Bảo bối thích hun trộm{Vkook}😘
H+, Đam, mới lm cho ý kiến nha🙃…
H+, Đam, mới lm cho ý kiến nha🙃…
Loại tình yêu vừa thương vừa hận có lẽ là thứ tình yêu khiến con người ta đau đớn nhất. Yêu nhưng không thể trọn vẹn, hận nhưng cũng không thể buông bỏ. Tôi đã sống trong sự mâu thuẫn ấy, và chính nó đã làm tổn thương cả tôi lẫn em. Nhưng đau lòng nhất, chính là những vết sẹo tôi để lại trong tim em, những ký ức không thể phai nhòa, những đau khổ khiến em phải dằn vặt suốt cả cuộc đời.…
Truyện nói về Đức Duy và Quang Anh là người yêu cũ của nhau vì có một chút chuyện hiểu lầm,nên Đức Duy mang theo vết xước đấy mà đi du học , 5 năm sau cậu quay trở lại và chuyện tình ấy cũng trở lại theo cậu...Lịch ra chap :Chủ Nhật hàng tuần!…
📌 BẢN QUYỀN TÁC PHẨMTác phẩm: Idol Của EmTác giả: Bưng Bư / Bungw_buwThể loại: Showbiz - idol - fan Sáng tác và sở hữu bản quyền bởi tác giả Bưng BưVui lòng không reup, chuyển ver, khai thác ý tưởng hay đạo nhái dưới mọi hình thức.Nếu muốn trích dẫn, xin hãy ghi rõ nguồn và tên tác giả [ Khi ĐÃ ĐƯỢC cho phép]…
oneshotngọt,ngược tùy…
pov ngắn mong mọi người đọc vuôi<3…
Tfboys cùng những người bạn của mình…
đây là một bộ truyện viết về thể loại cp idol, và tôi sẽ pha một chút ngọt và ngược nhé, nhưng ngược sẽ nhiều hơn.…
Đức Duy 25 tuổi thẩm phán tính cách lạnh lùng cứng nhắc.Quang Anh 27 tuổi chủ tiệm hoa tính cách dịu dàng ôn nhu.Đức Duy cả cuộc đời tăm tối trong vũng lầy gặp được Quang Anh từng chút chân thành dịu dàng ôm lấy nổi đau của cậu... và rồi:"Anh có liên quan gì tới cái chết của bố mẹ em năm đó?" Ngỡ như cuối cùng cũng có thể bình yên sống bên người mình yêu nhưng định mệnh lại trêu đùa trái tim đã vỡ nát của cậu, giúp cậu nhặt lại từng mãnh vỡ băng bó, tưởng chừng như đã lành lại lần nữa bị dẫm đạp?…
quang anh và đức duy là hàng xóm của nhau, 2 ng có chung 1 niền đam mê vs âm nhạc, nhưng vì định kiến xã hội về 1 ca sĩ...r có đến dc vs nhao khumm ? xem rùi biếc…
Bộ truyện về cp rhycap nha mn…
Tuổi 17, 18 đó cái gì cũng có, chỉ là không đủ dũng khí để nói thích một người.Truyện được kể về cuộc sống của cô gái vào thời thanh xuân năm đó cùng với những người bạn bên côThể loại: ngôn tình học đường. Tiểu thuyết thiếu niênQuá trình: đang raTác giả: HyHychann…
hog bt nói giề hớt=)))…
có H+nhé cân nhắc trước khi đọccó từ ngữ thô tụctruyện ngắn…
có h có ngược nhx ít kết HE…
Quang Anh : Đức Duy...anh thích emĐức Duy : S-sao...ạQuang Anh : Anh thích em, thích em từ lần đầu gặp rồiQuang Anh : Em đồng ý làm người yêu anh nhé!Đức Duy : E-em...________Hoàng Đức Duy là một cậu con trai của một gia đình khá giàu có ở thành phố vào hôm nọ ba mẹ của cậu bảo với cậu rằng cả nhà sẽ về quê một chuyến để thăm ông ngoại ở quê và sẽ ở đó một thời gian. Đức Duy vốn dĩ từ nhỏ đến lớn đều ở thành phố chưa từng đến miền sông nước như này bao giờ cả nên còn khá bỡ ngỡ nhưng cậu cũng rất vui vì đã lâu rồi cậu mới được đi chơi và còn đến một nơi thú vị như thế này. Nơi đây rất đẹp, những cánh đồng lúa vàng óng ả cùng với ánh vàng của hoàng hôn lúc chiều tối, những người nông dân đang buôn bán trên ghe, những ngôi nhà sàn bằng lá và mái tôn, cảnh vật cậu chưa bao giờ được nhìn thấy. Một hôm nọ có một cậu trai khá trẻ và có vẻ lớn hơn cậu đến nhà kiếm ông của cậu, lần đầu nhìn thấy anh cậu đã khựng lại vì vẻ đẹp của anh, cả hai kể từ hôm đó trở nên thân thiết hơn, vào một ngày đẹp trời anh đang đi chơi cùng cậu thì bất chợt anh dừng lại và nắm lấy tay cậu tỏ tình với cậu, cậu lúng túng không biết phải trả lời làm sao nhờ ánh mắt chân thành của anh cuối cùng cậu cũng đồng ý, trải qua biết bao nhiêu gian nan thì cả hai cũng đã về một nhàỦng hộ truyện của Dẹo ⚡ nhaaMangaToon : Apple (Dẹo ⚡)FB : Ng Mai Tâm Như…
Máu mũi cũng bắt đầu tuôn ra, dòng máu đỏ loang lổ trên khuôn mặt trắng bệch của cô. Cảm giác nghẹt thở khiến cô không thể nói được, chỉ có thể đứng yên, đôi mắt mờ dần, khẽ khép lại một chút vì cơn đau quá mức chịu đựng.Giang Hàn Nghiêm đứng đó, ánh mắt vẫn lạnh lùng vô cảm, như thể không hề thấy sự đau đớn rõ rệt trên khuôn mặt cô. Ông ta chỉ lạnh lùng quan sát, không có động thái gì. Căn phòng này, dẫu đầy đủ mọi thiết bị y tế, nhưng dường như thiếu vắng một thứ duy nhất tình thương.Cô ngồi đó, một mình, giữa những giọt máu đỏ tươi, giữa những cơn đau mà không ai hay biết, không ai xót thương. Sự tuyệt vọng không còn có thể chạm tới cô nữa. Cô chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo trong từng nhịp đập của trái tim đang dần tắt lịm.Cô khẽ quay lại, ánh mắt chạm vào từng gương mặt mà cô từng tin tưởng là gia đình, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những bóng hình mờ nhạt, xa lạ. Nụ cười chua sót tựa như vết thương không thể chữa lành, nở trên gương mặt cô, đau thương đến tột cùng nhưng không ai nhận ra. Máu vẫn rỉ ra từ miệng, từ mũi, nhưng cô chẳng còn sức để lo lắng. Cơn ho đã khiến cô kiệt sức, những giọt máu rơi xuống như minh chứng cho một sự kết thúc đã gần kề.…
Lạc Sâm cảm thấy, bụng hảo đói, tâm hảo mệt. Cố tình, có một cái trứng lượn lờ trước mặt, lại ăn không được. Trứng: Kí chủ, ngươi mau làm nhiệm vụ a! Nếu như bị mạt sát, ta sẽ không chịu trách nhiệm. Không đi, muốn thì tự mình làm đi. Trứng: Kí chủ, làm nhiệm vụ có phần thưởng rất phong phú nga! Còn được ăn đâu! Nhanh đi, dong dài. Trứng:... ... Trứng: nó hối hận rồi, kí chủ, mau dừng lại! Trứng: A a a a a a!! Đừng đốt! Đừng cắt! Đừng chém!!…