Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một câu nói có thể khiến thay đổi cả cuộc đời của cậu. Cậu không ngờ bản thân giây phút ấy lại ngu ngơ đi tin một người ngoài mà tổn thương Salazar. Người cậu yêu và người yêu cậu nhất trên đời đã rời đi. Godric lại chạy theo tìm hắn. Được xuyên về quá khứ, cậu quyết tâm chuộc lại mọi lỗi lầm đã gây nên. Cp: Salgod / Salazar x GodricCp phụ: Rowhel / Rowena x Helga,... Cẩn thận nhầm đảng…
Tôi quay đầu gạt đj giọt nc mắt đag chảy dài trên mặt. Định lòng sẽ ko nhìn lạj mà tiếp tục bước khỏi nơi đây, nhưng như cs thứ j níu tôi lạj Hạ quyết tâm quay đầu nhìn lạj cùng hy vọng mong xanh.Trời ko phụ lòng tôi, a đứng đấy ngay sau tôi, nhìn tôi đầy đau khổ, hy vọng: - e vui,e,buồn,e giận,e khóc,e ra đj tất cả là vì a. Vậy e cs thể ở lạj vì a ko?!!?? Tôi bật khóc, cổ họng nghẹn ứ ko ns nổi một chữ. Tình yêu này của tôi và anh là chính đáng mà, chỉ là ... Thôi đành hẹn a một ngày nào đó gần thôi tôi sẽ cùng a đj hết chặng đường tình y này còn h....…
Trương Quỳnh Anh là nhân vật chính trong câu truyện này. Kể về hành trình tìm người thay thế bản thân để chăm sóc cô gái Phạm Thảo Ngọc. Quỳnh Anh năm nay 26 tuổi còn ngọc 25 hai người bên nhau 8 năm nhưng những năm gần đây hai người thường xuyên cãi nhau. Nhưng Quỳnh Anh vẫn cố gắng níu kéo mối quan hệ này nhiều lần cô đã có suy nghĩ tự tử nhưng nghĩ đến Ngọc nên lại thôi để rồi hôm nọ trên đường đi đến phòng khám của bác sĩ tâm lý thì bị xe tông mà hay sao hôm ấy chính là kỷ niệm 8 năm bên nhau ...Ý kiến từ một người xa lạ: đừng tin tác giả:)))…
nàng là 1 sát thủ máu lạnh vô tình được giới thượng lưu với cái tên sứ giả của địa ngục thẳm sâu, 1 cuộc tình đau đớn "bỉ ngạn chi luyến". sau gương mặt lạnh lùng đó thứ gì đã khiến nàng dần thay đổi nhớ năm nàng 8 tuổi nàng tin vào tình yêu và các vị thần. nhưng bi kịch xảy ra vào năm nàng 10 tuổi cả gia tộc bị sát hại sau đó nàng được 1 người đàn ông nhận về nuôi và đào tạo nàng thành sát thủ đứng đầu thế giới . Từ ngày gia tộc bị sát hại nàng trở nên lạnh lùng, ít nói hơn trước nàng ko kể tâm sự của mình với ai hay là ko ai đáng để nàng tin tưởng những bộ mặt giả tạo, những kẻ phản bội vì lợi ích cá nhân. Có 1 ngày không gian bị bóp méo làm nàng xuyên không qua bộ truyện Thiên giáng hiền thục nam trở thành em nữ chính tô minh nguyệt vị hôn thê của quý thuần khanh. liệu cuộc đời của minh nguyệt sẽ về đâu. liệu quý thuần khanh có làm con người manh trái tim chịu nhiều tổn thường và băng giá mở lòng .liệu minh nguyệt có yêu quý thuần khanh hay chỉ là người qua đường trong cuộc đời nhau thôi. liệu 2 con người có làm nhau rung động " ta là đám mây ko có gì có thể níu kéo được ta nhưng ta nguyện ý vì 1 người mà lưu lại cho đến ngày ngươi ko cần ta thuần khanh... "-Tô minh nguyệt__________góc tác giả ___________________em là tay mới nên nhờ mọi người chỉ giúp đỡ nhiều thêm 😀😀. Với lại mong mọi người thông cảm em chỉ đọc đồng nhân thiên giáng hiền thục nam thôi chứ ko có đọc truyện chính mất công tức nhồi máu cơ tim thì khổ có người vị hôn phu tốt thế mà chỉ xua như xua vịt á. vậy nên toàn bộ cốt…
Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…
Một nàng Công chúa đã từng được nâng niu như trân bảo, chỉ sau một đêm đã mất đi tất cả: Mất người mẹ Vương phi từng đắc sủng nhiều năm, mất tình yêu thương của người cha Lãnh chúa của một vùng thung lũng rộng lớn, mất đi đôi chân chạy nhảy trên thảo nguyên hoa anh thảo.Nàng Ermintrude rời khỏi lâu đài, sống tựa một nàng Công chúa phế vật vô tri ở ngọn tháp bị lãng quên.Cho đến lễ thành niên của nàng, Đế quốc đưa ra thánh ý chọn nàng trở thành Hoảng tử phi, gả cho Nhị Hoàng tử Leon Ascart của Đế quốc, kéo nàng vào cuộc chiến vương quyền....Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt căm ghét tới tận xương tuỷ. "Hôn lễ? Ngươi còn mong có hôn lễ? Con chuột nhắt của Randolph Ascart còn mơ mộng về hôn lễ?""Điện hạ, ta có thể giúp điện hạ lên ngôi." Ermintrude Capet vội vàng gọi giật hắn lại. Nàng sợ chỉ cần lỡ mất lần này, không biết lần tiếp theo gặp hắn sẽ là bao giờ nữa.Leon Ascart thoáng ngạc nhiên vì lời nói mạnh bạo từ một cơ thể nhỏ nhắn và ánh mắt yếu ớt kia. Hắn dừng bước, ngoảnh đầu nhìn nàng, cười khẩy. "Một Công Chúa phế vật có thể làm gì?""Như một công cụ, ta có thể làm mọi thứ. Điện hạ xin hãy tùy ý sử dụng ta." Nàng Ermintrude vươn người đáp, lãnh đạm đối diện với Leon Ascart, dù sâu trong lòng nàng run lên những cơn sợ hãi....Kể từ thời điểm đó, Đế quốc Aurethion và cả các quốc gia lân cận đều nghe về một nàng Ermintrude xinh đẹp, dịu dàng nhưng âm ngoan và sắc sảo. Nàng trở thành thanh đoản kiếm diễm lệ, sắc bén và nguy hiểm luôn chực chờ trong áo giáp của Hoàng tử Leon Ascart - ngườ…
The Kept nghĩa là: "Kẻ được giữ lại giữa muôn vàn đổ vỡ, được ánh sáng âm thầm che chở khi số mệnh lẽ ra đã buông tay."---Em lớn lên cùng tiếng gõ của đêm,Những linh hồn gọi tên mình như món nợ cũ.Tuổi hai mươi hai chưa kịp thành hình dáng,Đã học cách thở khẽ giữa cửa u minh.Có người đứng đó, không xua tan bóng tối,Chỉ lặng im khi bóng tối tràn về.Giữa khoảnh khắc mọi thứ đều vụt mất,Bàn tay ấy vẫn nắm lấy không buông.Không phép nhiệm màu níu chân số phận,Chỉ có một người chọn đứng rất lâu.Giữa muôn kiếp sống từng rơi vào ngõ tối,Em còn ở lại nhờ nắm lấy một bàn tay.---"Phật nói rằng kiếp trước phải ngoái lại nhìn nhau 500 lần mới đổi lấy được một lần gặp gỡ cho kiếp này, vậy cho hỏi. Phải ngoái đầu lại bao nhiêu lần, bao nhiêu kiếp để được bên nhau đến quãng đời còn lại?"---❗️Truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả, không có thật, hư cấu, nghỉ gì viết đó, không cổ phí cho bất cứ hành động tiêu cực nào. Nhắc lại, mọi tình tiết trong truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả và hoàn toàn không có thật, vui lòng không gán ghép ra ngoài đời thực, Cảm Ơn.…
Thích một người chính là...không phân biệt trước sau, không có thời gian giới hạn, vì thích mà toàn tâm toàn ý dõi theo, toàn tâm toàn ý quan tâm, vì họ mà cố chấp, vì họ mà buồn, vì họ mà đau lòng, vì họ mà hạnh phúc, vì họ mà biết yêu thương. Vì thích họ nên ta ngày càng hoàn thiện hơn, dù những hiểu lầm vu vơ có xảy đến, dù những khó khăn có ngăn cách tình yêu, thì dù sao vẫn một lòng một dạ với đối phương, kiên nhẫn và...chờ đợi!!! Nếu thật sự là của nhau, nhất định sẽ quay về!!!…
Cách thức yêu đương của học sinh ưu tú khác người thường đến thế nào? Học bá lạnh nhạt, nghiêm túc, lý tưởng cao cả là học, học, học. Về cảm xúc, ngây ngô như tờ giấy trắng. Về dỗi hờn nũng nịu, là cao thủ trong cao thủ.Học tra tinh thần xán lạn, tính cách vui vẻ, có tác dụng nhiều nhất khi tấu hài. Ưu điểm là khiến người khác thoải mái vui vẻ, khuyết điểm duy nhất là học không vào. Học bá x học tra, mỗi ngày chuyện cười không hồi kết.…
"Quang Ám Tẫn Đồ" (光暗盡途) - Tận cùng của ánh sáng và bóng tối."Giữa những vết xước của số phận, họ tìm thấy nhau-như một giai điệu lạc giữa bản nhạc dang dở.Anh là lưỡi dao em từng né tránh, cũng là hơi ấm duy nhất trong đêm đông lạnh giá.Em là ánh trăng anh mãi ngước nhìn, dù biết chẳng thể chạm tay.Yêu và hận quấn lấy họ như một bản tango định mệnh-liệu bước cuối cùng là buông tay hay níu giữ?"…
Sau ánh đèn rực rỡ của fan meeting, nơi tiếng hò reo vẫn còn vang vọng nơi hậu trường, có hai người không vội bước ra ánh sáng. Chỉ một cái liếc mắt là biết đứa kia đang định giở trò. Một lời nũng nịu, một nụ hôn trêu đùa, rồi lại hóa nghiêm túc đến nghẹn tim. Ở một góc tối, giữa thế giới náo nhiệt, Auau và Save tìm được một khoảnh khắc chỉ dành cho hai đứa. Và lần này, P'Auau thắng. Nhưng em nhỏ... cũng chẳng buồn phản kháng.…
Tôi có sở thích sưu tầm đồ cổ. Hôm nay tôi đến cửa hàng đồ cổ ở cuối phố đi dạo một vòng như thói quen hằng tuần. Lần này có thu hoạch. Một chiếc rương làm từ gỗ tuyết tùng màu đỏ nâu được chạm khắc tinh xảo nhuốm màu thời gian. Ông chủ bảo tôi rằng rương được khoá cẩn thận và có vẻ người chủ cũ rất nâng niu nó, cũng không hiểu sao lại bán đi. Tôi bỏ 1 triệu won mua nó từ tay ông chủ đi kèm theo chiếc chìa khoá phần đuôi được khắc hình hai con cá đuôi dài vờn nhau.…
Mọi người hãy để lại bình luận khi đọc truyện để cổ vũ tác giả có động lực sáng tác nha.Tên truyện: Hồi sinhThể loại: Đồng nhân phimRatting: 18+Kiếp trước thờ ơ. Kiếp này níu chặt.Kiếp trước đơn thuần. Kiếp này mưu mô.Kiếp trước yêu không dám mở lời. Kiếp này yêu trong tính toán.Một đời đã bỏ lỡ tình duyên, liệu kiếp sau, lỗi lầm khi xưa còn tái hiện.*Cảnh báo: trong truyện có một số tình huống nhạy cảm, bạo lực, hãy cân nhắc trước khi xem…
Sau khi kết thúc thể loại AllKook _ Yêu em mất rồi thì con au dễ thương cute này muốn tìm cảm hứng mới nên cho ra truyện dài tập Cánh hoa lặng lẽ rơi. Mong rằng các thím hãy ủng hộ cho ta nhé- Những cánh hoa rơi xuống tạo nên một khung cảnh cực kì huyền ảo. Cậu đứng đó lặng lẽ rơi nước mắt nhìn người con trai quay lưng bước đi nhưng chính bản thân chẳng thể là được gì, không dám níu kéo cũng chẳng thể lặng lẽ đi theo, chỉ biết đứng im nhìn người mình yêu suốt 8 năm trời khuất bóng sau những cánh hoa diệp anh đào. Thất vọng và chán chường cậu quyết định rời đi đến một thành phố mới bắt đầu lại cuộc sống khác._ Chuyện gì sẽ xảy ra mời mọi người đón đọc truyện của ta nhé Bút danh mới dành cho truyện mới : Tiểu Mộc Tỉ…
Thế gian tương truyền, uyên ương là loài kết bóng sum vầy, trọn kiếp chẳng lìa, nên thành biểu tượng của ái tình thuần khiết, sống chết có nhau.Người đời thường lấy đó làm lời nguyện thề, ước mong duyên nợ keo sơn như đôi chim dưới sóng nước biếc.Thế nhưng, giữa cõi hồng trần mịt mùng, há có phải tình nào cũng xuôi thuận? Lại cũng có những mối duyên đẫm lệ, vừa nửa đường đã hóa thành ngang trái, gieo bao đoạn trường."Mộng uyên ương" - chỉ là giấc mơ u ẩn của kẻ si tình, níu giữ hình bóng đã tan, để rồi trong giấc mộng ấy, càng yêu càng đau, càng thương càng lạc bước vào cảnh hoạ sầu nhân thế.…
Có thể không giống Fan ship.Đương nhiên rồi...vì đây là mình ship a.Nếu không ủng hộ mong nhẹ nhàng lui đi.Tui không phải là Fan viết vì yêu thích._________________________________Làm cậu ấy đau khổ thì tất cả các ngươiđều phải "chết".Không có sự lựa chọn thứ hai đâu...<<<<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>Nhìn anh ấy rời khỏi...cậu chẳng thể níu lấy...Thật thất bại...Tất cả là lỗi do cậu...Chính vậy...Nên cậu phải trả thù...…
Tên khác: Kí Ức Cuối Cùng Của Mùa Hạ---Giới thiệu: Ngày 19/8/2022, Vũ Kiều Anh nhảy lầu, chết ở tuổi 17. Hai năm sau vào đúng ngày này, Đào Thu Hạ đứng lặng trên lan can tầng thượng, gió đêm lạnh buốt lùa qua mái tóc dài. Cô nhắm mắt, buông mình rơi xuống. Nhưng ngay giây phút cơ thể chìm vào khoảng không, một lực kéo vô hình níu cô lại. Trước mắt cô, giữa đêm đen, một quả cầu trong suốt lơ lửng, bên trong là con số đỏ rực đang đếm ngược.Thu Hạ đưa tay chạm vào nó. Thế giới xung quanh bỗng nhòe đi, nhưng khi mở mắt ra - cô đã trở lại 4 năm trước.…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
" Triệu hạt mưa không hạt nào rơi nhầm chỗ "Câu chuyện kể về một cô gái mang nhiều vết thương lòng được chữa lành bằng những "điều ngọt ngào" ở quán cà phê Nâng Niu.Vũ Việt Hoàng - Ngọc Linh Lan…