Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
๋࣭ ⭑⚝ Tên truyện : [Zhihu] Tôi Vạch Trần Thiên Kim Giả.๋࣭ ⭑⚝ Tác giả : 凤公子.๋࣭ ⭑⚝ Editor : Phù Sinh Nhược Mộng - 浮生若梦.๋࣭ ⭑⚝ Thể loại : Ngôn tình, Hiện đại, Nữ cường, Đoản văn, Vả mặt,...๋࣭ ⭑⚝ Độ dài : 03 phần.๋࣭ ⭑⚝ Tình trạng bản gốc : Đã hoàn thành [Full].๋࣭ ⭑⚝ Tình trạng bản chuyển ver : Đang tiến hành [On-going].๋࣭ ⭑⚝ Nguồn : Phù Sinh Nhược Mộng - 浮生若梦.…
Bảo Ngọc đích thị là một cô tiểu thư quyền lực và mưu mô nhất.Gia đình cô nàng bị phá sản khi cô mới lên cấp 3.Mối thù với con quái vật đã khiến nhà cô phá sản càng làm cô trở nên tức giận và muốn trả thù.Vào một ngày của năm 2 đại học.Cô đã gặp Gia Bảo.Người chính là một con quái vật thật sự.Cô đã vô cùng căm hận người đàn ông này. Sau khi biết được thân phận của anh,cô nàng đã quyến rũ anh để rồi sau đó lại rơi vào lưới tình của anh. Hai người đã phải chịu đựng nhiều sự mệt mỏi nhưng cuối cùng vẫn là một cặp đôi có kết thúc có hậu.…
Cô rõ ràng là một học sinh bình thường a ! Ngoại trừ việc là một trạch nữ cuồng ngôn ra cô cũng ngoan lắm chứ ! Ăn ở đức độ cớ sao lại xuyên , xuyên lại xuyên vào một nữ phụ bi thảm chứ ...không phải thảm nhất cơ mà cũng ăn đủ . Nữ chính xinh đẹp , giả dạng bạch liên hoa oa thật đáng sợ Dàn nam phụ xuất sắc nghe lời nữ chính - quả này cô tử nha Nam chính lãnh huyết - bye bye mị đi chơi trên thiên đàng đây Để không chết cô quyết định lợi dụng lợi thế trạch nữ tiến lên !Tác phẩm đầu thông cảm nha mọi người , minh đăng vào thứ 3 và 5 hàng tuần :3 mong sự ủng hộ…
Review xàm xí của tác giả về ngôn tình và thực tế giữa hai bạn trẻ. Với các thể loại truyện tổng tài, teenfic, trâu già gặm cỏ non, thế giới phép thuật,...…
CP tà đạo của nhập thanh vân, không hợp có thể bỏ qua. Đây là chuyện do tác giả dịch lại để dễ đọc, còn nhiều thiếu sót mong mọi người bỏ qua, xin đừng chửi bới, ném đá. Xin trân thành cảm ơn..... Kỷ Bá Tể và các CP tà đạo của anh ấy....…
Vân Anh vẫn còn nhớ rõ, bốn năm trước, vào một chiều mưa tầm tã, từng có người tặng cô một tập thơ. Không bao lâu sau, người đó không từ mà biệt, đột nhiên biến mất như thể bốc hơi khỏi mặt đất. Bốn năm sau, khắp các phương tiện truyền thông lan truyền tin tức về một bộ hài cốt được phát hiện chôn phía sau khu nhà tập thể trường cấp ba nơi cô từng theo học. Lớp cũ, người xưa nay chỉ còn trong hồi ức. Năm đó cô Châu mặc áo dài lụa trắng thêu hoa sen, dáng điệu uyển chuyển thướt tha, tà áo theo bước chân bay phấp phới. Tóc đen như mực đổ xuống vai, mi dài, mày thanh, mắt sáng như sao. Nụ cười ấm áp đậu trên môi, giọng nói du dương như tiếng đàn. Một người đương tươi đẹp như thế, rạng rỡ như thế, vì sao vừa mới quay đầu trong chốc lát, một bước rời đi lại không cách nào gặp lại.Lòng Vân Anh từ đó chìm trong sương mù dày đặc, ánh mặt trời không chiếu tới được. Thế rồi có một ngày, người lại lần nữa xuất hiện trước mặt cô. Gương mặt, đôi mắt, nụ cười quen thuộc ấy. Thật dịu dàng, thật mềm mại. Tựa như một đóa hoa lài.Trước đây vẫn luôn tâm niệm trải qua một đời yên ổn bình lặng. Mà nay bởi vì lần nữa gặp lại, Vân Anh chẳng ngại mặc cả với số mệnh, thay đổi kết cục đã định.…