Đại dương - Seashell's house
giới thiệu các thành viên của shell team…
giới thiệu các thành viên của shell team…
"Thế giới này bị lỗi rồi."Bạn có chắc rằng thực tại mà mình đang sống mỗi ngày là thật?.Có bao giờ bạn nhìn vào góc khuất, nơi những chuyến xe khách chạy đêm vắng lặng không một bóng người bỗng dưng mất tích, nơi những bến xe vốn sầm uất bỗng chốc tịch mịch như nghĩa địa, hay những con hẻm tối khiến người ta một đi không trở lại.Tất cả không phải là câu chuyện đô thị được thêu dệt nên. Chúng là hiện tượng giao thoa thực tại - nơi Vùng Lỗi chứa đầy rẫy Dị Thể bước ra khỏi bức màn nhiễu sóng để nuốt chửng thực tại.Đối diện với thứ gọi là Dị thể ấy, thứ đón chờ nhân loại là những quy luật sinh tồn tàn khốc, những cái chết tức tưởi và một thế giới ngầm bí ẩn vượt xa tầm nhận thức của dân thường."Nếu một ngày nào đó bạn vô tình bước chân vào Vùng Lỗi, hãy nhớ kỹ một điều: Muốn giữ lại cái mạng nhỏ thì việc đầu tiên là phải hiểu rõ quy luật Dị Thể. Còn nếu muốn sống sót thoát ra ngoài? Cách duy nhất là tìm mọi thủ đoạn để tiêu diệt nó!."...Đôi Lời Tác: Truyện được lấy cảm hứng từ đâu ư? Tất nhiên là mấy con dị thể Scp rồi. Còn có cả JoJo's Bizarre Adventure, vì vậy nên đôi lúc hành động của các nhân vật khá là khó nói, đến mức cạn lời.…
Lâm Vãn Ý, đích nữ của Tướng phủ, sở hữu dung mạo khuynh thành cùng tài tình song tuyệt. Thế nhưng, để đổi lấy một đời bình yên, nàng luôn chọn cách khép mình, sống cẩn trọng nơi hậu trạch.Ngỡ tưởng bản thân sẽ gả vào một gia đình môn đăng hộ đối, an phận hưởng một kiếp trôi chảy, nào ngờ mọi dự định đều tan thành mây khói vào năm nàng nhận được thánh chỉ tiến cung.Giữa chốn thâm cung hiểm hóc, phụ huynh trong nhà lại chẳng thể làm chỗ dựa, vị phân khi mới nhập cung của nàng cũng chỉ là một Đáp ứng hèn mọn ở bậc hạ lưu. Lúc ấy, ngoài việc chọn cách nương nhờ vào vị Quý phi nương nương cũng chính là trưởng tỷ của mình, nàng dường như chẳng còn lối thoát nào khác.Vốn chỉ muốn đóng cửa cài then, an phận thủ thường để đổi lấy những ngày tháng thanh tịnh, ai mà ngờ được bậc cửu ngũ chí tôn vốn nổi tiếng mặt lạnh tâm lạnh kia lại ghé thăm cung của nàng còn chăm chỉ hơn bất kỳ ai!Người ngoài nhìn vào toàn lời ra tiếng vào, chỉ trích Lâm thị mị sủng hoặc dùng yêu thuật quyến rũ quân vương. Thế nhưng, họ đâu thể biết được rằng, vị hoàng đế thiếu niên vốn mạnh mẽ và đầy ẩn nhẫn ấy, thực chất chỉ mới liếc nhìn nàng một cái đã tự loạn mất một tấc vuông...…
xem kieta hatsukoi chưa?xem rồi thì không có gì để mô tả cả,chưa xem thì xem đi =)))))))))disclaimer: sản phẩm lấy cảm hứng từ câu chuyện cục tẩy, dựng lên nhờ trí tưởng tượng, không liên quan gì đến thực tế, không có gì thuộc về tôi trừ đống chữ này;văn vẻ hơi trẻ trâu nhi đồng vì là lần đầu viết, viết xong có đọc lại nhưng cận loạn 4 độ nên nhiều khả năng vẫn còn lỗi chính tả, viết vì đăng cả prompt đến thành phố sợi chỉ để khều rồi nhưng không ai viết cho đọc nên tự viết, dẫu có lỗi lầm thì xin giơ cao đánh khẽ, góp ý nhẹ nhàng là tui sửa liền, arigathanks gozaisomuch <3…
Giới thiệu: Không phải nàng tán gẫu quá cao hứng một chút sao? Vậy mà trừ tiền thưởng một tháng của nàng rồi hả? Không phải nàng giả vờ đáng yêu một chút sao? Lại thiếu chút nữa bị biến thành Tiểu Tam? Không phải nàng mắng ông trời quá hăng một chút sao? Tự nhiên bắt nàng xuyên không! Xuyên không cũng không có gì đặc biệt, nhưng mà vì sao nàng xuyên qua liền xuất giá? Lại gả cho Vương gia trong truyền thuyết hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi, giết người không chớp mắt? Trong Vương phủ, Vương gia hận nàng thấu xương; trắc phi hãm hại nàng không ngừng; tiểu thiếp bịt mũi diễu cợt nàng; đặc biệt ngay cả hạ nhân cũng dám khi dễ nàng! "Chết tiệt, lão tử không dễ chịu, các ngươi ai cũng đừng nghĩ sẽ được dễ chịu!…
Tên truyện: Pháo Hôi Vạn Người Mê Sau Khi Thức Tỉnh Bị Nam Chính Điên Cuồng Nhắm TớiTác giả: Ác Long Thổi Bong BóngVăn án:Khi tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang bắt nạt thiếu gia thật. Thiếu gia thật đang bị cậu dẫm đạp đầy mình lấm lem dưới đáy bồn tắm, còn cậu thì ngồi trên ghế cao bên cạnh bồn tắm, chân đạp lên ngực hắn.Thiếu gia thật đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt cậu. Tô Trạch sợ rồi, vì cậu biết mình chỉ là một tên pháo hôi. Nhưng đã là pháo hôi rồi thì kệ cậu chứ.Nam chính là nam chính được trời chọn. Thì đã sao? Giờ chẳng phải vẫn bị cậu dẫm dưới chân sao. Cậu không để ý đến ánh mắt âm u trong đáy mắt hắn, Tô Trạch dùng mũi chân khều cằm hắn, giọng điệu khinh miệt: "Khóc một tiếng cho tôi xem, dỗ tôi vui lên thì tha cho cậu." Tô Trạch càng lúc càng buông thả, sau đó phát hiện mọi chuyện càng lúc càng thoát khỏi sự khống chế của cậu, bị cầm tù, giả chết biến mất.Cho đến ba năm sau, tiệc tiếp gió khi về nước, cậu vừa bước vào đại sảnh đã bị người ta che mắt khiêng đến phòng.Bàn tay to lớn của người đàn ông đặt lên mặt cậu, hơi thở ấm áp phả vào bên má, giọng điệu lạnh lùng lại lưu luyến: "Đừng khóc thiếu gia, càng khóc tôi càng hứng."1vs1 Song khiếtCông: Quý Hàn QuânThụ: Tô TrạchCông siêu biến thái âm u điên cuồng, công rất điên, dục vọng chiếm hữu rất mạnh, nhưng đối với thụ tốt rất tốt.【Song nam chủ + Cầm tù + Song khiết + Ngọt sủng + Công biến thái điên cuồng + Ám hắc thiên vị + Ác độc vạn nhân mê】…
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Võ hiệp , Giang hồ ân oánTriệu khách man hồ anh, ngô câu sương tuyết minh.Bạc an chiếu con ngựa trắng, táp xấp như sao băng.-- Thần Hầu Phủ phong thu, dung mạo điệt lệ gia thế hiển hách, từng cho rằng chính mình tới thế giới này là liền vì nổi danh, lập phong thu danh vẫn là giang phong danh đều có thể. Thẳng đến có một ngày, nàng sư phụ mang nàng đi thêu ngọc cốc, cho nàng giới thiệu một đôi bệnh tâm thần huynh đệ."Phong nhi, đây là ngươi mời nguyệt sư huynh cùng liên tinh sư huynh, lại đây thấy cái lễ."Phong thu: Nguyên lai là cái này giang phong, ta hiện tại tự tuyệt kinh mạch còn kịp sao?…
| Hoàn |Kiếp trước nàng là nữ nhân cường hãn lại cực độ cường thế, mẹ mất, nàng phò trợ nam nhân yếu đuổi lên ngôi hoàng thượng nên nàng được phong hoàng hậu, nghĩ mình sẽ được sống cuộc sống an nhàn ai ngờ thế sự khó lường nàng bị mất bệnh nguy kịch đến tính mạng đã vậy tên hoàng thượng kia lại ở cùng một phòng với thứ muội khiến nàng uất ức mà chết.Âm hồn trôi dạt trong chốn âm phủ diêm vương thương xót cho nàng trùng sinh lần nữa , lần này nàng quyết tâm sống cho mình bởi nàng đã nhìn thấu lòng người dễ thay đổi, nhân tính dối trá. Thu lại sắc sảo, tình nguyện bình thản.Mặc kệ là gia đấu, cung đấu, hay gà đấu cẩu đấu, ai đấu ai!Nàng chỉ một lòng sống vì chính mình!Liệu nàng có được sống như ý muốn hay không.*Truyện do mình edit, chỉnh sửa câu từ cho hợp lý.Mong các bạn chiếu cố. Cảm ơn!…
Giữa miền Tây sông nước những năm 1950, nơi những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời, nơi con kênh nhỏ lặng lờ trôi qua bến nước quen thuộc, có hai người con gái đã từng lớn lên cùng nhau - một tiểu thư nhà chủ điền và một cô hầu gái lặng lẽ.Lan - cô gái trở về quê sau bảy năm xa xứ, mang theo trái tim hoang hoải giữa cuộc đời nhiều lựa chọn mà chẳng nơi nào thật sự thuộc về. Thắm - người ở lại, sống âm thầm trong căn nhà cũ, gìn giữ từng ký ức nhỏ, từng chiếc khăn tay thêu tên người xưa... và từng ánh mắt chưa một lần dám gọi tên thành yêu thương.Họ gặp lại nhau khi mọi thứ tưởng chừng đã quá muộn. Những kỷ niệm cũ ùa về như dòng nước lũ, mang theo cả dịu dàng lẫn day dứt. Nhưng giữa họ là một khoảng cách quá lớn - giai cấp, định kiến, và những lời dối gian tưởng chừng vô hại nhưng lại làm lệch cả một kiếp người."Như Một Dòng Sông Quên Lối" không chỉ là câu chuyện về tình yêu, mà còn là hành trình đi tìm bản ngã, sự lựa chọn giữa can đảm và chối bỏ, giữa ở lại và quay đi. Một mối tình bách hợp âm thầm, không kịch tính, không phô trương - chỉ có những ánh mắt chưa từng thôi ấm, những bàn tay chạm khẽ mà run rẩy, và những năm tháng bỏ lỡ nhau chỉ vì một câu không dám nói.…
Trần An một người cuồng ɖâʍ, nhưng sở thích của cô khác lạ. Cô một chút cũng không có hứng thú với đàn ông, mà ngày đêm chỉ hoan lạc với phụ nữ.Cô là bad girl chính hiệu, gia đình khá giả là một lợi thế mà ai ai cũng mong ước trêи cái mảnh đất tô giang phồn thịnh này. Đời chớ chêu Trần An đang lái xe một tay cô đặt vào vô lăng một tay đang đùa giỡn với tiểu hoa huyệt của bạn gái mới , ngón tay cô đút dần vào lỗ hoa huyệt rồi móc tiếng nhóp nhép cùng tiếng rêи rỉ hòa vào làm một . Bỗng... "Rầm"... !Đây là đâu?…
Mình không biết mô tả như thế nào. Có gì mọi người vào đọc thử nha, nếu thích thì mọi người hãy từ từ cảm nhận truyện nha. Thank you!!!…
Những chuyện đã kết thúc, dù có tiếp tục, suy cho cùng vẫn sẽ không có kết quả tốt :) - đó là những gì mà người đời thường nói.…
Hội nghị Lanta có những phát ngôn ngộ nghĩnh không ngờ =))))…
Tác giả: Tùng Thử Tuý NgưThể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Điền Văn, Đô Thị, Trọng SinhGiới thiệu:Tô Thiên Bình là thiên kim giả của hào môn, không thân cận với cha mẹ ruột của mình, lại bị cha mẹ nuôi ghét bỏ, sau khi lâm vào đường cùng còn bị trượt chân ngã xuống cầu thang.Sau khi tỉnh lại thì phát hiện mình đã xuyên vào trong quyển sách, trở thành thôn hoa Tô Thiên Bình ở thập niên 70.Tô Thiên Bình là người vợ cực phẩm của vai ác trong một quyển sách niên đại.Nguyên chủ Tô Thiên Bình chê nghèo yêu giàu, chỉ một lòng muốn bò lên cành cao, mê luyến nam chủ Khương Sư Tử là con cháu nhà hào môn xuống nông thôn làm thanh niên trí thức. Vậy nên liền bày kế rơi xuống nước để ăn vạ nam chủ, không ngờ lại bị tiểu tử nghèo Tạ Thiên Yết cha không thương mẹ không yêu ở trong thôn cứu.Vì danh tiết nên dù không cam lòng thì nguyên chủ vẫn phải gả cho Tạ Thiên Yết, một bên lại vẫn si mê nam chủ Khương Sư Tử. Ai ngờ không bao lâu sau, anh hai của nam chủ xuống nông thôn thăm người thân thì phát hiện tiểu tử nghèo Tạ Thiên Yết mới chính là con cháu Khương gia, còn nam chủ Khương Sư Tử là bị ôm sai rồi.Tạ Thiên Yết trở về Khương gia nhưng lại bởi vì âm trầm thô bỉ, tất cả mọi thứ đều kém Khương Sư Tử mà bị mọi người cười nhạo, vợ của Tạ Thiên Yết là nguyên chủ cũng si mê Khương Sư Tử...Cuối cùng Tạ Thiên Yết hoàn toàn hắc hóa, hung ác nham hiểm điên cuồng, tàn nhẫn độc ác, trở thành vai ác lớn nhất ở trong sách, cuối cùng có kết cục thê thảm.Lúc Tô Thiên Bình mở to mắt thì vai ác lớn nhất t…
Tên truyện: Kiếp sau sẽ không bỏ lỡTác giả: Phúc PhễuThể loại: Hiện đại, trọng sinh, thanh xuân vườn trường, HESố chương: 20 chươngGiới thiệu:Một linh hồn xa cách mặt đất vạn dặm, một linh hồn luôn khao khát khẳng định sự tồn tại của mình, cuối cùng cô đã có thể trở thành người. Nhưng là, để trở thành người, cô phải chơi một trò chơi lớn.Trong một trăm linh hồn, có biết chỉ có một được trở thành người? Linh hồn này nhập vào thân xác của nữ nhân tên Đường Bái, đang vướng vào chuyện tình tay ba rắc rối của đàn anh Mộc Hà, khổ tâm vô cùng. Trích:"- Anh chạy theo tôi làm cái gì?- Thật sự nếu không có anh, em sẽ không như bây giờ ư? - Anh nghĩ em nói đúng. Nhưng mà dù cố gắng thế nào anh cũng không tự nhiên mà biến mất được. Xin lỗi em, anh không khống chế được việc muốn nhìn em, muốn thấy em trong tầm mắt nên cứ luôn lãng vãng trước mặt em. - Anh sẽ bảo vệ em, Đường Bái. - Buông ra đi. - Anh sẽ bảo vệ em khỏi thù hận, em đang mất bình tĩnh Đường Bái, anh sẽ bảo vệ em, anh không để em có chuyện đâu. - Tôi không cần anh, anh cố chấp như vậy làm gì. Tôi không còn thích anh nữa. - Không sao, anh thích em là được."…
Đạo cụ phái ma thuật sư, Phong Vãn, bởi vì tăng ca quá độ mà bất ngờ tử.Vừa cảm giác tỉnh lại, xuyên qua đến cổ đại xã hội, thành khiếm hạ lớn nợ nần bé gái mồ côi.Bất hạnh trung vạn hạnh, nàng buộc định rồi cái ma thuật đạo cụ hệ thống, có thể chính mình chế tác ma thuật đạo cụ.Mới đầu, tất cả mọi người cảm thấy cam đường cuối hẻm kia gia cửa hàng, tu sửa đơn sơ, vị trí hẻo lánh, điếm chủ mắc nợ luy luy -- quả thực một bộ đóng cửa dạng.Thẳng đến có một ngày, mọi người ở nơi nào phát hiện , không thuộc loại thời đại này lưu tinh.Từng bước sinh liên giày thêu, theo liệt hỏa trung nở rộ đóa hoa.Đao phong chém không đứt đèn lồng, ở ma trơi trung thiêu đốt trang giấy.Không đủ rung động? Mỗi chu nhất đổi ma thuật chủ đề cảnh tượng, theo quỷ trạch đến tiên cảnh, dùng ma thuật bày ra các loại cảnh tượng cùng kỳ quan, long trọng mà rộng rãi.Không đủ mạo hiểm kích thích? Hoàn toàn phong bế nhỏ hẹp không gian, thành đôi hỏa dược, theo thượng trút xuống xuống trường đao, đem hai tay hai chân bị phược nhân quan vào bên trong, ở tam chú hương nội hoàn thành một hồi cực hạn chạy trốn.Không có thể nghiệm cảm? Đắm chìm thức mật thất đào thoát cùng cực hạn sinh tồn, cho ngươi cảm thụ phi bình thường lạc thú.Nguyên bản xem thường Phong Vãn công tử ** nhóm tập thể khiếp sợ, đều thực hương, tranh nhau cướp muốn đi xem Phong Thị cửa hàng triển lãm, làm một trương phiếu không tiếc vung tiền như rác.Nghiêm túc cũ kỹ, mắt cao hơn đỉnh các đại thần, bắt đầu nhân thủ nhất kiện ma thuật đ…
Xuyên không, ngược,ngọt, hắc đạo...Nụ cười ấy_ thứ ánh sáng duy nhất mà em có nơi địa ngục tăm tốiĐổi tất cả chỉ để cho em một cơ hội...nhưng.....anh cũng tàn nhẫn lắm anh biết không bây giờ e đem trả hết cho a...vậy........ nhớ em có được không ....?Mạng em đã là của anh, anh không cho phép thì em không được xảy ra chuyện gì, anh không cho phép....không được... Xin em...xin em đấy.......anh sẽ nhớ mà....dù quên cả thế giới anh cũng sẽ không bao giờ quên em nữa, xin em........…
Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng. ♡♡♡ Không phải truyện của mình. Mình lưu lại với mục đích đọc offline thôi.…
Văn án:Có một câu chuyện kể về hai đứa nhóc năm mười lăm tuổi. Một đứa cứ ngây ngô tin vào thứ định mệnh hư ảo của đất trời, còn một đứa lại âm thầm gom góp từng chút vụng dại để tự tay thêu dệt nên thứ 'định mệnh' của riêng hai người.Năm ấy, họ vô tình va vào đời nhau qua một trận game cứ ngỡ là bình thường đến vô vị. Chẳng ai ngờ, những dòng tin nhắn nối dài từ chập tối đến tận đêm khuya, cùng vô vàn những điều nhỏ nhặt mà họ gọi là 'yêu' năm đó, lại giống như những hạt mầm thanh xuân thầm lặng cắm rễ, dệt nên một tương lai mà sau này, đi qua bao mùa hoa nở, họ vẫn có nhau ở bên đời.…
Giữa ánh đèn lộng lẫy, có một tình yêu chưa kịp nói đã phải chôn vùi.LYKN, nhóm nhạc tân binh vụt sáng chỉ trong một năm. Phía trước họ là ánh đèn rực rỡ, hàng nghìn tiếng reo hò và vô số tương lai hứa hẹn. Nhưng đằng sau hậu trường, giữa những giờ tập khuya và những chuyến lưu diễn dài ngày, đã có một tình yêu nhen nhóm trong lặng thầm.Nut, giọng ca chủ lực điềm đạm, là niềm tự hào của gia đình, là đại diện cho sự hoàn hảo mà công chúng mong đợi.Hong, cậu bé có nụ cười trong trẻo, mang trái tim mềm yếu nhưng can đảm hơn bất kỳ ai.Họ đứng cạnh nhau mỗi ngày, dựa vào nhau mà sống qua những tháng ngày luyện tập đầy áp lực. Tình cảm lớn dần, ấm áp và trong sáng, nhưng lại bị ràng buộc bởi hàng nghìn con mắt dõi theo.Rồi một bức ảnh, một tin đồn, một cái nhìn sai lệch từ công chúng...Những điều ấy đã đẩy Hong vào ngõ cụt không lối thoát.Để Nut không mất đi sự nghiệp.Để Nut không bị công kích.Để Nut được tỏa sáng như anh vốn phải thế...Hong chọn cách rời nhóm.Sân khấu kỷ niệm một năm, họ đứng cạnh nhau lần cuối, hát bằng những trái tim đã rách nát. Khi ánh đèn vụt tắt, cậu lặng lẽ biến mất vào đêm, để lại Nut cùng khoảng trống không gì bù đắp nổi.Và thế là, giữa ánh đèn rực rỡ nhất, điều lấp lánh nhất... lại chính là thứ mà cả hai không bao giờ được phép giữ lấy.…