Nhìn J " Nhếch Mép "
Đã bảo là đừng nhìn nữa mà 😏…
[Zodiac's Love]★
Tình yêu, có thể khô khan, có thể đong đầy, có thể vơi cạn, nhưng chỉ cần một trong hai ta vẫn khắc sâu những kỉ niệm ấy thì cả đời hai chữ tình yêu có thể tự hào mà nói ra rằng đôi ta đã từng ái mộ như thế nào.. Thể loại: SE/HESố chương: 6 Ngoại truyện: 2-Lir…
Nữ vương trùng sinh
Cô vì tin ả mà mất hết tất cả tiền bạc, gia đình, người yêu cũng vì phát hiện ả cùng thanh mai trúc mã của mình trên giường mà chết nhưng ông trời còn thương xót cho cô trở lại thời gian lúc mọi truyện chưa bắt đầu. Được trùng sinh cô không muốn bị đẩy vào thế bị động nữa mà chủ động tấn công bắt ả trả giá . Rồi mọi chuyện sẽ thế nào? Cô có thể thoát khỏi lưới tình không? Cùng chờ xem - Hàn Tuyết Băng em không nhớ tôi sao - Trần Thế Minh - Anh đáng để tôi nhớ sao, - Hàn Tuyết Băng - rồi em sẽ phải nhớ đến tôi thôi - Anh không xứng - cô cười nhếch mép…
Đai đen và Tạp dề
Ko gi để mô tả hết ( lười tại nó dài lắm…
dislike
- không cần ý kiến quá nhiều đâu, chỉ cần đọc thôi!…
Sói Tiêu .. Dừng lại!!!
Anh cứ tiến đến gần hơn, tay thì lau mép với nụ cười nham hiểm... Và rồi.. " Sói , dừng lại mau!"…
những vị tướng liên minh ở thế giới bình dân
Kẻ về mọi thứ tôi cho là cười nhách mép…
[NaibVic] Tách cà phê
Hắn đánh nhau thì sao? dễ cục thì có làm sao?"Mày ngon thì ra đây đánh tao xem!"Naib dõng dạc lên tiếng, Luca tặc lưỡi, 1 phát vả hắn thật đau." Như ý quý khách nhá, nhất ngài luôn"Naib ôm má, nhếch mép rồi ra ôm cậu con trai tóc vàng."Victor! Người ta oánh tôi!"Victor:"..." ở trường rõ đánh ghê lắm mà vô quán sao lại bám nhân viên cậu vậy nhỉ, Victor thở dài.…
[Allmon-SE] Tình ngọt như chiếc bánh
Thật ra nó là SE:(…
(YukiRin/MephisRin) Vì em thắp sáng
Nơi tổng hợp Oneshot về Yukio x Rin (chủ yếu) và Mephisto x Rin (một chút).꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚🚫 BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý TỪ TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI BẤT CỨ ĐÂU. DỊCH VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI.…
Cuộc Sống Tại Thế Giới Game Online
mình lười lám Ko viết đâu các bạn tự đọc nhá…
Những lá thứ không bao giờ được gửi
Chỉ là những điều không thể nói ra...…
[Edit] Hộp Kẹo Thiếc
Tên: Hộp Kẹo Thiếc - 铁皮糖盒Tác giả: Cơm Nắm Thật Là Bự - 饭团好大Thể loại: Ngọt, chữ trị, thanh mai trúc mã, chủ thụ, hiện đại.Số chương: 69 chương chính vănNguồn: 废文网Nguồn QT + raw: KTDMTình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng edit: Đang làmBiên tập: Cừu Không QuạoBìa siêu xinh xẻo đến từ page Tiểu Thanh Xuân.VĂN ÁNMối tính đầu vén váy lên rồi "đấu kiếm" với tôi.Mãi đến khi Hạ Tử Dương bị ấn lên giường thì mới phát hiện ra mối tình đầu mà anh nhung nhớ từng ấy năm không phải là một em gái, con mèo nhỏ lang thang được nhặt về thật ra là một con hổ con.Tâm cơ cố chấp dam dang công x Thẳng nam ngoan cố thụ.Một câu chuyện về việc con cún ngốc nghếch bị con mèo nhỏ trà xanh ăn xong chùi mép.Khi còn bé công vẫn luôn mặc đồ nữ, sau này lớn lên rồi thì vẫn mặc.…
[HUNHAN] [SHORTFIC] CHỜ ANH...
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…





