hoa diem vo song
…
góc nhỏ dành cho những kỉ niệm đẹp đẽ của chúng ta ♥️…
Những chiếc doujinishi one short về uzumaki family_𝚌𝚛𝚎:𝚙𝚒𝚗𝚝𝚎𝚛𝚎𝚜𝚝_( truyện tạm drop)…
mình thích tiền bối dongmin rất nhiều.…
"tớ ghét cậu, Kim donghyun! " "... "…
"Dongmin của tớ không làm gì sai hết, tất cả là lỗi của tớ"…
Truyện kể về một cô học sinh tên Lâm Tiêu Hạ bị ba mẹ đánh đập, ba nghiện ngập cờ bạc, rượu chè, mẹ thì suốt ngày cặp kè với người đàn ông khác. Cô không ăn uống đầy đủ nên bị suy dinh dưỡng nặng nên cô nhỏ hơn các bạn đồng trang lứa, đến giờ cơm cô chỉ được ăn rau luộc, canh cặn. Sau quá nhiều lần bị hành hạ cô đã đi báo cảnh sát do báo quá nhiều lần nên họ không giải quyết và phất lờ đi mỗi khi cô đến, cô quyết định rời khỏi nơi mà được coi là địa ngục trần gian đột nhiên trời mưa lớn khiến cô không còn sức mà ngã quỵ trên mặt đất ( Chương 1)…
Tại Seoul hào nhoáng, có những cái chết không để lại dấu vết, những vụ mất tích bị cảnh sát xếp vào ngăn kéo "vô vọng". Người ta nói đó là do trầm cảm, do tai nạn, nhưng Kang Min-ho lại thấy một sự thật khác. Qua đôi mắt ẩn sau lớp kính râm, anh nhìn thấy những sợi dây tơ đen - điềm báo của tử thần - đang thắt chặt lấy cổ những nạn nhân xấu số.Han Seol-ah là một YouTuber trẻ gan dạ, chuyên đột nhập các địa điểm tâm linh để tìm kiếm sự nổi tiếng. Cô không có "đôi mắt" của Min-ho, nhưng lại sở hữu chiếc chuông đồng cổ biết rung lên trước hơi thở của ác quỷ và một chiếc điện thoại có thể soi thấu cõi âm.Một cuộc gặp gỡ định mệnh tại căn hộ 404 đã buộc hai linh hồn cô độc phải gắn kết. Một người "nhìn" thấy cái chết sắp đến, một người "nghe" được tiếng khóc của những linh hồn. Để tồn tại và tìm ra sự thật về những vụ án mạng hàng loạt, họ buộc phải nắm lấy tay nhau - bởi vì chỉ khi chạm vào nhau, bóng tối mới bị đẩy lùi…
vài câu chuyện nhỏ dựa trên những chiếc moment của hai bạn jaehyun và riwoo.lowercase~…
Tác giả: mặc nhiễm phi đồngConvert:tojikachanNguồn:http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106738&page=90…
chà, rốt cuộc han dongmin là người như thế nào mà kim donghyun dù có kề dao vào cổ vẫn một lòng yêu vậy?…