[Fanfic Hoa Thiên Cốt] Mãi mãi bên nhau
Fanfic được viết nhằm giải tỏa cơn cuồng Hoa Thiên Cốt của tác giả.Phần viết tiếp theo trong phim không theo truyện. Ai cọp pê thì nhớ ghi nguồn. Lịch: 1 chap/tuầnNhớ ủng hộ truyện. Lạc Đào…
Fanfic được viết nhằm giải tỏa cơn cuồng Hoa Thiên Cốt của tác giả.Phần viết tiếp theo trong phim không theo truyện. Ai cọp pê thì nhớ ghi nguồn. Lịch: 1 chap/tuầnNhớ ủng hộ truyện. Lạc Đào…
Bởi vì một nhát đao chắn giúp hoàng đế mà Phượng Thiển đã mất đi ký ức.Nghe nói trước khi ký ức bị mất đi nàng chính là kẻ người gặp người khinh, ai nấy nơm nớp lo sợ. Nhưng vì sao khi tỉnh lại mọi chuyện lại diễn biến theo hướng khác?Ngự thư phòng, thị vệ tới báo: "Bẩm hoàng thượng, nương nương đang đánh bạc trong phủ nội vụ""Kệ nàng đi""Hoàng thượng, nương nương đang nướng cá mà Vân Qúy phí yêu nhất để ăn""Mặc nàng đi""Hoàng Thượng, nương nương nói hậu cung này có Hi phi thì không nàng, cho nên tính toán rời cung ra ngoài!"Hoàng thượng liền hất bào áo, để lại một câu: "Ném Hi phi ra khỏi cung"Một nhìn khuynh thành, hai thấy khuynh tâm, ba đã khiến người không thể kiềm chế."Thiển Thiển, từ trong ra ngoài của nàng đều là của trẫm, nếu ai dám mơ ước nửa phần, trẫm liền......""Tên bạo quân ngươi, sao không thấy từ trong ra ngoài của ngươi đều là của một mình ta!"Đồ không lương tâm, đế giận vì hồng nhan, lục cung giải tán, vẫn chưa tính từ trong ra ngoài đều là của một mình nàng sao?…
Kiếp trước kiếp này đều sinh ra trong gia tộc y học cổ truyền, Tống Tích Bạch vì cứu người nhà đã quyết định hợp tác với Thái tử. Nàng chấp nhận vào Đông Cung với thân phận thiếp thất để chữa bệnh cho chàng.Hạn kỳ ba tháng vừa đến, Tống Tích Bạch phủi mông định rời đi thì bị Thái tử chặn lại, khăng khăng đòi thử lại hiệu quả điều trị.Tống Tích Bạch ngơ ngác: "Cái này thì thử thế nào?"Thái tử đáp: "Sinh cho ta một đứa con."Thế là, một Tống Tích Bạch ngốc nghếch bị lừa ở lại.Mười tháng sau, trong phòng sinh, Tống Tích Bạch cắn răng hét lớn tên Thái tử:"Nguyên Thận! Nếu ta còn để chàng chạm vào người nữa thì ta chính là heo! Không sinh! Không bao giờ sinh nữa!"Năm năm sau, nhìn ba đứa nhóc đang đứng xếp thành hàng trước mặt, Tống Tích Bạch khóc không ra nước mắt.Đúng là sắc đẹp hại người!…
Về Vinh phi nương nương sủng quan hậu cung:Vinh phi Mã Giai thị vinh sủng mười năm sinh hạ ngũ tử một nữ sáu cái hài tử, chỉ tiếc cuối cùng chỉ có một trai một gái tồn tại, đến tận đây yên lặng hậu cung không có tiếng tăm gì.Từ mạt thế xuyên qua quá Tề Nhã Lệ biến thành Mã Giai. Nhã Lệ Kỳ, nàng thề muốn thay đổi mẫu tử nhóm thê thảm kết cục, ở che kín bụi gai hậu cung tranh ra một cái hoạn lộ thênh thang.…
Về Vinh phi nương nương sủng quan hậu cung:Vinh phi Mã Giai thị vinh sủng mười năm sinh hạ ngũ tử một nữ sáu cái hài tử, chỉ tiếc cuối cùng chỉ có một trai một gái tồn tại, đến tận đây yên lặng hậu cung không có tiếng tăm gì.Từ mạt thế xuyên qua quá Tề Nhã Lệ biến thành Mã Giai. Nhã Lệ Kỳ, nàng thề muốn thay đổi mẫu tử nhóm thê thảm kết cục, ở che kín bụi gai hậu cung tranh ra một cái hoạn lộ thênh thang.…
Xuyên thành ăn xin còn tốt hơn xuyên vào hậu cung. Thẩm Khanh tuyệt vọng với thân phận của mình: nữ chính hai năm nữa mới xuất hiện, còn nàng lại là phi tần có vị phân thấp nhất trong hậu cung nam chính. Gia cảnh phụ thân không giúp được gì, trong tay không tiền không quyền, ngoài việc chờ hoàng đế sủng ái dường như chẳng còn đường sống, đã thế lại sở hữu gương mặt quá mức thu hút.Tranh sủng thì không có vốn liếng, không tranh thì lại thành bến đỗ cho thiên hạ bắt nạt. Hay là cứ làm cá mặn hai năm, đợi nữ chính vào cung giúp đỡ đôi chút để bản thân có thể sống sót đến lúc hoàng đế băng hà?Nghĩ vậy tưởng là ý hay, nhưng ngờ đâu nữ chính còn chưa vào cung thì nàng đã trở thành phi tần được hoàng đế sủng ái nhất.…
Chốn cung đình đầy rẫy mưu mô, từ hoàng đế cho đến dàn phi tần đều mang trong mình những khát khao và dục vọng hoàn toàn hợp lý, thậm chí vượt qua cả luân thường đạo lý. Lợi ích là mục tiêu hàng đầu, tình cảm chỉ là phụ. Các nhân vật đều thông minh, sắc sảo, không ai nhân nhượng hay ngây thơ, truyện phát triển tự nhiên không đi theo lối mòn.Tại nơi đây, có người vì tình yêu mà đấu đá tàn sát lẫn nhau; có người lại vì gia tộc, quyền thế mà tự mở cho mình một con đường máu; cũng có những người phụ nữ chẳng buồn hạ mình làm khó lẫn nhau.Đây là câu chuyện giữa người đàn ông ngồi trên ngai vàng cai trị thiên hạ, thích gì làm nấy, cùng một tập thể những người phi tần chung giường nhưng khác mộng.…
Vừa mở mắt thức dậy, Thẩm Kiệu phát hiện bản thân đã trở thành vị Hoàng hậu thứ ba mang số mệnh phải bỏ mạng trong tương lai.Hắn thủ đoạn tàn độc, làm việc lão luyện, được hậu thế xưng tụng là bậc đế vương muôn đời, duy chỉ nâng niu một mình nàng trong lòng bàn tay, cho phép nàng tự do tự tại sống giữa chốn hậu cung.Bị ép bước vào hành trình thâm cung, nàng phải đấu Hoàng hậu, đấu phi tần, thu phục Tứ hoàng tử thành con mình, lại còn phải tiện tay chăm bẵm đứa trẻ...Nàng vốn chỉ muốn vui vẻ sống cùng các tỷ muội xinh đẹp nơi hậu cung, vậy mà tên móng heo đáng ghét này rốt cuộc từ đâu chui ra thế không biết?!…
Sau khi nhìn thấy dòng bình luận trôi qua, tôi bò lên giường hoàng đế:Theo tỷ tỷ vào cung mười năm, cuối cùng cũng nâng đỡ tỷ tỷ lên ngôi Quý phi, Uyển Đường muốn công thành lui bước, rời cung gả cho người thương thuở nhỏ.Nào ngờ, đúng ngày tỷ tỷ xin thánh chỉ cho nàng, nàng đột nhiên nhìn thấy những dòng chữ chạy ngang qua trước mắt.Vốn tưởng chỉ là lời nhảm nhí, không ngờ tất cả đều là sự thật!Uyển Đường từng thử trốn khỏi hoàng cung để tỷ tỷ triệt để từ bỏ ý định. Thế nhưng, nàng lại bị chính người thương thuở nhỏ tận tay đưa trở về!Được lắm, nếu làm cung nữ không thể tự quyết định vận mệnh, vậy nàng sẽ ngủ với người đàn ông tôn quý nhất thiên hạ! Làm cho bậc cửu ngũ chí tôn phải vì nàng mà dốc lòng dốc sức!Nàng cũng rất mong chờ có một ngày người tỷ tỷ cao cao tại thượng kia phải quỳ dưới chân nàng mà sám hối!…
Trên đường đi về nhà nàng bỗng gặp tai nạn.Sau khi tỉnh dậy nàng đã phát hiện mình đã xuyên không(nghe hơi phi lý) Nhưng xuyên đâu không xuyên lại xuyên vào Hoa Thiên Cốt mới chết đã vạy còn làm tỷ tỷ của Hoa Thiên Cốt là Hoa Thiên Tuyết.…
Ta vốn là kẻ hèn mọn, một lòng muốn làm Thái Hậu thì đã sao?"Cung nữ Ngu Phi Vãn trọng sinh trở về, mục tiêu vô cùng minh xác. Ngôi vị phi tần không thỏa mãn được nàng, ngay cả vị trí Hoàng Hậu nàng cũng chẳng hề hiếm lạ. Đích đến duy nhất của nàng: Nhất định phải trở thành Thái Hậu.Hoàng đế đang độ sung mãn, một chốc một lát chẳng thể băng hà, trong khi thân phận nàng lại thấp kém, cách đỉnh cao quyền lực cung khuyết còn quá xa vời.Nhưng điều đó không thành vấn đề. Trước tiên, nàng sẽ khiến hoàng đế thèm khát thân xác mình, sau đó, nàng sẽ từng bước bào mòn, vắt kiệt thân xác của hắn!Cuối cùng, nàng cũng thực hiện được nguyện vọng, bước lên đỉnh cao chín tầng vàng son, hưởng trọn vạn trượng vinh quang. Kẻ thù không đội trời chung phủ phục dưới đất, nghiến răng nghiến lợi oán hận: "Ngu Phi Vãn! Ngươi vì trèo lên cao mà không từ thủ đoạn, tính kế mọi người, lợi dụng vạn người. Kết cục gánh chịu cảnh chúng bạn xa lánh, hai tay trắng trơn, ngươi thật sự có thể vui vẻ sao!"Phi Vãn chỉ điềm nhiên mỉm cười: "Sự vui vẻ của ta, ngươi vĩnh viễn không tưởng tượng nổi."Thịnh thế vô đói cận, long xa quá vãng tần. (Thời thịnh thế không còn nạn đói, xe rồng qua lại thường xuyên.) Một thái bình thịnh thế không còn ai bị ức hiếp này, hoàn toàn đúng như tâm nguyện của nàng.-- Ta trăm phương nghìn kế trèo lên đỉnh cao, không phải để làm kẻ đứng trên người khác, mà là vì thiên hạ này, từ nay về sau sẽ không còn ai có quyền đứng trên người khác nữa.…
Tin đồn nói rằng Chiêu Vinh Quý phi kiêu ngạo ương ngạnh, đến cả Hoàng hậu cũng chẳng để vào mắt, nửa đêm còn dám đại náo tẩm điện của Hoàng Quý phi, quả thực là vô pháp vô thiên.Hoàng hậu: "Để vào mắt? Bổn cung là phải được Trà Trà đặt ở trong lòng."Hoàng Quý phi: "Bổn cung chỉ là muốn cùng Ngọc Trà tâm sự một chút mà thôi, ai biết được Hoàng thượng cư nhiên lại muốn tranh giành người với bổn cung chứ."Hoàng thượng: "Đấy là sủng phi của trẫm! Là của trẫm!"Tin đồn lại nói, Chiêu Vinh Quý phi thích tra tấn người khác, không bắt các phi tần tự mình xuống bếp thì cũng bắt bọn họ phải đấm chân cho nàng.Hiền phi (rút đao): "Tới đây, kẻ nào đồn đại bước ra nói lại lần nữa xem."Tin đồn run bần bật...Khi vị Hoàng thượng có khả năng nghe được tiếng lòng của người khác, sau một hồi tranh giành người, lại lần nữa bước chân vào hậu cung:Hoàng hậu: "Uầy, Hoàng thượng lại tới nữa à? Thật là rảnh rỗi quá nhỉ!"Hoàng Quý phi: "Tên cẩu hoàng đế này không có việc gì tự mình làm hay sao?"Hiền phi: "Đao của ta đâu rồi?"Hoàng thượng nước mắt lưng tròng đi tìm Khương Ngọc Trà cầu an ủi. Dẫu sao thì đây cũng là người duy nhất mà hắn không thể nghe được tiếng lòng. Cho nên dù Ngọc Trà có mắng thầm hắn ở trong lòng đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả, vì hắn có nghe thấy gì đâu.…
**Hoàng Thượng Quá Thâm Sâu!**Một cô nàng mê ăn uống thời hiện đại xuyên không vào chốn thâm cung, thân phận thấp kém chẳng ai đoái hoài, phải chật vật sống qua ngày dưới đáy cung cấm. May mà cơm nước trong cung không tệ, tạm bợ sống qua ngày cũng xong.Ai ngờ đám phi tần kia diễn quá nhiều trò, rảnh rỗi không có việc gì làm là lại thích nhảy nhót kiếm chuyện. Vậy thì nàng không khách khí nữa, không tranh sủng chẳng lẽ ngồi hấp bánh bao?!Năm đầu vào cung, nàng thất sủng, chịu đủ mọi ức hiếp. Về sau, nàng được ân sủng đứng đầu hậu cung, lại trở thành cái gai trong mắt tất cả mọi người.Nàng thầm nghĩ: Sủng phi không muốn làm Hoàng hậu thì không phải là đầu bếp giỏi! Đằng nào hoàng đế cũng phải có thê tử danh chính ngôn thuận, vậy tại sao người đó không thể là nàng?Ai bảo bậc đế vương vốn vô tình nhất, nàng càng muốn trở thành bảo bối được ngài nâng niu nơi đầu quả tim! Đấu kẻ tiểu nhân, đoạt lấy tâm ý phu quân, sinh những đứa con kháu khỉnh, Hạ Như Khanh từ đây chính thức bước lên con đường phấn đấu không lối về chốn thâm cung!…
Mọi người đều nói Ô Nhã quý nhân là hồ ly tinh gieo rắc tai ương, khiến Hoàng thượng không màng đến lục cung. Nàng canh cánh trong lòng, tàn nhẫn đá bay cửa phòng (Ủa?).Nhưng bắt nàng đi cung?Hoàng thượng, núi không đến với ta thì ta cũng chẳng thèm đến với núi, xin Hoàng thượng tự mình đi cung đi.Nếu có thể báo thù cho đứa con đã mất, những việc trước đây không chịu làm, không thể làm, nay ta chẳng ngại buông tay một cược.Hậu cung không được can chính?Vậy thì ta sẽ giấu sát khí sau nụ cười, ẩn giấu mũi nhọn vào hư vô, thề phải kéo kẻ danh chấn trong nước là Nạp Lan Minh Châu xuống ngựa!Sau này, Dận Chân nắm chặt tay bảo: "Ngạch nương, nhi thần cũng muốn chiếc ghế báu kia."Cửu Long đoạt đích ư?Đức phi híp mắt cười: "Con trai à, không phải vội, trước tiên cứ thu hoạch số lúa nước con trồng ngoài ruộng đi rồi hãy bàn đến chuyện đoạt đích."…
Lan Tâm chưa từng nghĩ sẽ có một ngày bước chân vào phủ Tứ a ca Dận Chân. Bởi danh tiếng mặt lạnh của vị Tứ a ca này vốn truyền khắp kinh thành, khiến các cô nương ai nấy đều chùn bước.Thế nhưng, ôm tâm trạng bất an vào phủ rồi nàng mới vỡ lẽ, Tứ gia hóa ra lại là người ngoài lạnh trong nóng đến vậy."Lan Tâm, nàng gầy thế này, sao không ăn nhiều thêm một chút?"Tứ gia vừa nói vừa đưa tay ôm lấy eo Lan Tâm, khẽ xoa nắn.Lan Tâm bĩu môi đáp:"Tứ gia đã thích đẫy đà hơn, sao không sang chỗ Lý trắc phúc tấn?""Nàng muốn gia đi, gia lại càng muốn ở lại đây!"Tứ gia chẳng thèm để tâm lời nàng, lập tức bế ngang người Lan Tâm rảo bước về phía giường.Sáng sớm hôm sau tỉnh giấc, nhìn Tứ gia đang say ngủ bên cạnh, Lan Tâm không kìm được khẽ chạm vào râu chàng. Nàng vẫn khó lòng tin nổi, đây lại chính là vị Tứ gia mặt lạnh vô tình trong lời đồn đại. Sao có thể bề ngoài lạnh lùng, mà bên trong lại nồng nhiệt, kín đáo đến nhường này!…
Năm ấy vào mùa đông, tuyết rơi mù trời. Nàng nhìn thấu ván cờ tranh quyền đoạt lợi, ra tay phò tá tân đế đăng cơ.Về sau nàng qua đời, linh hồn quẩn quanh nơi bãi tha ma - nơi vùi chôn thân xác.Rồi nàng lại gặp một người không nên gặp.Đi theo sau lưng, lặng nhìn người ấy nhặt nhạnh từng mảnh hài cốt của mình, nàng chợt nghĩ... nếu thực sự có kiếp sau...…
Vân Tiêu Tuyết vốn sinh ra trong nhung lụa, nắm trọn tiền tài, quyền lực cùng gia thế. Nàng vốn chỉ muốn làm một vị quận chúa tự do tự tại, ngao du bốn phương, nào ngờ một đạo thánh chỉ bất ngờ truyền nàng vào cung.Vừa nhập cung đã phong làm Tiệp dư, địa vị vốn không hề thấp. Thế nhưng phía trước là cháu gái của Hoàng thái hậu, phía sau là biểu muội của hoàng đế. Từ phu nhân thì đang được sủng ái vô cùng, con gái đại tướng quân tính tình lại kiêu ngạo hống hách, chốn hậu cung dường như còn ẩn giấu cả người bạn thanh mai trúc mã của bậc quân vương.Nơi cung cấm vốn chẳng phải ước nguyện của nàng, nhưng dẫu trước mắt hay sau lưng đầy rẫy hiểm nguy, nàng vẫn quyết tâm tự khai phá cho mình một vùng trời riêng.Lòng đế vương là thứ khó đoán nhất, nhưng nàng lại càng muốn chiếm trọn trái tim người.Mục tiêu cuối cùng của nàng chính là: Trở thành Thái hậu!…
Bị ép chết trong quan tài, nhưng số mệnh chưa tận.Vào cung tuyển tú, mục đích ban đầu chỉ là tìm nơi ăn ngon mặc đẹp để dưỡng thân.Nào ngờ, vừa nhận ân sủng nơi kim điện đã khiến ba ngàn mỹ nhân ganh ghét.Thái Hậu thì đã sao, Hoàng Hậu thì đã sao, cho dù là sủng phi thì đã làm sao?Kẻ nào muốn hại nàng, dẫu từng là tỷ muội thân thiết, cũng quyết không tha.Quyết tâm xoay chuyển càn khôn, để người trong thiên hạ biết rõ, chốn hậu cung này rốt cuộc ai là người nắm quyền.…
Hứa Uyển Nguyệt, tứ cô nương do thứ xuất của Hứa Quốc công phủ, trời sinh lệ chất, tài hoa xuất chúng. Sống dưới tay Đại phu nhân từ nhỏ, nàng quen giấu mình, trải qua những ngày tháng cẩn trọng chặt chẽ. Cứ ngỡ không tranh không đoạt sẽ đổi được một đời bình an, nào ngờ sự ghen ghét của Đại phu nhân cùng những màn tranh đấu và hãm hại giữa các tỷ muội đã bức nàng phải nhanh chóng trưởng thành. Trong một lần xoay xở đầy nguy khốn, nàng vô tình lọt vào mắt xanh của bậc cửu ngũ chí tôn.…
Nàng là một cung nữ hèn mọn, vì một phút bốc đồng mà cưỡng hôn hoàng đế. Từ đó, nàng rơi vào tầm ngắm, được hắn sủng ái đến mức muốn đẩy ra cũng không xong.Hắn là vị đế vương cao cao tại thượng, nhưng vì nàng mà sa chân vào lốc xoáy tình yêu. Cụ ông phúc hắc năm nào giờ hóa thành kẻ si tình, chiều chuộng nàng hết mực. Cung nữ nhỏ bé hàng đêm thừa sủng, từng bước thăng tiến.Nói nàng mị hoặc quân tâm? Ngượng ngùng quá, chính hắn mới là người cần mị hoặc để bước vào "hậu cung" của nàng!Nàng vì hắn khuynh tẫn toàn lực, giúp hắn nhất thống thiên hạ. Hắn vì nàng sẵn sàng chắp tay nhường lại ngai vàng, ngông cuồng tuyên bố:"Nàng chính là nữ hoàng của trẫm.""Nữ hoàng bệ hạ, xin hỏi đêm nay người muốn lật thẻ bài của ai?"Nàng nhướng mày: "Còn có thẻ bài của ai khác sao?"Hắn mỉm cười. Thật ra là không có. Dù có, cũng đã bị hắn thiêu rụi từ lâu!…