Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Reney là thung lũng của sự sống, là phần cổ đại thiêng liêng nhất còn sót lại trên thế giới này...Những cô đầm khoác lên mình những chiếc mũ thêu dệt hoa lấp lánh, dựa vào lòng các anh chàng thợ săn âu yếm suốt đêm. Bọn chúng như các con thú đói vồ lấy nhau trong hoan lạc, cố tìm kiếm những gì thuộc về mình của nửa kia...À, mà bạn nghe nói chưa nhỉ. Có tương truyền rằng ở nơi sâu nhất của Reney có những 'kẻ điên'. Chúng điên loạn nhưng trầm tính, chúng quậy phá nhưng ngoan ngoãn, chúng khát máu nhưng yêu thương. Nghe đến đây, hẳn bạn sẽ thấy khó hiểu. Vậy bạn có thắc mắc sao chúng bị 'điên' không? Ồ, đấy là một điều khó nói…
Ảnh bìa: artist: Weibo@画画的慕曲Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Chuyển sinh, Xuyên không, Nam truy nữ, Huyền Huyễn. Giới thiệu: Hắn- Mộ Tư Thành, thế tử độc nhất của Trường Thiên Điện là Yên Vương tương lai, cũng là chỉ huy của đại binh Cấm Vệ Quân, làm việc dưới trướng Thiên triều, lãnh đạm, mà cũng trọng tình trọng nghĩa. Nàng, Triệu Mai của kiếp trước, chuyển sinh từ thế kỉ XXI qua làm Tịch Hy của kiếp này. Làm một thứ nữ từ phủ Tịch Gia cho đến khi xưng bá, xưng phi.Quá khứ là một đám mây mù giăng tối che khuất tương lai đời nàng, một đời đau khổ dải đầy đau thương, phận nàng bạc bẽo như vôi. Nhưng rồi món quà bù đắp cũng đến, ông trời cuối cùng cũng chịu xót thương cho thân nàng, ban cho nàng một cuộc sống mới. Nơi mà có một nam nhân, thề hứa sẽ bảo vệ. yêu thương nàng trọn đời.Nam nhân ấy phải lòng nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nam nhân ấy là lá chắn đầu tiên chịu đứng ra bảo vệ nàng, nam nhân ấy, chính là vị phu quân của nàng tương lai.Trải qua bao lần phá án, bao những lần suýt vào ra cửa tử, nàng cuối cùng cũng có thể mở lòng, đến bên hắn. Nhưng..."Nàng... Rốt cuộc là ai?"…
Tôi nhìn chàng trai trước mặt, ngây ngốc hỏi cậu ấy: " Nếu có một điều ước, mày sẽ ước gì?" Thế Hưng nhìn tôi với ánh mắt đầy mê hoặc, giọng nói thều thào: " Tao muốn trở thành đại dương hay biển cả cũng được". " Tại sao?" Tôi ngây thơ hỏi lại "Vì khi đó tao sẽ có Thuỷ 'triều'."…
Tên truyện: Nhà Tranh Mái Ngói Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, np, xuyên không, dị giới, điềm văn. Tác giả: Mèo Cận Tình trạng: Đang tiến hành lê lết ('∀`*)Văn án Hạ Linh, một con người xui xẻo. Bị dao đâm chết thì thôi đi, còn bị vị Diêm Vương có một không hai đem cô vứt vào một thế giới khác chỉ vì sai lầm của hắn. Số cô cũng thật nhọ đi a... Ai za đến cả người mà cô nhập vào cũng thực đen a. Thân hình thì đẫy đà, lúc nào cũng bôi một lớp phấn dày, y phục loè loẹt như chim công, tính nết thì xấu. Tóm lại xấu hết chỗ chê, xấu từ trong ra ngoài, xấu từ ngoài vô trong. Được rồi, Hạ Linh cô nhịn, mấy cái đó từ từ thay đổi là được. Ít ra điều duy nhất an ủi cô chính là nơi này cho phép nam nam yêu nhau, và nữ nữ yêu nhau a~ Thậm chí còn có thể có hài tử a~ Ôi cô bắt đầu thích nơi này a~Thế là cuộc sống mới bắt đầu, cô trồng rau, nuôi gà, bắt cá, trồng hoa, học thêu thùa may vá và sẵn tiện làm giàu...cứ tưởng cuộc sống sẽ yên bình bất quá ngôi nhà tranh của nàng vẫn luôn đầy khách đuổi không đi, mời không về. Và chuỗi ngày máu chó của nàng bắt đầu... Tác giả: Có thể nói đây là một câu chuyện hết sức bình thường kể về một nữ chính số nhọ vươn lên và cuối cùng...nàng vẫn chìm trong bùn a~ ('ヮ')…
nói về Hình Phi - một cô gái sống trong hoàn cảnh khó khăn, bố mất sớm... vì mẹ muốn cho cô một tương lai tốt đẹp nên đã cố gắng xoay sở để giúp cô vào học ngôi trường nổi tiếng!! năm học này là năm cuối cùng của cô nhưng cũng là năm học đầu tiên cô bị gặp rắc rối vào tình yêu nam nữ. Cô bị 1 tên thiếu gia nghịch ngợm chêu đùa nên gặp nhiều rắc rối.....nhiều lần cô cố gắng mạnh mẽ > hắn ta vì thế mà đã phải lòng cô... cuộc đời của 2 người xoay quanh nhiều tình huống bất ngờ lãng mạn...~ đây là lần đầu tiên viết có gì không hay mọi người lượng thứ :))…
Nếu yêu thích truyện ngôn tình thì đừng bỏ qua truyện Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài . Có thể nói, nhân vật chính trong truyện hot này rất khác biệt. Trời sinh Nhan Khê có một khuôn mặt đặc biệt giống nữ chính yêu nam phụ của phim tình yêu đau khổ, mà ngay cả lão thầy tướng số bày sạp hàng ở cửa sau của tiểu khu khi nhìn thấy cô, đều phải lắc đầu than thở và xúc động, cô gái này lớn lên có vẻ mặt đầy đau khổ, vận mệnh thật trớ trêu, đáng tiếc đáng tiếc.Nhan Khê: ...Tục ngữ nói, nhìn người không thể nhìn bề ngoài, nước biển không thể đo bằng phễu.Nhan Khê cảm thấy, mặc dù cô có một khuôn mặt của nữ chính ngôn tình ngược khổ vì tình, nhưng cô là một nữ chính của bộ phim hài nhá.Nội dung nhãn hiệu: ưa thích không rời, đời người chuyên tâm viết văn ngọt ngào, ông trời tác hợp.#cover…
Thành phố lúc vào thu bao giờ cũng trầm ngâm hơn, như thể đang tự mình đi chậm lại sau một mùa hè vội vã. Gió heo may nhẹ thổi qua từng con hẻm, ánh nắng hanh hao đầu ngày lướt nhẹ trên mặt đường còn vương sương, dòng người tấp nập mang theo tiếng ồn ào thường nhật nhưng không còn hối hả như những ngày hạ.Quán cà phê ở góc phố số 9 bắt đầu mở cửa từ sáu giờ. Tố Hạ đến từ sớm như thường lệ, cô mặc chiếc áo len mỏng màu kem cùng chiếc tạp dề màu nâu được thêu hình chú thỏ đáng yêu, buộc gọn tóc và bật máy pha cà phê trong cái se lạnh còn dọng lại từ đêm. Cô chọn một bản nhạc Pháp nhẹ nhàng không lời, vừa đủ lắp đầy khoảng lặng, nhưng không lấn át được tiếng gió thổi qua vòng lá ngoài kia.Sáng nay trời có nắng nhạt, rọi xiên qua tán cây, đổ xuống nền gạch quán thành những mảng màu vàng hanh. Đã 6:30 sáng, mùi cà phê đầu tiên bốc lên nghi ngút , hòa cùng hơi lạnh, tạo nên thứ không khí mà người ta sẽ nhớ rất lâu, dù chỉ đến một lần.6:50 sáng. Leng keng - tiếng mở cửa."Xin chào quý khách!"Bước vào là một chàng thiếu niên năm tư, kiểu tóc gọn gàn được chăm sóc tỉ mỉ, mặc áo sơ mi màu đen ngoài còn có chiếc áo blazer. Anh mang theo hơi gió ngoài phố và thứ gì đó khiến người ta muốn ngoảnh lại nhìn lần hai, dù không rõ vì sao."Xin chào, cho tôi một americano", giọng nói trầm ấm, chậm rãi như thể đang đọc một bài thơ cũ.Tố Hạ khựng lại một nhịp trước khi ấn nút pha. Cô liếc nhanh về phía anh - cái nhìn rất nhẹ, nhưng đủ để chạm phải ánh mắt anh đang đặt lên mình. Trong đôi mắt toát lên vẻ dị…
"Miêu Khả, ngươi sùng bái nhất người là ai?" Thiếu niên méo mó đầu, còn thật sự tự hỏi vấn đề mô dạng thập phần khả quan, trắng noản trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra hai cái khéo léo lúm đồng tiền, một đôi trắng tinh tiểu hổ nha lòe lòe tỏa sáng. "Đông Phương giáo chủ." TV trước mỗ núi băng mày rậm nhíu lại, chỉnh cái gian phòng độ ấm nhất thời té xuống không độ, bên cạnh chính là thủ hạ cả đám đều thối lui năm thước. "Vậy ngươi yêu nhất người là ai?" "Đương nhiên là ta Lão Công, toàn bộ Tinh tế ta yêu nhất hắn." Thiếu niên không phải nghĩ ngợi gì trả lời, trong ánh mắt tất cả đều là hạnh phúc vui sướng. Phòng nháy mắt tiết trời ấm lại, mỗ núi băng khóe miệng không tự giác hướng về phía trước nhếch lên 1°. "Nếu để cho ngươi đang ở đây Đông Phương giáo chủ cùng ngươi Lão Công bên trong chọn một, ngươi sẽ chọn ai?" ... Ni mã, chỗ nào tới thiếu não người chủ trì, có biết hay không tiếp tục như vậy chết người có không có! Vũ Thanh Lạc che ở tự lão Đại trước người, tắt đi TV, mặt không chút thay đổi nói: "Lão Đại, họp đâu." ================================================================ Tương lai dị năng văn, diễn viên xuyên qua chịu, Bàn Tay Vàng (Trộm) có, đề cập Trung Quốc văn hóa của quý Thục thêu. Tiểu chịu ngay từ đầu không thể nói chuyện, sau lại bị dị năng đại sư chữa khỏi, Tiểu chịu thực đơn thuần, nhưng là không nhỏ trắng, mong rằng đi qua đi qua không cần bỏ qua, điểm kích cất chứa một chút đi.…