Góc Ngẫu Hứng
thư giãn nào…
thư giãn nào…
"Anh muốn chúng ta thân thiết như trước đây""Tại sao hyung lại muốn thân thiết với người anh đã ghê tởm chứ?"...Tình yêu là 1 thứ mơ hồ với nhiều cảm xúc hỗn độn.Lee Daehwi đã thương thầm Jinyoung nhưng cậu lại bị chính người mình thích phát hiện và ghét bỏ.Bae Jinyoung tỏ ra ghê tởm khi bị 1 thằng con trai hôn lén và tỏ tình. Nhưng thật sự là cảm xúc của anh ta với Daehwi có phải như vậy không khi cứ nhiều chuyện xảy ra khiến Jinyoung cứ phải suy nghĩ và đâu đầu vì Daehwi.." Nhiều khi thứ ta sợ hãi lại là thứ ta muốn, khi thực sự vược qua nổi sợ rồi thì chỉ còn ham muốn độc chiếm thôi"…
" Thích " một từ rất dễ nói nhưng có giữ được lâu hay không phải xem xét hành động của người đó.…
chân trời mặt đất còn chia ngăn,chỉ có nhớ nhau không hạn chỗ.…
Author: Alice.Rating: K+.Disclaimer: No one belongs to me.Category: General - cheap romance = ))Pairing: HiênDương (Khí vũ Hiên Dương - Vương Hạo Hiên x Tống Kế Dương).Warning: Boy x boy.Status: Completed.Note:- Tớ viết fic này như một lời cảm ơn đến bạn Yinghuo. Tớ thích fic HiênDương của cậu. Tớ thích luôn cả cậu 🙆🏼🙆🏼🙆🏼- Chúc mừng sinh nhật Tống Dương! Chủi mới cậu hãy ăn nhiều nhiều và cười đều đều nhaaaa ❤️❤️❤️- Chúc mừng sinh nhật tớ nữa = )) Ké một chút không sao mà nhỉ = ))- Xin lỗi bốn nhân vật không liên quan mà em đưa vào trong fic này. Em nghĩ mình sẽ chẳng còn cơ hội nào khác để nhắc đến các anh nữa.- Lắm chuyện về fic tại đây: About "shahabycoral (I Stay With This City)" = ))Summary: "I need to take an airplane to meet you but it's not that easy. I want to cross the Yangtze river but this is so hard. What's with you, you keep making me cry. Oh my Shanghai love, you have such attitude."…
Lưu ý xin hãy lưu tâm: Đây không phải một chuyện về tự do.Càng không phải một trang truyện về đôi ba chuyến hương xa, được phủ lên một lớp nhạc điệu viễn du và hừng hực mùi của những miền cõi mênh mông nơi chân trời góc bể. Đây là câu chuyện được viết nên từ hương kỳ nam.Chuyện trải dài theo bước chân đầu tiên của người đàn ông xứ Phù Tang nọ đặt lên thềm quán rượu nhỏ bé nào đó tại thành Okayama đến những xúc cảm ta hoàn toàn biết rằng nó tồn tại nhưng tên thì lại chẳng có để đặt. Khởi đầu từ hương kỳ nam bên túi kẻ Vô Danh và cũng kết thúc bằng mùi hương gỗ kỳ nam lơ lửng. Đậm. Anh. Và dẫu sao đi nữa, đó cũng không phải là tự do.*Nguồn ảnh: Thiếu nữ bên hoa sen___Tô Ngọc Vân.…
Năm ấy, tớ đã từng thích một người.Năm ấy, tớ đã cùng đi trên một con đường với cậu, lắm lúc lại tạt vào tiệm tạp hóa mua đồ ăn vặt, rồi kể cho nhau những câu chuyện trên trời dưới biển, tới nỗi mà bây giờ nhớ lại, tớ bất giác khẽ mỉm cười.Năm ấy, tớ ngồi cùng bàn với cậu, nhân lúc giáo viên không để ý, cậu đã hí hửng mở gói đồ ăn ra, chia cho tớ vài miếng rồi cùng lôi đống giấy trong ngăn bàn ra hết gấp máy bay rồi lại quậy phá đủ thứ.Những kỉ niệm ấy, tưởng chừng như rất đơn giản, mà lại đáng yêu vô cùng. Tuy là thế, tớ không muốn nói là tớ thích cậu đâu, bởi vốn dĩ, thanh xuân là để vững vàng sau từng vết thương về thứ tình cảm trong trắng ấy, và thanh xuân là để bỏ lỡ những hoài vọng bồng bột mà học cách trưởng thành hơn.Nhưng, nếu còn cơ hội, tớ vẫn muốn được dành thêm một chút thời gian bên cậu, để trải nghiệm một thời niên thiếu trọn vẹn nhất.…
Tựa đề nói lên tất cả.…
"Ánh sáng có thể chiếu rọi sự thật - hoặc che giấu những tội ác kinh hoàng nhất."Oh Woori - một điều tra viên trẻ với trực giác nhạy bén, và Kang Hyewon - trưởng nhóm điều tra lạnh lùng, tài năng, cả 2 là đồng nghiệp cùng nhau điều tra chuỗi án mạng kỳ lạ: các nạn nhân đều chết trong phòng kín với làn da "phát sáng xanh dưới tia UV. Khi Woori phát hiện Hyewon luôn có mặt ở hiện trường sớm một cách đáng ngờ, những chứng cứ đang chỉ về Hyewon, cô bắt đầu theo dõi đồng đội của mình. Những manh mối dẫn cô đến "J Group" - tập đoàn công nghệ đứng sau thí nghiệm điều khiển não người bằng "ánh sáng tím", và bất ngờ hơn, Hyewon chính là "sản phẩm hoàn hảo" của thí nghiệm ấy. Hyewon vừa là nạn nhân, vừa là công cụ giết người của J Group.Trong cuộc đấu trí với kẻ chủ mưu, Woori vô tình nhiễm chất phát quang và hiểu được nỗi đau của Hyewon. Cả hai cùng hợp lực phá vỡ âm mưu, nhưng liệu họ có thể thoát khỏi "bóng tối quá khứ" khi chính cơ thể họ đã trở thành vật chứa thứ ánh sáng chết chóc?THỂ LOẠI:Crime Thriller, Psychological Drama, Slow Burn Romance, Sci-fi Elements.Trinh thám hình sự, Tâm lý kịch tính, Tình cảm phát triển tự nhiên, Khoa học viễn tưởng nhẹ.Helu, thật ra mình cũng tay ngang, thường mình viết cho vui sau khi "quá mợt mỏi", đăng lên đây vì mình sợ máy hết bộ nhớ :)))) đây là nơi lưu trữ vô hạn mà mình biết được. Trước đó mình hay bỏ vào ổ cứng, cùng mấy thứ khác và bùm ổ cứng die, đi phục hồi mà mình không biết chỗ đó có đọc không nữa :))))) thui kệ, quá khứ gòi.Okey mình vào vấn đề chính, mình có dựa vào…
Park Jisung, bác sĩ trị liệu trẻ tuổi với nụ cười dịu dàng và đôi mắt luôn ánh lên sự kiên nhẫn, chưa bao giờ nghĩ rằng công việc chữa lành của mình lại bắt đầu bằng một cú đấm suýt gãy mũi...Người gây ra chuyện đó - không ai khác ngoài Seo Jaemin, võ sĩ quyền anh nổi tiếng lạnh lùng, cục cằn và nổi danh là "bệnh nhân khó chịu nhất phòng trị liệu".Nhưng sau những buổi trị liệu đầy căng thẳng, giữa những lần va chạm ngược tính cách - một người nhẹ nhàng, một người nóng nảy - Jisung bắt đầu nhận ra: đằng sau vẻ ngoài cứng rắn ấy là một tâm hồn đang kiệt quệ...Một người không tin vào tình yêu. Một người mang trong mình sứ mệnh chữa lành.Khi hai thế giới va chạm, ai sẽ là người thay đổi?✴️ "Em không cần anh dịu dàng. Em chỉ cần anh thật lòng."…
Tên truyện: [ Phong Dư Đồng Châu] [ La Nhất Châu x Dư Cảnh Thiên] GhenTác giả: Điềm Y NhiênCp phụ: Liên Hoài Vỹ x Tôn Diệc Hàng.…
• Tác giả: 羊角面包• Editor: @xingyou.vn…
• Tác giả: 误杀春光• Editor: @xingyou.vn…
Chuyện có quýnh lộn,máu, boylove🌚 (he he ai xem thì xem) -)))Sát nhân khát máu (Rhyder) giả làm học sinh và chưa ai biết, Rhyder đã mê cậu học sinh nhõng nhẽo (Captain)*Hơi vô lý, xàm!*…
( Cảnh báo: Mọi tình tiết trong fic này đều là giả tưởng, lấy cảm hứng từ hai bài hát hai bạn làm center là Người thuần hoá và Way Up, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên, có thể bị OOC quá mức ) ( Này là một phần của dự án fic choose your own ending, nghĩa là kết thúc của tác phẩm này như nào đều phụ thuộc vào các bạn. Mình sẽ viết hai end dựa vào phản ứng của các bạn và mình sẽ cmt 1 hay 2 dưới cmt của các bạn. Nên là trò này có hơi nhân phẩm xíu )Xếp hạng cao nhất: #7 phongdudongchau #11 chauthien #42 txcb3…
!!! OOC nhân vật khá nặng !!! - Truyện được viết dưới gốc nhìn của Shin Asakura và đây là 1 thế giới bình thường, không có ai làm nghề sát thủ hay Shin Asakura có năng lực đọc suy nghĩ gì hết nha-_______________________________________________"Có những cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng để lại dấu ấn suốt một đời. Hai chàng trai ấy đã tìm thấy nhau trong một cơn mưa, bắt đầu một tình yêu ngọt ngào nhưng ngắn ngủi. Nhiều năm sau, cũng dưới mưa, họ gặp lại - mang theo nỗi nhớ, khát khao và một con đường tình yêu vẫn còn dang dở. Liệu cơn mưa năm ấy có đủ để nối dài bước chân của họ, đến tận cùng của sự hạnh phúc?"…
Em buồn, rõ ràng là em đang buồn nhưng vẫn cố cười để đời bỏ qua em, cố cười để đời đừng thấy bộ dạng yếu đuối của em. ________Em là cô nàng lăng loàng, em quen, em yêu, em nói những điều mật ngọt, kẻ lạ người quen, nhận xét em cũng chỉ là cô nàng bình thường chỉ được cái luôn tràn đầy năng lượng. Nhưng trong số đó có kẻ lại bảo em đang bất lực lắm, vừa bất lực với nổi buồn kéo đến, người ta hỏi hắn kẻ nào đang vui mà bảo họ buồn? hắn lại cười nhạt rồi bảo:-"Mắt không biết nói dối, nhóc con à"_______Em muốn như chú chim bồ câu trắng kia, bay trên bầu trời xanh với bộ lông màu trắng, nổi bật lên nét đẹp của nó, nó vương cánh bay như cho cả thế giới ngắm nhìn nó mà ghen tị. Nó tự do và thuần khiết_______Em ghét bản thân mình quá, sau lại không chứa nổi thế này? em ước bản thân biết cách bỏ bớt để thu về, bỏ bớt đi những tiêu cực đã cũ chào đón những tiêu cực mới. _______Một chiếc ly thủy tinh bị vỡ nát trên mặt đất, ta nhặt lên rồi dán chúng lại bằng băng cá nhân, nó vẫn hình ra được một chiếc ly nhưng sẽ chẳng thể uống được. Như một trái tim đã vụn vỡ, ta dán lên một câu xin lỗi, xin lỗi như khiến nó thất vọng, cứ như thể chỉ cần nói 'xin lỗi' thì mọi thứ điều có thể được tha thứ vậy! ______Cái im lặng của mùa đông, cảm giác từng bộ phận cơ thể chìm vào lớp tuyết dày, để cho những hạt tuyết nhỏ phủ lên mình, lấp mình lại, rồi trốn đi______Đôi lời chủ bút: ☛ ờm... trong lúc đang bị xamcu thì viết thoi…
dxx x lgy 'Nắng hạ sáng nay sao rạng rỡ'© Lưu Ly…
|| Self x canon || Những chiếc fic nhỏ về chính mình và anh…