Tôi Được Một Học Bá Theo Đuổi
Ngày khai giảng tôi nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, cố né tránh nhưng không đượcTiểu Miên tớ thích cậu!Lục Quân cậu đừng giỡn nữa...…
Ngày khai giảng tôi nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, cố né tránh nhưng không đượcTiểu Miên tớ thích cậu!Lục Quân cậu đừng giỡn nữa...…
Tôi yêu anh, tôi trao đi tình cảm đầu đời, tôi dâng hiến bản thân, hi sinh vì anh, tôi chịu nhục nhã cũng vì anh. Tôi làm tất cả vì anh.Tôi không khác cô gái đó là mấy, tôi và cô ấy cùng yêu anh, tôi và cô ấy đều làm tất cả vì anh, tôi và cô ấy đều mỉm cười khi thấy anh và thấy yên bình khi bên anh...Nhưng,... chỉ có một điều mà tôi khác cô ấy,..tôi là người đến sau.___Tình nhân. Tình nhân. Tình nhân. Họ gọi tôi như thế NuNs_Boom…
Tên tác phẩm : Hồng Lang Cố Mộngauthor : Nhất Tâm Khải Nguyên ( Meo )Thể loại : Cổ Trang , huyền ảo , Ngược luyến tàn tâm , sủng thụ , lạnh lùng công × mỹ nam thụNhân vật : Vương Tuấn Khải × Vương Nguyên********Sơ LượcSóng gió, thương vong và hạnh phúc giữa tình cảm của hai con người vốn trái ngược nhau nhưng lại bất chợt đến với nhau bởi hai chữ " duyên phận " ....- Vương Nguyên! Ta thích Ngươi...-Ta....Ta... không biết....…
Tới đây nhập hội ảo tưởng đi, chìm đắm vào thế giới 2H của động nhạt nhà Lạc đi các cô#Bloodsweattea#BiPiEn#Imagine_BTS…
Định mệnh dẫn dắt cô và anh đến vs nhau. Thân phận thật sự của cô là gì…
Katou Hiroshi hay Katou Yukito bị đày xuống trần gian vì dám có tình cảm với con người. Cậu từng là một thiên thần nhưng chỉ vì mắc phải sai lầm mà khiến cho bản thân bị tước đi đôi cánh cùng với việc phải chịu hình phạt : sống đến năm 30 tuổi . Hình phạt tưởng chừng vô hại nhưng ẩn sâu nó là những thử thách ch3t người trước độ tuổi 30, đặc biệt càng về sau sẽ càng khó vượt qua . Từng kiếp trôi qua cậu lại được cảm nhận mùi vị cay đắng của chữ "đời " - đã bao nhiêu lần bị tra tấn hành hạ bằng đủ thể loại hình thức - vô hình chung tạo thành cậu của ngày hôm nay : vô cảm , lạnh lùng , không ngại nhuốm máu chỉ để giữ lấy tính mạng . Mỗi lần tỉnh dậy sau cái chết của kiếp trước cậu chỉ đành bất lực "tồn tại" trong cái vỏ bọc tinh thần trống rỗng ngày qua ngày , có lẽ đã lâu rồi cậu ... chưa cảm nhận được sự ấm áp .…
Đọc gòy biết hen... :* :* :3 =))…
Mình dành cả thanh xuân chỉ để tìm cách nhắn tin với anh như thế nào để cả hai đều không thấy nhàm chán.. :((…
Sinh ra và lớn lên ở vườn bách thú, ở bên gia đình sống 1 cuộc sống bình thản. Nhưng vì 1 chuyện đã làm cho số phận cậu thay đổi, chịu biết bao khổ cực và đau đớn cậu đã hiểu tại sao bố mẹ cậu lại luôn buồn bã, muốn trở về rừng...…
Đến với Ổ mều và làm một con mều đen đáng iu nèo =3…
phần 3 , cậu trai này sẽ làm trò gì khi vào thư viện vs crush nghiêm khắc của mình đây?…
Cậu có biết... cậu khiến người khác không thể dừng lại được không?" - Minh Anh nói khẽ, mắt không dám nhìn thẳng.Lan Hương im lặng. Rồi cô bước một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người."Và cậu có biết... tớ đã cố gắng rất nhiều để không thích cậu, nhưng không làm được không?" - giọng cậu nhỏ như gió thoảng, nhưng từng chữ lại nặng như rơi xuống tim cô.Lan Hương ngẩng lên, ánh mắt long lanh dưới ánh đèn vàng dịu cất tiếng:"Vậy... chúng ta đừng cố nữa được không?"Minh Anh khẽ gật đầu, tay vươn lên xoa nhẹ lên mái tóc mềm mượt của cô gái nhỏ. Không có lời hứa hoa mỹ, không cả cái nắm tay. Chỉ là một ánh mắt nhìn nhau,một cái xoa đầu nhẹ nhàng và cả hai cùng hiểu - từ khoảnh khắc ấy, họ thuộc về nhau.Dưới tán cây phượng sắp mùa thay lá, mùa thanh xuân của họ vừa chính thức bắt đầu.…
Sẽ thế nào nếu ta pha trộn giữa hội hoạ và âm nhạc. Liệu nó sẽ là một giai điệu được vẽ lên bằng những gam màu rực rỡ hay là một bức tranh được tạo ra bởi những nốt nhạc trầm bổng, du dương?…
Chẳng có gì đặc biệt ngoài mấy câu chuyện thường ngày của lũ điên trọ ở đó cả!…
truyện dựa trên tưởng tượng của tác giảvui lòng không reup…
ngày nhắng tháng nhít năm con khỉhỏi xem ai quên mất sự đời?…
........Cái nắng tháng 7 nóng như thiêu đốt, trên con đường nhỏ rợp bóng cây xanh chẳng có mấy người qua lại, xa xa có một bóng người đang phóng xe vun vút An đang vừa lái xe vừa ngâm nga vài câu hát bỗng thắng gấp - Xẹtttttt Lốp xe ma sát với mặt đường tạo nên âm thanh, xe dừng lại trước một tiệm tạp hóa nhỏ.Đăng vừa đuổi kịp, thấy cô dừng lại cũng dừng lại hỏi. - Sao vậy? - Đăng có thấy nóng khôngChưa chờ được Đăng trả lời An lại nói tiếp " Trời nóng vậy mà được ăn cái gì mát mát thì tuyệt vời luôn" -" " - Muốn ăn gì? - Sữa chua?Đang chuẩn bị công kích việc cậu không biết mình muốn ăn gì thì Đăng đã tự trả lời, An đành ngượng ngùng gật đầu khẽ " ừm " một tiếng xem như đồng ý.Thấy cô như vậy, Đăng dường như đã nhìn quen nên cũng không nói gì chỉ là khoé môi khẽ nhếch lên, cậu dựng xe sang lề đường rồi bước vào cửa hàng.An đứng chờ một lát rồi Đăng đi ra, cô vui vẻ nhận hộp sữa chua Đăng đưa tới cười đến hai mắt cong cong - Cảm ơn Đăng!Nhìn cô vui vui vẻ vẻ đem sữa chua lột vỏ đầu lưỡi hồng hồng khẽ liếm lớp sữa chua dính trên vỏ tựa như cún con mới tập ăn Đăng không được tự nhiên mà rời tầm mắt đi hướng khác. Chờ cô ăn xong lúc ngồi lên chuẩn bị đi tiếp Đăng bỗng nói - Lần sau không được đi nhanh như vậy, cũng không được phanh gấp. Nguy hiểm.Đăng nói rồi phóng xe đi.An ngâu ra một lúc nhìn bóng lưng của cậu dần xa mới hoàn hồn đuổi theo - Chờ An vớiiiii _______________…