Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thanh xuân chỉ có một, thời gian trôi rất nhanh và tuổi xuân của chúng ta cũng như thế, sẽ không dừng lại và chờ đợi một ai. Vì thế hãy cố gắng hết mình, bày tỏ hết tâm tư của bản thân dù cho kết quả có ra sao thì ta vẫn không hối tiếc.Đừng để sau này cảm thấy nuối tiếc khi nhớ lại thời niên thiếu ta đã bỏ lỡ một điều rất quan trọng như thế.…
"Ngỡ như rằng mình sẽ vui, khi em nói có người mớiThế nhưng trong lòng chơi vơi, con tim vỡ ra thành trăm mảnh rồiChỉ là một giây buông tay, giờ đành lỡ nhau, cả một đờiEm có thêm một ánh sao, tôi mất bầu trời"…
Những bí mật của bản thân mình, mình giữ kín không dám nói cho ai và thậm chí trong nhật ký cũng không dám viết. Mọi chuyện ở đây đều được viết theo trí nhớ của mình nên có lẽ sẽ hơi lộn xộn về thời gian.Cảm ơn những bạn đã quan tâm đọc💔💖…
Thời gian cứ dần trôi đi, dòng thời gian vội vã thúc dục chúng ta bước nhanh hơn, nhanh hơn nữaĐã bao giờ bạn thử ngồi lại và suy nghĩ về quá khứ...sau cùng tất cả chỉ còn là kỉ niệm xa vời mà thôi. Tất cả đang dần mờ nhạt trong ký ức tôi khi vô vàn những áp lực cuộc sống ập đến. _Chúng ta hãy dừng khoảng vài giây, hoặc nếu có thể hãy dành vài phút để cùng phiêu du về nơi xa xăm đó nhé…
á hí hí, đây là thể loại ngược nhưng chỉ chút xíu hoiii. Hog lm các bạn khóc trong đau đớn đâuuu hí hí🤣 Chúc các độc giả vv ẻ nè.À tớ cũng hog bt là sẽ viết mô tả như nào í cho nên là các cậu đọc rồi biết nhé!…
Hmmm okayĐây có thể gọi là một tuyển tập những bài viết ngắn lảm nhảm của mình, một đứa mười bảy tuổi học đòi trở nên thời thượng như một cô nàng hai mấy, tự cho mình già đời và khùng điên hết cỡ. Đơn giản là đầu mình luôn chật kín với những suy nghĩ linh tinh và mình chọn cách viết ra để đả thông đầu óc, với niềm tin nhỏ nhoi (thực ra bự đùng) là cũng có nhiều người có suy nghĩ giống mình, và được truyền cảm hứng bởi những gì mình viết. Mình không đảm bảo độ giải trí nhưng mình đảm bảo độ chân thực, những gì mình trải nghiệm trong các bài viết đều dựa trên đời sống hằng ngày của mình.…
Tác giả: Hà Thanh. Lấy bối cảnh Việt Nam thời phong kiến, không cụ thể một mốc thời gian lịch sử, không dựa vào bất kì sự kiện lịch sử nào trong quá khứ. Cảm ơn vì đã ghé đến.…
Thể loại: Ngôn tình,Tâm tư tuổi mới lớn,Ngây thơ,Trong sáng.Cốt truyện: Xoay quanh câu chuyện đẹp về ngững tháng ngày thời thanh xuân đẹp đẽ của hai nhân vật, một chuyện tình có kết thúc đẹp, thị phi ồn ào xung quanh mối tình này.…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Hy gia là 1 trong 5 gia tộc quyền lực nhất Trung Quốc, tôi sẽ là người kế nhiệm nhưng....tôi mới có 26 tuổi thôi mà? Tôi chưa muốn kết hôn đâu!! Không ngờ rằng ngày ấy cũng đến, tôi xui xẻo gặp trúng Thời Dạ Long, thằng xã hội đen cấp 3. Tôi không muốn lấy hắn ta nhưng ai ngờ hắn ta lại tính kế với tôi, làm tôi có thai trước khi cưới và tôi cũng đành phải làm theo. Đúng là thật xui xẻo mà!!!…
tui chỉ đơn thuần là kể lại câu chuyện nhỏ diễn ra xung quanh cuộc sống tui thoi nhen mn ,xin lỗi vì cái ảnh bìa chả liên quan đến câu chuyện mấy nhen . vì mình đang còn đi học lên mỗi một tập mình chỉ viết tầm 400-500 từ thoi nhen . đọc thử ik nhen biết đâu bạn cũng đang cần điều gì đó nơi tui .HiHi!!!…
Uyển Đình Châu và Tiểu Tuyết Anh là 2 người bạn thân đồng thời cũng đỗ đại học vào chung trường.Từ nhỏ đã chơi với nhau đến khi lớn lên Tuyết Anh mới nảy sinh tình cảm kì lạ với cô bạn của mình, sau khi biết được Đình Châu đã có phản ứng như thế nào? liệu cuộc tình 2 người họ đi về đâu?gia đình liệu có đồng ý không?Các bạn hãy đoán xem nhé…
Tôi nhìn Nhật, một ý nghĩ mơ hồ chợt thoáng qua trong đầu. Không hiểu vì sao, tôi lại muốn hỏi một câu hỏi kỳ lạ như thế. Giọng nói bật ra khẽ khàng, nhưng trong lòng lại thấp thỏm một cảm giác khó tả:"Nếu có một ngày tao rời đi thì mày sẽ làm gì?"Nhật hơi khựng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt cậu bình tĩnh đến lạ, như thể câu hỏi ấy vốn chẳng cần phải suy nghĩ lâu."Thì tao sẽ đuổi theo mày."Tim tôi chợt khẽ rung lên. Tôi quay mặt đi, cố che giấu cảm xúc vừa thoáng qua trong lòng, rồi lại hỏi tiếp, như muốn thử xem câu trả lời của cậu có thay đổi hay không:"Nếu lỡ là một nơi rất xa thì sao? "Cậu im lặng trong chốc lát. Khoảng lặng ấy ngắn thôi, nhưng lại khiến tôi bất giác nín thở chờ đợi.Rồi Nhật khẽ cười, giọng nói trầm xuống, chắc chắn đến mức khiến người ta không thể nghi ngờ."Thì lúc đó tao vẫn sẽ đuổi theo mày, dù có là nơi nào trên thế giới này đi chăng nữa."Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng không dám nhìn thẳng vào cậu nữa. Không phải vì ngại, mà vì sợ rằng nếu nhìn lâu thêm một chút, tôi sẽ không giấu nổi cảm xúc đang âm thầm lan ra trong lòng mình.…
Tên truyện:(12 chòm sao)Tuổi thơThể loại:học đường+lãng mạnMọi chuyện,cuộc đời của 12 chòm sao tóm tắt trong truyện của Yuun.Từ cái lúc còn cởi truồng tắm mưa đến lúc lên xe hoa.Không quá ngắn mà cũng chẳng phải dài,chỉ đủ để các bạn cảm nhận cuộc đời của họ mà thôi."ĐÓN XEM NHÉ!"…
Cuộc sống đã dành tặng chúng ta một món quà vô cùng quý giá, đó chính là thanh xuân. Liệu, bạn đã tự hỏi bản thân thanh xuân là gì chưa? Thanh xuân đến và đi như thế nào và tựa bao giờ? Bạn, tôi và anh ấy, mỗi người có một câu trả lời cho riêng mình, nhưng ai trong chúng ta cũng biết rằng, thanh xuân không phải là thời gian mà chính là cảm xúc. Những ánh mặt thẹn thùng với trái tim điên loạn khi ta vô tình va phải người mà ta thầm ái mộ, hay là những trò nghịch ngợm cùng lũ bạn cùng xóm. Thanh xuân là tiếng gọi ngây ngô "Mẹ ơi, con đói" hay là chạy nhào tới, xà vào lòng ba mỗi khi ba đi làm về ..Thanh xuân là thứ khi bạn trải qua thì chẳng mảy may để ý, đến khi qua rồi mới bằng lòng đánh đổi tất cả để lấy lại.…