu tình yêu có thể nảy mầm từ một bí mật được che giấu kỹ lưỡng?Một khúc ca trong đêm,một vết nứt trong lòng kẻ cầm quyền,và một chuyện tình bắt đầu từ sự chiếm hữu, kết thúc bằng chân tâm.…
"Có những tình yêu giống như lịch sử, càng đi qua thời gian lại càng trở nên giá trị và bất tử".Lấy bối cảnh từ vùng quê Việt Nam thập niên 1990, Hoa Bưởi Trắng là câu chuyện tình cảm thầm lặng nhưng bền bỉ suốt nhiều năm của cô học trò Linh với Thầy Duẩn - người thầy giáo dạy môn Lịch Sử điềm đạm. Mối tình đầu thanh xuân này nở tựa hương hoa bưởi thanh khiết qua bao thăng trầm, để rồi biến thành nguồn sức mạnh bước tiếp trên con đường của mình.Một cuốn truyện nhẹ nhàng, hoài niệm tràn đầy sự chữa lành dành cho bất kỳ ai từng có một hình bóng để thương thầm suốt những năm tháng thanh xuân.…
Chiếc ô hướng về phía người con trai ấy Cũng là lúc bánh răng vận mệnh giữa chúng ta đã bắt đầu xoay chuyểnLà lúc mở đầu cho một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của hai chúng ta trên con đường đi tới tương lai tươi sáng Là lúc mối tình thời thiếu niên bắt đầu chớm nở như những bông hoa đầu mùa xuânVà là lúc chúng ta tìm được ĐINH MỆNH của đời mình.. -Đường đắng-Người sáng tác:đường đắngNgày đăng:18/5/2024ngày bắt đầu:?/?/2024ngày kết thúc:?/?/?Đón xem hành trình trưởng thành của các nhân vật trong "Ghi lại mối tình thiếu thời"Chúc mn đọc truyện vui vẻ nhé!!!!!🥰🥰…
Thời thanh xuân là một viễn cảnh đẹp đẽ nhất của đời người. Khoảnh khắc mà bên trong chúng ta được bừng lên năng lượng của tuổi trẻ. Nhưng như một thước phim, chúng tiếp tục cho bạn xem những khung cảnh khác sau đó, chúng sẽ không bao giờ dừng lại để bạn có thể ở mãi trong một viễn cảnh đó, để bạn chìm đắm trong hạnh phúc...…
Tác giả: Nhan ÔnThanh xuân vườn trườngPhỏng vấn hội học sinh. Một tiểu muội mới vào trường mềm mềm ngọt ngọt tuyên bố thích học trưởng Hứa Hành Niên. Mọi người giật mình nhìn về phía anh ta. Anh ấy không thèm để ý xoay đầu bút, ngoảnh mặt làm ngơ.Đến nửa tháng sau, có người nhìn thấy Hứa Hành Niên mạnh mẽ bế tiểu muội ép vào trong ngực, tiểu muội muội tức giận khua chân múa tay, kêu:" Hứa Hành Niên, anh là đồ khốn."Cả trường đều đồn thổi tiểu muội theo đuổi học thần cao lãnh. Sau đó nữa, ngày sinh nhật của Hứa Hành Niên, bạn học cùng lớp chạy đến nhà cậu ta , muốn tạo cho cậu ta niềm vui bất ngờ. Kết quả thấy tiểu muội ăn mặc không chỉnh tề đè Hứa Hành Niên trên ghế sô pha. Mọi người: "????????"Mọi người: "Hai người ở chung?"Hứa Hành Niên nhấc mi mắt, đem cái đầu nhỏ cô gái đang mặt đỏ tai hồng ấn vào lồng ngực, vân đạm phong khinh mở miệng:" Đính hôn từ nhỏ."Câu chuyện là những ngày dài cho chó ăn của nam nữ chính. Nhân vật chính: Đường Ôn, Hứa Hành Niên…
Người ta nói mối tình đầu hệt như màu lá đã úa tàn nhạt nhòa, có người quyến luyến giấc mộng xưa cũ khi từng ngủ gật trên bàn học thân thương. Là vài nét vẽ nguệch ngoạc in trong trang giấy, là vài lần trộm nhớ viết tên người mình thầm thương lên chiếc bàn quen thuộc.Thời thanh xuân như một cơn gió mới, dịu dàng phơn phớt chiếc thơm nồng của tuổi xuân xanh. Là đôi ba lời hò hẹn chưa dám ngỏ, là mối tình đơn phương đã giấu giếm ba năm dài.Minh Luân thương nhớ lắm! Thương mái tóc đã dài đến chấm eo. Đã tương tư hoài kể từ cơn mưa đầu mùa thu ấy, là nàng thiếu nữ bây giờ độ tuổi đã đơm bông.Ba năm! Chưa bao giờ cậu dừng nhung nhớ cái tên Nguyễn Ngọc Băng đã dịu dàng gửi gắm cho con tim đã lâu chưa thấy nắng ấm."Mình thương Băng! Chưa bao giờ là ngừng thương nhớ."…
"Vũ Gia Khang, mày là chấp niệm lớn nhất cuộc đời tao" _ Cao Mai AnhNhững năm đó, cuộc đời Gia Khang tẻ nhạt lắm. Nhưng Mai Anh chính là tia sáng của cuộc đời Gia Khang. Mang đến cho người ta cảm giác tích cực và chữa lành.Thanh xuân giống như một cơn mưa rào, cho dù bạn bị cảm nặng vì cái lạnh, bạn cũng muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Những năm tháng cấp 3 ngắn ngủi lắm, chỉ cần qua đi 1000 ngày nắng, ta lại kết thúc năm tháng tuổi trẻ ngây ngô thuần khiết như đóa bồ công anh ấy. Gió nhẹ lây qua từng dãy lớp học cũ, nơi chiều tàn có chút vấn vương.Ở ngăn bàn có cuốn truyện đang đọc dang dở. À thì ra là tình yêu tuổi mười bảy!Tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. Là những năm tháng cuồng nhiệt của những câu cậu học trò đang tập đổi mình trưởng thành hơn. Sẽ có những giây phút tinh nghịch, những người bạn ta không thể quên, nhưng kí ức đẹp dưới sân trường. Là những tâm tình vu vơ mà không thể nào thổ lộ được. Câu truyện xoay quanh về một nhóm bạn thân 5 người. Cao Mai Anh - Vũ Gia Khang - Lâm Minh Khôi - Đỗ Hoàng Bảo - Lê Gia Hân. Họ đều là những người mang trong mình ưu điểm và khuyết điểm khác nhau. Chính vì thế nên họ luôn là một phần không thể thiếu trong thanh xuân của mỗi người. Một cô gái theo đuổi bạn học của mình hơn 3 năm, gặp nhiều thử thách khiến cô có ý định lùi bước. Nhưng vì chấp niệm quá lớn khiến không một ai có thể thay thế người ấy được. Những năm tháng cấp 3 ngây ngô, tinh nghịch và chuyện tình cảm đôi lứa sẽ được gói gọn ở cái gọi là trạm hồi ức…
Màu xanh là của bầu trời hay đại dương?Bảo Trung - một chấp niệm mà cô luôn cố gắng theo đuổi, cố gắng để chạm tới có được. Nhưng ngày cậu thổ lộ với cô, cô đã dứt khoát từ chối. Còn Hải Phong - một cơn gió thanh xuân mùa hạ tươi mát thổi vào tâm hồn cô nhưng rồi cô cũng không thể níu giữ nó riêng cho mình.... Liệu rồi điều gì sẽ đến với Vân Hạ, ai sẽ là người trả lời cho câu hỏi của cô ấy " Bầu trời hay là đại dương bao la hơn?"…
Khi cuộc đời bị đẩy xuống vực thẳm, nỗi ám ảnh vây lấy, nỗi tuyệt vọng trực trào nơi con tim, tâm trạng u uất nặng nề. Nhiều lần cậu thắc mắc: "Ý nghiã cuộc sống này là gì?Liệu cậu còn gì để lưu luyến nó?".Cậu nghĩ, cuộc sống này thật sự phải kết thúc tại đây, bao nhiêu dây dứt rồi sẽ im lìm nhường chỗ cho sự mất mát.Cô ấy xuất hiện, ánh mặt trờI nhỏ đời cậu, kéo cậu ra khỏi cơn hoảng loạn, cuộc sống của cậu thay đổi dần. Cậu tự thắc mắc:"Lẽ nào mình thích cậu ấy?"Ánh Dương bộc bạch:"Cậu là ánh sáng của đời tớ", "Cậu luôn đặc biệt với tớ", "Cậu phải là của tớ".Thôi thì hãy cứ sống tiếp đi đã, vì giờ đây cậu đã biết. được ý nghĩa cuộc đời là gì rồi.…
-- Mối tình đầu nó dại như vậy đấy.. thời gian trôi qua nhìn lại thì hối tiếc nhưng cũng như vậy mà giúp em và anh được gặp nhau----Thể loại: truyện teen, thanh xuân, truyện ngắn "Cậu có biết mùa hạ thoáng qua như cơn mưa rào, mùa đông kết thúc bằng những cơn gió rét buốt. Như thể 3 năm cấp 3 này chớp nhoáng như một tia chớp, chỉ còn cậu và tôi cùng bước trên con đường này, vậy sao ta lại không cùng nắm tay nhau đi qua hết chặng đường này. "…
"Thời đi học, ai trong chúng ta cũng đã từng có những khoảnh khắc rung động đầu đời, khẽ chạm vào trái tim non nớt đầy rung cảm với một ai đó. Nhưng ở cái tuổi không còn nhỏ để ngây ngô, cũng chưa đủ lớn để hiểu được lòng mình. Mọi thứ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay vụng trộm đầy rụt rè, những ánh mắt nhìn nhau rồi vội lảng đi. Hay những cái ôm bất chợt, nghĩ mình đã ôm được cả thế giới vào lòng.Tất cả nhẹ nhàng như ánh nắng đầu hạ, mong manh, thoáng nhẹ qua. Nhưng đủ khiến chúng ta nhớ mãi về sau"Written by Kình Lạc.…
Trích đoạn:Trong cái buổi hoàng hôn ấy, khi ánh chiều tà phủ lên bóng hình của hai người. Nguyên An từng bước đi về phía Gia Nghi, không cần nói cô cũng biết giờ mình trông thảm hại như thế nào với bộ váy trắng bị dính đầy đất, khuôn mặt tèm lem nước mắt, cảm xúc trong lòng thì bức bối khó nói. Gia Nghi khẽ ngước mắt nhìn khuôn mặt của anh giờ đây đã hiện ngay trước mắt mình, anh nâng tay lên lau đi những giọt nước còn vương nơi khóe mắt của cô. Gia Nghi chẳng biết làm gì cả, chỉ ngẩn ngơ đứng đó nhìn anh lau nước mắt cho mình, đến khi bản thân được vây quanh bởi một lớp ấm áp cô dường như mới choàng tỉnh. Nguyên An ôm lấy Gia Nghi vào lòng, hai tay anh vòng qua eo cô, đầu anh nhẹ nhàng gục nơi hõm cổ cô. Gia Nghi có thể cảm nhận những hơi thở nóng rực của anh đang phả vào cổ mình. "Anh chờ em mà, vốn dĩ vẫn luôn chờ."_ Thể loại: nhẹ nhàng, điền văn, hiện đại, song xử. TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD, KHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.Bìa: edit by @-Allunar-…
Thời gian là miễn phí, nhưng nó vô giá. Bạn không thể làm chủ thời gian nhưng có thể sử dụng nó. Bạn không thể giữ lại thời gian nhưng có thể tiêu dùng vào việc có ích. Một khi thời gian đã trôi đi bạn sẽ không bao giờ lấy lại được. Hãy quí trọng từng phút giây mà mình đang có - Thanh xuân của chúng ta.…
Khi người không còn hào hứng mỗi buổi đêm về, khi nỗi buồn người ấp ủ đủ để tạo thành một bức tranh thủy mặc, khi cảm xúc rối như tơ hồng vò nát, và khi chính người còn chẳng biết, rằng người đang nhớ ai...Viết cho một tâm hồn sắp sửa tàn lụiViết cho thứ xúc cảm chẳng thể nói thành lờiViết cho một nỗi dai dẳng chẳng gọi thành tên...Đây giống như nhật kí của tác giả...…
"Ô cửa sổ thủy tinh trong mắt em, lọc bình minh mù mịt". (Bắc Đảo - "Góc phố")Một ngày nào đó, gặp một người tỏa ra vầng sáng rực rỡ, nhìn vào ánh mắt đối phương, bạn sẽ tự khắc thấy được ô cửa sổ thủy tinh, thứ đang chắt lọc, vén gió, mở đường, để bạn có thể thấy được bình minh rực rỡ của chính mình."Yêu thầm cậu là khoảng thời gian đẹp nhất thanh xuân tôi, không nhất thiết phải đi tới một kết quả nào, chỉ cần được nhìn thấy cậu là đủ.""Lâu như vậy mà vẫn chờ sao?""Làm sao ép trái tim mình ngừng đập trước người mình thích được chứ? Dẫu có ra sao, tôi vẫn sẽ chờ, chờ một ngày cậu ngoảnh lại nhìn tôi, lúc ấy, chắc cậu sẽ biết tôi thích cậu tới nhường nào.""Chờ quá lâu thì phải làm sao?""Chẳng sao cả. Thích một ai đó không nhất thiết họ phải biết được. Bóng lưng của cậu vẫn sẽ luôn được tôi cất giữ cẩn thân trong ngăn kéo trái tim. Bởi lẽ tôi đâu thể điều khiển được con tim quên đi cậu?""Vậy nên,""?""Bây giờ, tôi yêu thầm lại em được chứ?Vào thời khắc ấy, đôi mắt hạnh của Dương khẽ lay động, nhìn Việt thẫn thờ, ngân ngấn nước. Cậu khẽ cười, vươn tay lau đi giọt nước mắt đọng lại trên khóe mắt cô, ghé vào tai Dương, khẽ thì thầm:"Ô cửa sổ thủy tinh trong mắt Thảo Dương, lọc bình minh mù mịt."…
Hộp chứa ánh trăngTên gốc: 月光盒子Thể loại: hiện đại, HE, đô thị tình duyên, tình đơn phương, cưới trước yêu sau.Văn án:Cô chẳng thể ngờ được, người đến buổi xem mắt mà cô chuẩn bị qua quýt cho xong lại là người mà cô từng yêu đơn phương.Tựa như cỗ máy thời gian đưa anh đến trước mặt cô, khiến cô không biết phải làm sao."Tôi là Thẩm Điềm""Chu Thận Chi" Anh lạnh lùng bắt tay với cô.Thẩm Điềm mỉn cười rút lại câu nói: "Cậu còn nhớ tôi không? Hồi lớp 12 bọn mình học cùng lớp đó"....Tình đơn phương là một chiến trường của đời người.Từ khi nhập ngũ đến khi giải ngũ, có một người xông vào thế giới của bạn, rồi lại hóa thành tro tàn rơi trên bức tường thành của bạn.Vườn trưởng trước đô thị sauHết cốt truyện lớp 12 thì thời gian nhảy vọt, bước vào phần đô thi. Yêu đơn phương + cưới trước yêu sauCả hai đều sạchChậm nhiệt, chuyện hàng ngày"Tôi sẽ trao em tình yêu rực cháy nhất của mình." - Chu Thận Chi…
Triệu Tử Yên xuất thân là thứ nữ Tướng quốc phủ nhưng không được cha là Triệu Hồng Ân yêu thương. Trong đại lễ thành hôn của mình, cô vô tình bị một toán thích khách ám sát trên kiệu hoa và được đệ tử Thiên Sơn phái Chu Thiếu Khanh cứu. Từ đây, hai người nên duyên thầy trò, cùng nhau trải qua bao năm tháng thăng trầm trên giang hồ. Dần đà, cô nảy sinh tình cảm với sư phụ của mình, đồng thời cũng phát hiện ra người đứng sau vụ thảm sát kiệu hoa năm đó cùng vô vàn những éo le liên quan đến thân phận của mình.…
Trích đoạn:"Có một cảm giác lạ lùng khó tả, dù chỉ mới gặp nhưng người con trai trước mặt mang lại một cảm giác rất thân thuộc. Khoảnh khắc ấy, những tia nắng như đua nhau tôn lên vẻ đẹp của một con người, như ánh dương rạng rỡ đang vẽ nên những viên ngọc lấp lánh thoát ẩn thoát hiện giữa đại dương xanh thẳm ngoài kia.""Lần đầu tôi gặp Trầm Ái Ny đã là chuyện của 14 năm trước.Nhưng có lẽ nhỏ không nhớ gì cả.""Ái Ny! Mỗi khi nghĩ đến em, dù là đêm không trăng không sao tôi vẫn không thôi bị chói mắt bởi ánh nắng vàng đang hiện hữu bên trong tôi, ánh nắng vàng mang tên em." (Quân's POV)12/6/2024…
Nàng là cô sinh viên kế toán say mê con chữ, cố hết sức mình theo đuổi nghiệp viết văn.Chàng là kiến trúc sư tốt nghiệp trường danh tiếng, nhưng lại chọn con đường làm freelance, mong muốn trở thành họa sĩ vẽ truyện tranh.Thanh xuân của họ bất ngờ được gắn kết nhờ một lần gặp gỡ, để rồi trở thành cộng sự, đối tác, bạn cùng sở thích hay một tên gọi khác ngọt ngào hơn sau này.Cùng nhau, họ đã viết nên câu chuyện thanh xuân đầy nhiệt huyết, nơi tuổi trẻ được cháy hết mình, vì đam mê, vì tương lai, cả vì tình yêu với những lựa chọn đầy dũng cảm.... Thanh xuân là gì?Thanh xuân chính là một ngọn lửa.Bạn thích một ngọn lửa thế nào? Ngọn lửa le lói phụ thuộc vào cơn gió, ngọn lửa hừng hực cháy đỏ không tiếc nuối, hay một ngọn lửa hiền hòa, âm ỉ cháy?Dẫu thế nào, bên trong chúng ta đều có một ngọn lửa. Đừng để ngọn lửa ấy lụi tắt. Sớm hay muộn cũng không quan trọng, hãy thổi bùng nó lên, đốt cháy chính mình, và rồi, bạn biết không, bạn sẽ có được lửa thanh xuân đẹp nhất cuộc đời!Lời nhắn của tác giả:Nếu bạn là một tác giả, một họa sĩ truyện tranh hay là một dịch giả, câu chuyện này là dành cho bạn. Hãy đón xem chúng ta giống nhau như thế nào.Còn nếu như bạn chỉ là một độc giả đơn thuần, không sao cả, hãy thoải mái tận hưởng câu chuyện nhé. Tặng cho bạn một chuyện tình đáng yêu. Bày cho bạn nhiều mẹo vặt mua sắm. Truyền cho bạn nguồn động lực mạnh mẽ. Và tuyệt vời nhất, là đưa bạn đến thật gần với chúng tôi, những con người ngày ngày nuôi con chữ.Dù là ai, khi câu chuyện…
Tôi vẫn đang say mê trong những câu chữ của tiết học Ngữ Văn , thì giọng nói của Khải đẫ đánh tan sự tập trung của tôi đang ở câu văn mà chuyển sang nó ." Kem mày mở lòng với tao đi , còn mở ví để tao lo " Ha , câu nói của nó nếu trong những bộ tiểu thuyết tôi từng đọc thì nghe rất tình đấy , nhưng đây lại là cuộc sống do chính tôi viết ra chứ không phải bất cứ ai . " Mày nghĩ mình mày biết mở ví thôi ư ? "" Điều quan trọng ở đây là ví của mày có dày bằng mặt tao không thôi " Khải cười trầm thấp rồi chốt hạ một câu , từ đó đến hết buổi học nó luôn im lằng . Đối với tôi , nó lại đang giống toan tính một điều gì đó và tôi cũng là một phần trong chính "âm mưu" của nó .___________________Ngày viết : 19/05/2024Tác giả : Kem Dâu…