[Bách_Oneshot] Một chút yêu thương cho em
''Chị xin lỗi"…
''Chị xin lỗi"…
Nội dung như tiêu đề .…
có lẽ cũng chỉ có thời gian mới cho ta câu trả lời " ĐÚNG" nhất…
Kiếp trước nàng bơ vơ không nơi nương tựa, không có năng lực cũng không có chỗ dựa, cuối cùng bị oan mà chết.Sau khi trọng sinh, nhận được bảo bối, mở ra không gian dị năng, học dược lý thành thần y.Mở phòng khám, thành lập công ty, mua nhà mua đất, nhận tổ quy tông, giá trị con người càng ngày càng cao.---------"Đại thiếu, hôm qua tiểu thiếu gia Triệu gia giả bệnh đi tìm thiếu phu nhân tương lai chữa trị......" Người hầu nói.Mỗ nam thực không vui: "Đánh chân chó của hắn, phế đi lục phủ ngũ tạng! Giả bệnh? Lão tử liền làm cho hắn có bệnh!""Tuân mệnh! Chỉ là đại thiếu...... Ngài làm gì vậy?" Người nào đó ăn một mâm thức ăn quá thời hạn sử dụng, người hầu khó hiểu nhìn mỗ nam."Ta bị bệnh rồi, ta muốn đi tìm vợ tương lai chữa bệnh!" Mỗ nam giả vờ suy yếu.…
( Tên cũ: Lời tỏ tình năm tôi 18 )Dạo gần đây, tôi luôn có cảm giác như là người thừa trong chính hội bạn thân của mình. Có nhiều câu chuyện, tôi chẳng thể nào nói chêm được lời nào mà trước đó, tôi luôn là người pha trò cho cả đám; có những cuộc vui không có mặt tôi, điện thoại cũng chẳng thông báo có một cuộc gọi nhỡ nào. Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, tôi biết được hội bạn thân thiết đã bí mật lập group chat chỉ để soi xét tôi vì một chuyện những tưởng chỉ có trên phim - crush của một đứa trong nhóm để ý đến tôi... Câu chuyện càng đi xa hơn khi cậu bạn crush quốc dân đó tỏ tình với tôi trước lớp trong dịp 20/11. Đám con trai hú hét, xôn xao reo hò ủng hộ cậu chàng còn tôi lúc đó như ch.ết lặng. Ai đó hãy cứu tôi khỏi cục diện khó xử này đi. Tôi thấy hội bạn " từng thân " đang nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Cùng lúc đó, bộ não đang đình công của tôi qua cửa sổ tâm hồn định vị được Đăng Khoa như cọng cỏ cứu mạng di động đang chuẩn bị bước vào lớp. " Xin lỗi, mình có bạn trai rồi! " Tôi ôm lấy cánh tay Khoa, ánh mắt cầu cứu xen lẫn lo sợ. Ở trường, chúng tôi ngồi gần nhau nhưng chẳng nói với nhau được mấy câu, tôi chỉ nghe về cậu ta qua những lời đồn thổi về bối cảnh xuất thân xã hội đen gì đó . Vậy nên tôi càng sợ cậu ta sẽ chẳng thương hoa tiếc ngọc gì mà hất tay tôi ra và giao cho hội đồng xét xử tội gian dối. Ấy thế mà, sau đó, Khoa đưa tay lên xoa tóc tôi, với giọng nói dịu dàng mà trả lời:" Sao thế, Quỳnh Châu? Mới không gặp 15 phút đã nhớ mình rồi? "....…
Trong buổi duyệt sân khấu Cuộc thi Nam vương tại trường đại học, giữa hàng trăm ánh mắt dõi theo mình trên sân khấu, anh lại vô tình nhìn thấy một cô gái xa lạ trong đám đông, người duy nhất không bị hào quang của anh thu hút.Từ khoảnh khắc đó, anh bắt đầu vô thức tìm kiếm cô giữa biển người. Nhưng khi vô tình gặp lại, cô vẫn dửng dưng còn anh thì đã lạc mất chính trái tim của mình.…
Một Phùng Tiểu Cửu thuần khiết, đơn thuần như tờ giấy trắng.Một Đới A Nhĩ lạnh lùng, tàn nhẫn, kẻ đứng đầu gia tộc họ Đới khét tiếng khiến cả thế giới ngầm lẫn thương trường đều phải kiêng nể.Ban đầu, cuộc gặp gỡ giữa hai con người ở hai thế giới hoàn toàn trái ngược chỉ là một "màn kịch" nhằm qua mắt gia đình. Thế nhưng, ai ngờ gã đại ca mang gương mặt "lạnh như tiền", mở miệng ra là cộc lốc ấy lại lén cởi áo khoác đắp cho cô gái nhỏ ngủ gật trên xe, dịu dàng vén từng lọn tóc rối cho cô giữa đêm muộn. Băng giá ngàn năm rốt cuộc cũng phải tan chảy trước ánh nắng ban mai.Bên cạnh một Đới A Nhĩ quyết đoán, đầy sát khí cùng những bí mật đen tối dần hé lộ trong thế giới ngầm. Khi những mối thù năm xưa trỗi dậy, liệu gã đại ca có giữ vững được lời thề: dùng cả tính mạng để bảo vệ người phụ nữ của mình?"Cả thế giới ngầm phải sợ tôi, nhưng tôi... lại chỉ ngoan ngoãn dưới tay một mình em."…
Câu truyện đi theo trình tự, một chap có thể có 2 cặp hoặc 3 cặp! Nó không phải chia ra thành mẫu truyện ngắn…
Người tuyệt nhất đó my girl 🌬️💌…
Giữa núi rừng Doi Sawanok linh thiêng, Chanthira - tiểu thư quý tộc mang trong mình một lời nguyền từ tiền kiếp.Nattapong xuất hiện như một định số: trầm lặng, kiên định, và là người duy nhất đứng giữa cô và vòng xoáy nghiệp duyên chưa dứt.Tình yêu nảy sinh không từ ngọt ngào, mà từ ràng buộc, nhân quả và những điều không thể nói thành lời.Liệu duyên lành có thắng nổi nghiệp sâu?…
Chỉ có duy nhất một CHAP, mọi người ủng hộ nha.…
một câu chào vương vị sương sớmkhoé môi cười rực rỡ hừng đôngnày người ơi khoan lời từ biệtthư tình này người giữ đừng buông.Nữ: Bạch Dương, Kim Ngưu, Sư Tử, Thiên Bình, Xử Nữ, Ma KếtNam: Song Tử, Cự Giải, Bảo Bình, Song Ngư, Thiên Yết, Nhân Mã.a story by @smile4eversucover edited by @smile4eversurating | 14+category | đời thường, tâm lý, tình cảmdisclaimer | nhân vật không thuộc về tôi nhưng số phận họ do tôi quyết địnhwarnings | - fic đã có couple, không thể chọn lại- fic ngọt, ngọt, ngọt, HE, nhiều lúc hơi mất não- nhưng thời gian ra chương không cố định và có thể khá lâu, yêu cầu nghĩ kỹ trước khi nhảy hố- bản trên wattpad là bản không đầy đủ, bản full sẽ được đăng trên page/blog Smile4everSu., link có thể tìm trong profile @smile4eversu…
Tác giả: selvnSố chương: đoán xemNhân vật chính: Tĩnh Nhu ( NhuNhu), Tĩnh PhongMô tả :Mùa hè năm ấy giữa góc phố quen thuộc cô dịu dàng tiến lên ôm anh và hỏi :-Nếu không là tình yêu thì liệu anh có... quay lại? Hửm.Vị sư huynh nào đó trầm ngâm suy nghĩ : -Nếu như không là tình yêu thì anh sẽ không quay lại...Không đợi câu trả lời từ cô thì anh cũng biết "con chuột nhỏ" của mình đang rất tức giận nha. Chợt nhận ra mối nguy hiểm cận kề ngay trước mắt anh liền ôm lấy cô khẽ nói :- Bởi vì em từng bảo trong tình yêu đau khổ nhất không phải là người mình yêu không yêu mình mà là ngừơi đó biết rõ mình yêu hắn ta nhưng lại vô tình thấy mình vấp ngã mà không biết phân biệt tình yêu đúng hay sai. Anh lại không muốn nhìn thấy em đau khổ vì mỗi lần như thế lòng anh rất khó chịuThì ra anh vẫn nhớ. Cô ngẹn ngào vội ôm chặt siết lưng anh như thể anh như nàng tiên cá trong truỵên sẽ hoá thành bọt biển và biến mất như thể chưa từng tồn tại…
Không có gì ở đây đâu:)))) Mau vào đọc truyện cho ta đi nào!!!!…