[Bác Quân Nhất Tiêu] Nhất kiến chung tình và Lâu ngày sinh tình
[BÁC QUÂN NHẤT TIÊU] [Bác Chiến]Dựa vào một đoạn phỏng vấn của hai người. Hi vọng "nhất kiến chung tình" sẽ đợi được "lâu ngày sinh tình"!…
[BÁC QUÂN NHẤT TIÊU] [Bác Chiến]Dựa vào một đoạn phỏng vấn của hai người. Hi vọng "nhất kiến chung tình" sẽ đợi được "lâu ngày sinh tình"!…
Nơi lưu giữ những điều ngọt ngào nhỏ bé tớ dành cho Bác Quân Nhất Tiêu.…
【 song cô đát 】【 nữ chủ ngôn tình hướng 】Đằng hoàn lập hương có mấy cái không muốn người biết tiểu bí mật, tỷ như hắn từng cứu vớt thế giới, lại tỷ như -- hắn yêu thầm cách vách hàng xóm.Đương hắn nhìn đến mất tích đã lâu hàng xóm xuất hiện thời điểm, hắn phi thường kích động, mắt rưng rưng thủy.Màu đỏ Archer phun tào: "Tiền đồ điểm, còn không phải là không ăn đến người trong lòng làm cơm sao."Đằng hoàn lập hương: "Này như thế nào có thể giống nhau đâu, ta đã lâu chưa thấy được thiên dã tang, ước chừng có 378 thiên 12 tiếng đồng hồ 34 phân!""...... Cái này con số có phải hay không quá tinh chuẩn điểm, ngươi là nơi nào tới stk sao?!"Như vậy vẫn luôn trộm thích, thẳng đến hắn phát hiện hàng xóm bí mật.Thiên dã lập hoa: "Nghe nói ngươi là chúa cứu thế? Hảo xảo nga, ta cũng là."Hai cái chúa cứu thế luyến ái chuyện xưa.Chú: cp là cô đát x cô đát tử, vì phương tiện nhận thức cô đát tử tên vì thiên dã lập hoa.Tổng thế giới không khảo chứng.Kiên định HE không lay được.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Đằng hoàn lập hương, thiên dã lập hoa ┃ vai phụ: Gia giáo, cốt vương chờ ┃ cái khác: FGO, song cô đát, ta anh, một quyền, overlordMột câu tóm tắt: Chúa cứu thế cùng chúa cứu thế luyến ái chuyện xưa…
Tác giả: A Bạch Bất BạchThể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, SủngNguồn: Cung Quảng HằngTrạng thái: UpdatingEditor: Quýt ĐườngGiới thiệu:Trước khi gặp Hòa Sinh, Thẩm Hạo chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình có hứng thú với nữ nhân. Đối với hắn mà nói thì nữ nhân chính là điểm yếu của hắn, bởi chỉ cần vừa chạm vào liền bị hoa đầu chóng mặt.Sau khi gặp được Hòa Sinh, Thẩm Hạo liên phát hiện ra rằng suốt hai tám năm cuộc đời hắn đã sống thực uổng phí, ôm ấp làm chuyện cá nước thân mật khiến hắn còn mê luyến hơn cả quyền thế."Ta đã từng gả cho người khác, trượng phu vừa mới bái đường xong liền chết, chàng sợ bị ta khắc chết sao?""Không sợ, van nàng gả cho ta ." Thần tử vì chuyện con nối dòng mà không ngừng dâng tấu.Thẩm Hạo: "Người trong thiên hạ đều biết trẫm có bệnh, trừ hoàng hậu ra, bất kỳ nữ nhân nào chạm vào trẫm, trẫm liền mắc ói, nếu muốn con nối dõi các ngươi đến hỏi hoàng hậu đi."Hòa Sinh: "Năm ấy là nàng cường thủ hào đoạt chứ có phải là cưới ta đâu, chưa lấy được lòng ta, còn muốn sinh con? không có cửa đâu!"…
Trước ngược sau ngọt, gương vỡ lại lành…
Tấm thư từ Xứ Sở Hoa Anh Đào đến chốn Trung Hoa bộn bề chiến tranh.…
"Giữa hàng ngàn hàng vạn bông hoa người ta trao cho tôi, tôi chọn nhành hoa mà em tặng, lặng lẽ ướp lên ngực trái"…
nhân vật đc lấy từ bộ phim " ngôi biệt thự số 13 " hoặc " Quỷ Khóc " câu chuyện ko liên quan đến phim chỉ là yêu thích mà làm thôi.…
🔊🔊🔊Một chút dễ thương thôiXàm xì chút nên đừng đánh giá nha 😘🍗🍗🍗 Tác giả : Ớt 🌶Truyện yêu đời nên khi nào yêu đời sẽ đăng nha…
Au : Huyết Lệ Paiting : Bác Quân Nhất TiêuCác couple , nhân vật khác trong Trần Tình LệnhCategoty : He Disclaimer: Họ không thuộc về tôi. Nhưng fic là của tui.Rating : CN 15 - 17Note : 🚫 reup chuyển ver~~~~~~Sẽ như thế nào nếu có hai Vương Nhất Bác và hai Tiêu Chiến.......Tầm 10 chap .…
Tất cả đều là tưởng tượng, tên của idol, nhưng nhan vật trong truyện thuộc về tôiTruyện ngược, ngọt, kết HE…
"Phòng chờ của em là phòng 12 mà, sao lại chạy qua đây?""Em biết, nhưng em lại thích phòng số 11 cơ"…
Một aus tàn sát khác…
Ủng hộ artist tại: Omc-ut in tumblr…
-Viết để thoả mãn nhu cầu cá nhân, thích thì xem kh thích thì thôi❤️🔥-Có yếu tố 18+, trẻ em dưới 18 né raa-Viết chap tuỳ hứng, hihi-Không liên quan đến cốt truyện gốc…
chít chít meo meo…
Đây là một trong những cuốn truyện mang nét đặc trưng của riêng mình. Một thể loại mới mang đầy nét độc đáo mà mình vừa quyết định theo đuổi. Là tình yêu học đường, ko quá lãng mạn, cũng ko nhiều bi thương. Nhưng nó sẽ đưa các bạn đến một giấc mơ huyền bí, có lẽ là ảo giác nhưng cũng là sự thật. Nó sẽ khiến các bạn một khi đã chìm đắm thì sẽ ko muốn thoát ra nữa......... Cái đó là truyện người ta viết. Còn truyện mình có đạt tới tiêu chuẩn " thất hồn lạc phách " đó hay ko thì...... hên xui thôi a. Cô là tiểu thư của một gia tộc lớn, cô từ nhỏ đã biểu lộ tài năng kinh người về mặt nghệ thuật và kinh doanh nên lúc cô lên 13 tuổi, cô đã sang Mỹ cùng gia đình, du học. Cô vốn là người Nhật Bản. Cô cũng từng có thời gian thực tập ở Trung Quốc khá dài. Cô rất xinh đẹp, một vẻ đẹp pha trộn giữa Châu Âu và Châu Á rất thuần khiết và tự nhiên. Tài năng sắc đẹp cô đều có, nhưng trong suốt 13 năm tuổi thơ và 3 năm du học, cô chưa từng có một người bạn. Ko phải vì cô xấu tính hay gì đó, mà do danh tiếng của cô định sẵn cô sẽ ko thể có một người thật lòng đối xử với cô. Vì vậy, môi trường xung quanh định hình nên tính cách của cô : trầm tĩnh, ít nói, lạnh lùng, bất cần đời, thậm chí là chút vô tâm. Và lần đó chính là bước ngoặt lớn nhất và duy nhất của đời cô khiến cô thay đổi. Những chàng trai đó xuất hiện...... như mở ra một cánh cửa cho căn phòng tối, giúp cô giải thoát vậy. Tác giả : Tiểu Ma Nữ ( LycorisHi ).…
Một ngôi làng với những nghi ngờ không bao giờ dừng ậi. Giữa chốn xô bồ liệu có thể tồn tại cuộc tình nào không?…
Tình củm văn phòng giữa 2 người bạn đã rất lâu ko. gặp. Và câu chuyện của họ…
...Tôi quen với việc giữ im lặng. Im lặng trước những điều không thể nói ra, im lặng cả khi lòng mình khẽ động. Nàng bước vào cuộc sống tôi theo cách rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó chỉ là một sự xuất hiện thoáng qua. Tôi cũng từng nghĩ như vậy......Tôi không nhìn nàng quá lâu, cũng không để cảm xúc lộ ra trên gương mặt. Chỉ là thỉnh thoảng, khi mọi thứ xung quanh đã lắng xuống, tôi mới nhận ra mình đang nghĩ về nàng nhiều hơn cần thiết. Không phải vì mong chờ điều gì, chỉ đơn giản là thói quen đã hình thành - như việc người ta quen với cái lạnh, đến mức không còn nhận ra mình đang run....Giữa chúng tôi không có những khoảnh khắc đáng nhớ theo cách người ta thường kể. Không nắm tay, không lời hứa, không cả một lần gọi tên cảm xúc. Chỉ là sự hiện diện âm thầm, đều đặn. Nàng ở đó, và tôi biết. Có những ngày, tôi tự hỏi nếu nàng rời đi, liệu tôi có thay đổi không. Câu trả lời đến rất chậm, nhưng rõ ràng: có lẽ tôi vẫn sống như cũ, chỉ là trong lòng sẽ thiếu đi một khoảng trống mà chính tôi cũng không gọi được thành lời. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giữ nàng ở bên mình, cũng không dám mong nàng quay đầu. Tôi chỉ lặng lẽ để cảm xúc tồn tại, không can thiệp, không nuôi dưỡng, cũng không chối bỏ. Vì có những thứ, càng cố chạm vào, càng dễ tan..Nếu một ngày nàng không còn ở đây, tôi nghĩ mình sẽ không nói lời tiếc nuối. Tôi chỉ im lặng lâu hơn một chút, quen với nhịp sống thiếu đi một bóng hình từng rất quen. Và có lẽ, trong những khoảnh khắc hiếm hoi nhất, khi mọi…