Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Ba nữ nhân thân phận tôn quý nhất thiên hạ, trên cả vạn người. Ba nữ nhân tài sắc vẹn toàn, được Hoàng Thượng sủng ái nhất Lục Cung. Chỉ cần các nàng muốn thì bất luận là kì trân dị bảo trên đời, cái gì mà không có? Ấy vậy mà các nàng hoang đường, lại muốn Hoàng Hậu sủng ái, không phải là Hoàng thượng mà là Hoàng Hậu."…
chuyển ver từ : rhycap | tác giả: angnykymd_______tại vì kh ai viết fic về tạ hoàng long và bạch hồng cường cả 💔 nên tui quyết định viết cái fic này để tự đọc, flop thì kệ nhắm mắt đăng luôn.…
"Tôi cưới em chỉ vì ba mẹ tôi muốn vậy." - Nguyễn Quang Anh."Đừng có mơ sẽ được tôi yêu thương." - Trần Đăng Dương..._________________________________________________________________"Lần này, đến lượt anh theo đuổi em." - Nguyễn Quang Anh"Anh sai rồi, Thanh Pháp." - Trần Đăng Dương…
nguyễn quang anh mơ về ngày bản thân được đập thằng chó bạn trai em ra bã.nguyễn quang anh top và hoàng đức duy bottom.rhyder top và captain bottom.textfic, occ, bad words, có thay đổi tuổi tác nhân vật, không có side couple.…
chuyện thường ngày của đàn em chị Phiến.**Thể loại: textfic, hiện đại, foursome🥰**Cp: Trần Phong Hào / Trần Minh Hiếu / Trần Đăng Dương x Nguyễn Thái Sơn**W:- no plot, nghĩ gì làm nấy- Ngôn từ bậy bạ, lưu ý trước khi đọc- xin đừng mang đi đâu😭😭 bộ này tui làm chỉ muốn thỏa mãn niềm đam mê cho bộ tam bế mèo này- tui cực thích thể loại textfic mà ít quá đọc hết rùi🥹 nên từ đó bộ này ra đời…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…