BrightWin | anh chủ tiệm xăm
✍️…
Ở bấy lâu nay mới biết có một Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh thật kiêu ngạo, không biết xui đến mức nào ngay khi gặp trực tiếp hắn thì đã bị anh ta đưa vào đồn cảnh sát.Bị ấm ức trong lòng cô quyết định thù này phải trả, các kế hoạch được cô chuẩn bị kỹ lưỡng để dày vò sự đau khổ của anh. Mục tiêu của cô sắp đạt được thì có một tin giật mình mà cô phải đón lấy.Cũng chính vì hôn sự của anh sắp diễn ra bị cô phá hỏng nó, anh phải bắt cô gái quạy phá này để bù đắp sự mất mát của anh.Tác giả: Mèo Tứ NhiNguồn: Goctruyen.comEdit: XamxamThể loại: Ngôn tìnhTình trạng: Đang cập nhật- Mình xin nói trước, chuyện này mình cảm thấy hay, muốn re-up nhưng không muốn làm sao liên lạc với Edit, nên chỉ biết ghi nguồn. Bạn nào biết cách liên lạc với Edit thì làm ơn giúp mình, mình chân thành cảm ơn.…
Vã quá rồi nên tự viết tự ăn💦P/s:Không ai cả:Mình đọc lại truyện của bản thân sau 8 tháng: Sao hồi đấy mình viết kinh thế nhỉ? Đọc xàm vl.…
Đôi mắt em luôn xa xăm về điều gì ?Liệu có thể thêm tôi vào những chuỗi ngày nắng ấm áp của em không? Em lạnh giá nhưng cũng thật ấm áp... Ngược dài dài. H , sủng .…
tác giả : Chu Nghiệp Áthể loại : Linh dị, trinh thámXuất bản lần đầu năm 2005 ở Trung Quốc với tên nguyên gốc, "Cẩm tú kỳ bào" đã lập tức gây tiếng vang lớn, đưa Chu Nghiệp Á, nhà văn chuyên viết truyện kinh dị giả tưởng vào hàng ngũ những nhà văn viết tiểu thuyết kinh dị hàng đầu Trung Quốc.Trong đêm khuya thanh vắng,một người phụ nữ mặc chiếc Cẩm tú kỳ bào đi lại phía tôi...Lời nguyền oán hận quay trở lại, số mệnh đau thương khó tránh".Thời Dân quốc, một cô dâu vì không lấy được người mình yêu đã mặc chiếc áo xường xám màu xanh sậm nhảy sông tự tận. Chiếc áo bị nguyền rủa đó về sau đã gây ra bao nhiêu cái chết ly kỳ...Gần một trăm năm sau, Lý Ảnh, chủ hiệu Cẩm tú kỳ bào vô tình gặp chiếc xường xám ấy, những câu chuyện quái dị cũng bắt đầu xuất hiện. Lần theo dấu vết, người ta tìm ra những sự thực kinh hoàng.Tưởng chỉ có ma quỷ hại người, nhưng người hại người cũng đáng sợ không kém.Chữ Tình vốn không ai làtránh được. Tình yêu có thể khiến người ta hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy một con người vào chỗ mất hết lý trí, trở nên điên rồ và gây ra tội ác không ai hình dung nổi. Mà sự tổn thương giống như con dao hai lưỡi, làm đau người mười thì mình cũng đau đến tám phần. Thù hận trong một phút sẽ tước đoạt mất niềm vui của cả một đời...…
câu truyện của lớp học bá đạo... tuy nghịch nhợm nhưng rất đáng nhớ.à nói đây tui đã lở ship cặp nak và but fan nak x kri hay tul x but k thích thì thôi, mình k muốn gây war:<<…
Một vài câu chuyện xàm đến từ cặp yugchae :)…
Thể loại: Hiện đại - trùng sinh - trả thù - cán bộ cấp caoEditor: Mặc Doanh (tên cũ: Yết Vạn Dương)Converter: lil_ruby (Tàng thư viện)Raw: Diệp Nhược VânSố chương: 90 chương + ngoại truyện@@ Từng đọc truyện này, rất hay và rất thích. Nay tìm lại mà không có nên úp lên để mọi người cùng xem 😄Đến lúc nhắm mắt qua đời Mộc Tuyết vẫn không biết mình đã sai ở chỗ nào. Cô tài năng như vậy, sống hết mình như vậy nhưng đổi lại chỉ là những chuỗi ngày thê lương uất ức khi bị khinh bỉ, tủi nhục và tổn thương, thậm chí là phản bội.Khi cô cảm nhận được thân thể của mình bị người đàn ông mình yêu nhất cùng người bạn cô cho là thân nhất cắt thành từng khối rồi vứt vào thùng rác, cô rốt cuộc tỉnh ngộ.Mộc Tuyết sống lại, cô nàng thuần khiết hiền lành, thánh mẫu Bạch Liên hoa đã không còn tồn tại.Chúng ta đi cùng Mộc Tuyết, đấu thân thích cực phẩm, bạn bè vô lương, diệt tiểu tam âm hiểm, gặp thần giết thần gặp phật giết phật, trưởng thành làm một đóa Hắc Liên hoa tự tin tao nhã xinh đẹp cường đại!-------Văn này là thích văn, chậm nhiệt, kết cục 1v1, có không gian, có khác thường, có cán bộ cao cấp, có hào môn ~~ người đối 'cô' không tốt kết cục đều thực thê lương, cùng với, bài này các cực phẩm thường lui tới đầy đất. Có bug, thỉnh vỗ nhẹ, hoan nghênh đùa giỡn áp đảo ~~~ cùng với, này văn thật sự cẩu huyết, nếu có chút không khoẻ nhất định phải điểm xoa ra thiếp úc, ngửa mặt lên trời cười to ~~~…
Author: NguPairing: CheolhoonDisclamer: hai đứa nó thuộc về nhau nhưng mãi mãi không thuộc về AuRating: Chưa biết đượcCategory: SE or HE?Bonus: Mị vắt nát bét bộ não ít chất xám này mới viết được từng đó. Tất cả đều là ý tưởng của mị. Các readers yêu quý nếu thấy có gì chưa tốt thì góp ý để mị sửa. Còn nữa, đọc chùa là rất hư. Nhớ vote và cmt cho mị nha :))…
Tác giả: Mộ Minh NguyệtThể loại: Ngôn tình, hài hước, bá đạoNội dung: Chỉ vì một đêm ân ái cô đã mất tất cả. Năm năm sau cô cùng con trai trở về nhưng lại là một thân phận khác không phải cô gái mồ côi không danh không phận trong xã hội mà là nữ chủ tịch tập đoàn R&C, nữ chủ nhân thừa kế Nam Cung gia. Còn anh là Đông Phương Hàn Thiên chủ tịch tập đoàn Nhất Thiên, đứng đầu thế giới. Liệu anh và cô hai chủ tịch, hai tập đoàn đến với nhau như thế nào? Mời các bạn đón đọc!! Tác giả: Mộ Minh Nguyệt…
Cảnh bảo ⚠️Chuyện viết ra khá xàm⚠️⚠️ko lên quan đến trính trị ⚠️⚠️ko súc phạm bất nào⚠️⚠️ko mang tính chất bôi nhọ vẽ xấu bất kì quốc gia nào ⚠️⚠️viết ra chỉ để giả trí ⚠️…
Võ nồi: lấy thân mà nện, lấy nắp mà chém. 108 đường thiên cương địa sát.Ám khí trầu cau: lá trầu làm từ miếng thép mỏng như tờ giấy, mài thật sắc, giết người sao mà dễ. Quả cau đúc bằng thép đặc, ghè cho nhẵn, đả huyệt chẳng khó khăn. Độc dược trắng như vôi. Ba thứ hợp lại, màu đỏ như son ấy là máu nạn nhân vậy.Võ chó: xuất phát từ ca dao tục ngữ của cha ông, khai thác tinh hoa linh hồn của loài vật trung thành.Thuận Thiên Kiếm, ứng thiên mệnh, đăng bảo toạ, lệnh quần hùng. Sau ngày An Dương Vương mất nước, kiếm báu cũng không còn chút tăm tích nào, chỉ có bốn câu này là được phiên sang tiếng Hán, truyền mãi tận sang bên Tàu.Có người nói chủ nhân đầu tiên của thần kiếm là ông Hồng Bàng Sùng Lãm, tức Lạc Long Quân. Tích lại kể chính cha ông là Kinh Dương Vương mới là người rèn nên và sử dụng kiếm trước tiên. Trăm người, thì mười ý. Song ai cũng nhất nhất tán thành, Thuận Thiên Kiếm là báu vật biểu tượng của đế quyền, của ngôi cửu ngũ chí tôn. Ai nắm giữ nó, người đó ắt sẽ đăng cơ xưng đế.Sang đến đời nhà Trần, lại xuất hiện những lời bàn ra tán vào về " Rồng không đuôi " trong giới thầy địa lí. Cụ thể ra sao ngoài nghề không rõ, nhưng nghe phong thanh thì thuyết này do Cao Biền để lại từ thời Mã Viện xâm lược nước Nam.Truyện xoay quanh nhân vật chính với cái tên lạ lùng: một đứa bé tám tuổi với cái tên Tạng Cẩu ( Chó Bẩn ) và những kì ngộ cậu gặp trên con đường trả mối thâm thù, đồng thời khắc hoạ lại một giai đoạn Hồ Mạt - Lê Sơ đầy đau thương và biến động.…
Chuyện tình về nàng vũ nữ Trung Hoa và chàng thương gia Nhật Bản ❤" Cô ta là ai?"- Là vợ chính thức của anh" Vậy em là gì của anh?"- Là tình nhân.…
Một vài câu chuyện xàm xí do mị nghĩ ra :vv…
[ Em Mệt Rồi, Buông Tay Nhé?] Tác Giả : Annie ParkVăn án : Anh và cô gặp nhau đã được 2 năm, anh xem cô là bạn, còn cô yêu anh. Bỗng dưng một ngày 2 người có hôn ước. Cô vừa vui vừa lo, anh câm hận, chán ghét cô. Liệu về sau cả 2 có đến được với nhau không? Cuộc đời trớ trêu, vòng tròn tình yêu 3 người bị cuốn vào, quy luật của cuộc sống chỉ cho phép 2 người được hạnh phúc, người còn lại sẽ hy sinh. Và Annie luôn là người phải hy sinh. Vậy hạnh phúc liệu có dành cho cô? Người con gái đáng thương.©Không edit hay chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả.Liên hệ chuyển ver qua email : [email protected].…
Truyện viết về những cảm giác đau khổ , buồn bã , vui vẻ , hạnh phúc...Và những trải nghiệm trong đời đó đôi khi sau này rất hiếm khi ta thấy lại được.Ta nên hiểu mọi người và chính bản thân ta...Mong các đọc giả sẽ nêu cảm nghĩ về bộ truyện này , xin cảm ơnFact : Truyện này tôi tổng hợp từ những tâm sự cuộc sống của học sinh cấp 2 , 3 nhá.Tôi k xàmlul đâu…
Tình yêu không phải lúc nào cũng được trọn vẹn. Chỉ cần người đó hạnh phúc, người còn lại cũng tự động yên lòng...• ......JungKook luôn bất chợt nhắc đến Somi khi nói chuyện với cô, luôn mỉm cười vu vơ khi nghĩ đến Somi, luôn thất thần nhìn xa xăm khi trời mưa bão, và luôn rời bỏ cô chạy đến bên Somi bất cứ khi nào cô ấy gọi điện tới....Truyện viết năm 2019…
Thể loại:Hài hước,lầy bựaWarning:Chứa từ ngữ thô tục cân nhắc trước khi đọc.Sát thủ - Những con người máu lạnh nhưng tất cả đâu phải như vậy?…