[TSUBASA | 02:00] uocgisiunoiyeutoi
Lông vũ thứ ba của Tsubasa, được chắp bút bởi người nhà."Em rời đi để lại trăm ký ứcĐể lại trăm nỗi nhớ để lại trăm bóng hình...Nhớ thương nhau chỉ làm trái tim đauEm đã bước đi mau chẳng còn nhớ tên anh"…
Lông vũ thứ ba của Tsubasa, được chắp bút bởi người nhà."Em rời đi để lại trăm ký ứcĐể lại trăm nỗi nhớ để lại trăm bóng hình...Nhớ thương nhau chỉ làm trái tim đauEm đã bước đi mau chẳng còn nhớ tên anh"…
Couple : RK900 x Gavin Reed Author : lucaspyooo Nếu đã coi hay chơi qua tựa game này bạn hẳn là không xa lạ với Couple này , được fan quốc tế ship rất kịch liệt. Bối cảnh câu truyện được mình lấy cảm hứng rất nhiều từ bộ phim Blade Runner 2049- kể cả tên nhân vật cũng được lấy cảm hứng từ đây. Tóm tắt sơ lược: cuộc hành trình kể về một người một robot. Một con người đầy rẫy những nỗi đau, những vết thương trong quá khứ đang tìm cách để quên đi và một con robot tập thấu hiểu con người. Câu chuyện đan xen với thể loại trinh thám một chút hình sự. Liệu con người có chịu mở lòng mình ra vượt qua những bóng ma quá khứ hay chìm đắm trong hận thù không lối thoát. Liệu kẻ gọi mình là người máy tân tiến nhất từng được tạo ra có vượt ra cái ranh giới của cảm xúc để trở thành thứ gì đó đặc biệt, một thứ con người hơn cả con người.…
Những truyện ngắn về RenHeng…
☆ Mình là Yudi tác giả của bộ truyện này…
Ngày xửa ngày xưa, có một chàng tin cớ bị sóng đánh dạt vào đất liền...…
nói nhỏ với anh nè, ngày còn ở dưới mặt đất em đã từng là bụi đời chợ lớn đó, cả hai mươi thằng đâm không chết chứ thế này có là gì? category: skyhigh!au…
Motif chính: Khiếm khuyết - Healing - Ẩm thực - Tình yêu - Văn hóa TháiThể loại: Chữa lành, slice of life, hiện đại, đời thường, tình cảm nhẹ nhàng, HE⸻"Một câu chuyện về lặng im, ánh sáng và tình yêu không cần lời nói."⸻Có những âm thanh không đến từ cổ họng,mà từ ánh mắt, từ lòng bàn tay, từ những điều nhỏ đến mức người ta hay lãng quên.Joss - một chàng trai khiếm thính sống khép mình trong một thành phố xa lạ. Ba năm, ba mươi hồ sơ xin việc, ba mươi lần bị từ chối. Anh sống đủ ăn, đủ mặc, nhưng trong lòng luôn thiếu một điều gì đó - như thể cuộc đời chỉ là bản nhạc nền không lời.Rồi anh gặp Gawin - cậu sinh viên ngành trị liệu ngôn ngữ, nụ cười sáng như nắng hạ và đôi tay nói được cả những điều ấm áp nhất. Cậu không hỏi nhiều, chỉ kiên nhẫn ở bên. Nhẹ nhàng. Như nắng. Như một thanh âm không ồn ào, nhưng vang xa trong lòng người.Từ một căn bếp nhỏ nơi góc phố Thái, giữa mùi cà ri xanh và hơi ấm từ nồi súp hầm nước cốt dừa, họ bắt đầu học cách lắng nghe nhau. Không phải bằng tai. Mà bằng sự hiện diện không lời.Đây là câu chuyện về một người học cách tin rằng mình không cần phải hoàn hảo để xứng đáng được yêu,và một người chưa bao giờ ngừng tin rằng -đôi khi, thế giới chỉ cần một người biết lắng nghe tiếng nắng trong lòng mình là đủ.⸻Mình nảy ra ý tưởng cho truyện này sau khi trò chuyện với mẹ về một người với số phận tương tự. Nhưng buồn thay anh lại không được may mắn như Joss. Hy vọng thế giới ngoài kia sẽ dịu dàng với anh hơn nhé ❤️…
Và giờ thì mọi chuyện đã quá muộn, em đã bỏ mặc người yêu của mình chết trong cô độc.…
Cậu tìm thấy anh trai mình ngồi thẫn thờ giữa sàn, bàn tay siết chặt cây kéo và dưới sàn nhà chỉ toàn là tóc.…
cuộc hẹn của đôi ta-𝘪'𝘮 𝘵𝘩𝘦 𝘰𝘯𝘦, 𝘸𝘩𝘰 𝘯𝘦𝘦𝘥𝘴 𝘺𝘰𝘶𝘳 𝘭𝘰𝘷𝘦𝘫𝘶𝘴𝘵 𝘮𝘦 𝘢𝘯𝘥 𝘺𝘰𝘶𝘭𝘦𝘵'𝘴 𝘩𝘢𝘷𝘦 𝘢 𝘳𝘦𝘯𝘥𝘦𝘻𝘷𝘰𝘶𝘴…
"Nếu yêu em, xin hãy nói..." Bắt đầu là thù hận liệu kết thúc sẽ trọn vẹn? "Sát thủ không thể yêu sao? " Giả thiết : Em yêu anh Chứng minh : Anh cũng yêu em Tình yêu là bài toán khó lý giải nhất thế gian ?!!…
mọi chuyện bắt đầu từ tình bạn thân của Đăng Dương và Đức Duy. Chuyện như thế nào thì từ từ biết 😽…
Đông sang, hoa nở, anh ấy vẫn không yêu tôi…
Author : TranqTranq =))…
Lời cuối cùng của Thomas Edison là "Ở bên kia rất đẹp."…
Thích thầm một người là cảm giác như thế nào nhỉ?Ahyeon không nhớ nữa, bởi vì người nàng thầm thương năm đó bây giờ đã là người yêu của nàng rồi.…
Sau khi đi du lịch về, Ruto phát hiện ra nhà mình có một số vấn đề không hề nhỏWARNING: Có bad words…
𝐉𝐮𝐬𝐭 𝐁𝐞𝐧𝐞𝐚𝐭𝐡 𝐓𝐡𝐞 𝐍𝐨𝐬𝐞File no.2912 - Rose- 𝑓𝑜𝑟 𝐿𝑒𝑒 𝑆𝑒𝑜𝑘𝑚𝑖𝑛 & 𝐻𝑜𝑛𝑔 𝐽𝑖𝑠𝑜𝑜 - #Xmas2025…
Những dòng bé nhỏ…