Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,342 Truyện
Hoàng Hậu Lười

Hoàng Hậu Lười

2,464 72 90

Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.rnChỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.rnSống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.rn[ tình cảnh 1 ]rn"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói.rn"Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?rn[ tình cảnh 2 ]rn"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi.rn"Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."rnMột tháng, có thể…

[Taekook] Bí Mật Chàng Fanboy

[Taekook] Bí Mật Chàng Fanboy

212 11 7

Thế giới của Kim Taehyung được dệt nên từ những ánh đèn flash chói lóa, những tiếng hò reo vang vọng và sự hoàn mỹ đến mức ngột ngạt.Còn thế giới của Jeon Jungkook, chỉ là những tệp báo cáo dang dở, những bữa cơm qua quýt chốn công sở, và mùi xà phòng giặt đồ rẻ tiền vương trên vạt áo sờn cũ.Cậu dùng chiếc ống kính máy ảnh nặng trịch làm vạch kẻ ranh giới. Anh ở trên bục cao rực rỡ vạn trượng, cậu đứng dưới đài giấu mình vào chiếc hoodie đen tuyền. Cậu yêu anh bằng một thứ tín ngưỡng câm lặng, an phận dâng hiến nhưng tuyệt đối không mưu cầu hồi đáp. Cậu biết rõ, hào quang không bao giờ thuộc về bùn lầy.Nhưng rồi một đêm mưa Seoul lạnh buốt, vì tinh tú kiêu ngạo ấy lại tự mình bước xuống khỏi bệ phóng, gõ cửa căn hộ chưa đầy hai mươi mét vuông của cậu.Taehyung đứng đó, chiếc măng tô đắt tiền ướt sũng, đuôi mắt phiếm hồng mỏi mệt. Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng - đôi bàn tay từng chạm vào những đỉnh cao danh vọng - nay lại run rẩy vươn ra, vụng về níu lấy góc áo của cậu."Jungkook..." Giọng hắn khàn đặc, lẫn vào tiếng mưa rào. "Trốn cùng tôi một lát... có được không?"Mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm lấn át bầu không khí chật hẹp. Ngón tay trỏ đầy vết chai sần vì bấm máy ảnh của Jungkook vô thức siết chặt vào lòng bàn tay. Cậu từ từ lùi lại nửa bước. Chỉ vài centimet, nhưng lại xa như hàng vạn năm ánh sáng."Chỗ của anh là ở trên kia, Kim Taehyung." Giọng cậu đều đặn, rơi vào tĩnh lặng. "Nơi này chỉ có bóng tối thôi. Cẩn thận bẩn giày của anh, về đi."Có những người, thà t…