Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bản chuyển ver đã có sự đồng ý của chị @Rain6104, em cám ơn chị nhiều ạ🤍Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/260013207utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=hanynaaaa&wp_originator=c9Em695Kh947hDHyqZMyWsA8BIEZl3Ljp806yyHRKP1gATRlmH%2FL5JHClQEXZRmjT4u7ibt7W6VDGxa7Lp8pFUdI3CO87J5n1Q5cN%2B3fiNj6Qj9jgkKT%2F4FcBvAiSQs5…
- Fic là dòng thời gian trong quá khứ mà Takemichi đã bỏ qua, dòng thời gian Tokyo Manji lọt vào tay Kisaki Tetta- Với bối cảnh như vậy nên t đã bám sát vào cốt truyện của Manga- Anime - Dự kiến: fic này t bỏ trong máy lâu lắm rồi, giờ lôi ra remake :Đ, và t vẫn giữ ý tưởng ban đầu là làm một bộ fic dài, chắc khoảng 50 chương lận đó!- T viết theo sở thích và ý tưởng của mình nên đến phân cảnh không hợp từ ngữ thì xin hãy bỏ fic…
Summary: 1/2 Kawaki và Sarada đang cùng nhau đi dạo. Sau một khoảng thời gian dài, cô cuối cùng cũng thoát ra khỏi sự đau buồn. Kawaki luôn ở bên để giúp đỡ cô, thật lòng cô cũng rất biết ơn cậu. Sarada vừa nhâm nhi miếng bánh vừa ngước lên bầu trời, thông qua cảm nhận cô biết rằng nay là một ngày rất đẹp trời. Konoha đã trở về những ngày tháng của trước đây, tiếng chim hót, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng mọi người tất bật làm việc. Chỉ khác là không còn nhẫn giả nữa, thời kì nhẫn giả đã chính thức chấm dứt.2/2 Đôi khi nhầm một chuyến xe lại đưa chúng ta về nơi muốn đếnNhưng em lại chẳng muốn quay về về nơi chúng ta dừng lạiAnh gom từng vệt nắng cuối trời để thắp sáng hy vọng rằng em sẽ trở vềChờ đợi đâu đáng sợ chỉ là anh không biết chờ đến bao giờ - "Chờ đợi có đáng sợ" - AndiezCre bìa: https://twitter.com/Solstice_Harr (xin lỗi vì không tìm thấy Mangekyou TvT)Cp chính: MitsuSaraCp phụ: BoruSara, KawaSaraAu: Vô đi rồi biết chứ ở đây làm gì. Đây là fic do mình tự viết, bản quyền thuộc về Phedra (mida_saybye), đừng đem đi nơi khác khi chưa được cho chépMình hiện chỉ hoạt động tại WATTPAD, mọi trang web khác đều không phải, nếu các cậu đọc được dòng này thì hãy thoát web đó ngay và quay trở lại wattpad @mida_saybye cùng mình:3RẤT MONG MỌI NGƯỜI ỦNG HỘ TRUYỆN CỦA MÌNH ;3Fanpage MitsuSara VN Group • Hoa nở dưới trăng • : https://www.facebook.com/MitsuSaraVNTwitter fanpage: https://mobile.twitter.com/MitsuSaraVN?fbclid=IwAR2z4X8DNN88Bn5eEIsqX-g0r6Ux5DlspEHgD2e46QGQQY8meIvosshkao4…
Truyện tác giả không phải là mình, hay nói đúng hơn là viết từ một tựa game cùng tên có tên là Residents evil/ Biohazard. Vì ghiền game nên viết thành truyện luôn dù biết tác phẩm này nguồn gốc cũng là truyện chữ nhưng mình dùng lại và sửa các tên nhân vật lại thành các chòm sao để gần hơn với mọi người. Mong mọi người sẽ không chê. ^^…
Xoay quanh câu chuyện tình cảm của Thanh Châu, cô gái sinh viên năm 3 cố thoát ra khỏi tình đơn phương và quá trình tiếp nhận tình cảm của người mới và hội đồng quản trị của cô ấy…
Tên truyện: SungChen || Mưa Sao Băng: Điều ước của chàng Hoàng tửTác giả: Bị Trọng Thương :))Vào mùa hè rất lâu về trước Jisung về nhà ông bà ở chơi mấy hôm. Vì nhà ông bà gần một khu rừng nhỏ nên cậu hay đi ngắm hoa bắt bướm một mình. Một lần, vì mải mê chạy chơi rong rủi và bị lạc, dưới trời mưa sao băng hôm đó Jisung gặp được một thiên thần...…
Tóm tắt:Jay luôn tin rằng mình biết rõ vị trí của bản thân trên thế giới này. Cậu mạnh mẽ, tự tin, và luôn làm chủ. Một alpha, từ trong ra ngoài.Ít nhất thì... đó là điều người ta vẫn luôn nói với cậu. Và cậu chưa từng có lý do gì để nghi ngờ điều đó."Kết quả đã rõ ràng." Giọng bác sĩ bình thản, dứt khoát. "Cậu thực sự là một omega."Jay chết lặng. Nhịp thở khựng lại. Mọi thứ xung quanh như chao đảo."Cháu là cái gì cơ...?"hay:Jay luôn là một alpha - mạnh mẽ, tự tin, không thể lay chuyển - cho đến ngày cơ thể cậu phản bội chính mình. Điều tưởng chừng không thể xảy ra đã xảy ra: cậu rơi vào kỳ phát tình.Sự thật không thể chối bỏ. Cậu không phải là một alpha. Cậu là một omega.Nhưng trong thế giới mà Jay đang sống, không có chỗ cho omega - nhất là trong nhóm nhạc của cậu. Trong cơn tuyệt vọng để giữ lại cuộc sống mà mình đã gây dựng, Jay buộc phải che giấu mọi thứ. Cậu làm mọi cách để đè nén bản thân, xóa sạch mọi dấu vết của người mà cậu đang dần trở thành.…
Cậu đơn phương anh, anh cũng âm thầm dõi theo cậu, hai con người tưởng chừng xa cách nhưng họ không biết có 1 sợi chỉ đỏ đã gắn liền trên ngón tay út của cậu và anh...…