dương kiều, cố chấp tránh xa nam thần
bống khờ x xà nữ…
bống khờ x xà nữ…
Sao em có thể hận anh được...…
Jw topCó thể drop bất cứ lúc nào…
Blog myself Hay những cảm xúc đầu đời của chúng ta. Khi chưa thật sự chính chắn. Giữa ngưỡng cửa trẻ con và người lớn.…
Truyện spank, ai không thích thì lick dùm mình nha:‑<…
Thê cao nhất, xã tắc thứ hai, phu xếp yếu.Chinh chiến một đời, chiến công hiển hách, cuối cùng trở thành kẻ vắt chanh bỏ vỏ;Sủng thiếp diệt thê, uổng là phu quân, cuối cùng người không rời không bỏ hắn, chỉ có vị nam thê đã bị lãng quên suốt mười mấy năm này...Được một lần trọng sinh, Cảnh Thiều quyết định hối cải triệt để, làm lại từ đầu, nhưng mà...Lúc phải ôm gối đầu đứng trước cửa nhìn trời, Cảnh Thiều nắm chặt tay, bản vương nhất định phải trọng chấn phu cương!Thế là đập cửa nói: "Quân Thanh, ta biết sai rồi mà, cho ta vào đi mà!"…
ên tác phẩm: Nương tử đừng chạy Tác giả: Văn Phi MộngThể loại: Cổ trang, giang hồ, xuyên không, cường công mỹ thụ, sinh tử văn, HETình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản dịch: Hoàn ^^~Dịch: QuickTransEditor:luvingMình chỉ post để đọc chưa có xin bạn dịch nếu bạn dịch báo xóa mình sẽ xóa nên các pạn thông cảm…
Request SamaIchi của bạn Karisa Akaota @facebook (*≧∀≦*)Written by Gấu 7 màuSamaIchi. Những chuyện quá khứ.Funfact là mình đã muốn viết về câu chuyện những cái bấm khuyên từ lúc nhận request nhưng cứ tắc mãi chuyện cái bông tai cho tới ngày hôm nay khi cái flyer đập vào mặt chan chát mình phài đi viết vội viết vộiiiiiiiChúc mọi người ngon miệng hihu ヽ('▽`)/…
Chỉ với một vài trận chiến lập công lớn mà đã đứng đầu một đội quân hùng mạnh, trở thành vị tướng trẻ tuổi nhất trong số ba anh em phục dưới Lãnh Chúa nhưng lại dành nhiều công lao mà cả một đời tướng sĩ mới làm hết được.Vì tài ba như thế, Lãnh Chúa quyết định Saburo trở thành vệ sĩ bảo vệ cho công chúa-... Khoang đã! Đáng lẽ hắn phải được vinh danh và đứng ở chính tuyến trận chứ! Tại sao hắn lại phải lui về "chốn hoàng kim" của công chúa chỉ để làm công việc nhàm chán như vậy? Saburo phải tìm hiểu rõ lí do vì sao Lãnh Chúa quyết định như vậy, Hơn nữa.. rõ ràng là tên kia đâu phải công chúa?Các nhân vật, diễn biến trong truyện không liên quan đến cốt truyện chính (mình mượn các nhân vât làm fanfiction) để hợp mới bối cảnh lịch sử thì thể loại namxnữ (Saburo nam - Ramuda nữ) nếu các bạn không thích boys love hoặc không thích namxnữ vui lòng ấn back. Xin cảm ơn vì đã đọc.Phần quà nho nhỏ cho em bé nhà mình ^^/…
Nguồn: Lofter…
hồ đông quan lỡ quá chén, bạch hồng cường lỡ quá yêu…
Tổng hợp các oneshot ngắn của SunsunTrans: 18…
Có lẽ là không chung một con đường, có lẽ là khác đích đến. ----------------'Nhà sản xuất thử thách viết lách'…
- BL, mingyu x wonwoo, SVT.- warning: lowercase, OOC…
-" Jimin,anh có bao giờ mơ về một đám cưới đẹp chưa ?"-"Có rồi đó em" Anh cười với thiếu nữ bên cạnh,một nụ cười rất nhẹ nhàng,rất đẹp.-"Anh mơ như thế nào vậy,Jimin" Yejin hỏi anh.-"Một khung cảnh bờ biển với một hàng ghế.Bên cạnh đó,anh còn thấy có một cô dâu với bộ váy cưới rất đẹp,kiểu trễ vai ấy.Tuy chỉ thấy đằng sau lưng thôi,nhưng mà...sao cô ấy đẹp quá chừng vậy nè.Anh bị vẻ đẹp của cô ấy mê hoặc nên đã đi men theo cái thảm đỏ để đến bên cô ấy."-"Cô ta là ai mà may mắn dữ vậy nè" Cô lại hỏi anh -"Để cho anh kể hết cái nào" Anh cười -"Cuối cùng anh cũng đến bên cô ấy,anh khẽ chạm vào người cổ.Sau đó cô ấy quay lại với anh rồi cười rất dịu dàng.Người đó chính là....Min Yejin" Anh xoa đầu cô.-"Ế,anh bịa phải không.Anh sạo"-"Con bé ngốc này,anh không có bịa đâu.Đó là sự thật đó.Một ngày nào đó em sẽ được khoác lên bộ váy cưới rồi cùng anh vào lễ đường mà.Thôi đủ rồi,đi ngủ đi.Anh ngủ đây."-"Eh Jimin ngốc,Jimin ngốc,Jimin ngốccccccc" Cô réo lên-"Anh ngốc nên anh mới yêu em đó.Ngủ đi"-"Không"-"Không ngủ kệ em"-"Lè"Tiếng sóng biển vỗ rào rào.Cô vẫn đứng đó đợi anh.Nhưng anh lại không xuất hiện.Ánh mắt đượm buồn của cô lại cứ nhìn về phía chân trời.Đã gần 2 năm trôi qua,kể từ ngày cô được khoác lên mình bộ váy cưới màu trắng tinh khiết.Cũng là ngày cô khoác lên mình chiếc khăn tan.Váy cười trắng tinh thì bị nhuốm đen xem lẫn màu đỏ tươi.Lễ đường của cô phút chốc trở thàng lễ tang của anh...#mimin2812…
Chiều hôm đó, nắng rơi đầy sân trường.Heeseung ngồi bên cửa sổ lớp học, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây lay nhẹ trong gió. Tiết học cuối cùng dài như vô tận, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề đặt vào bảng."Hyung, nhìn gì vậy?"Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Jake đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, mái tóc hơi rối vì vừa chạy từ sân thể dục lên.Heeseung không trả lời ngay. Cậu chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường."...Nhìn ai đó."Jake nhíu mày, rồi bật cười. "Ai vậy? Có đẹp trai hơn em không?"Heeseung khẽ bật cười, lắc đầu."Không. Nhưng mà... dễ thương."Jake im lặng vài giây, rồi quay đi chỗ khác, tai bắt đầu đỏ lên."Hyung dạo này lạ ghê..."Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm mấy trang vở trên bàn Jake lật tung lên. Heeseung đưa tay giữ lại, vô tình chạm vào tay cậu.Một cái chạm rất nhẹ thôi.Nhưng Jake rụt tay lại ngay lập tức, tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao."Xin lỗi..." Heeseung nói nhỏ."...Không sao." Jake đáp, giọng nhỏ xíu.Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ. Không còn là sự thoải mái thường ngày, mà là thứ gì đó... mơ hồ hơn, ấm hơn, và cũng khiến người ta bối rối hơn.Chuông tan học vang lên.Cả lớp ồn ào đứng dậy, nhưng Jake vẫn ngồi im. Heeseung cũng vậy."Jake.""Dạ?""...Đi về chung không?"Jake quay sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người kia.Cậu cười, lần này là một nụ cười rất nhẹ."Đi."Hai người cùng bước ra khỏi lớp, vai chạm vai giữa dòng học sinh đông đúc. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dư…
artist:umm t quên r nên là ai có thì cre dưới nha…
Tôi và anh đã có những ngày rất hạnh phúc, nhưng kỷ niệm đẹp đẽ và một tình yêu trong sáng ở tuổi thanh xuân đầy quý giá của đời người. Tôi đến khi ra đi cũng chỉ mong một điều ước rằng có thể gặp lại và mang cho anh nhiều hạnh phúc hơn nữa, muốn cùng anh yêu thật lâu, muốn cùng anh kết hôn rồi tạo ra những đứa con khấu khỉnh.. . "Nếu có kiếp sau , nếu e có đủ sức khỏe, em sẽ chờ anh ở gốc cây cổ thụ này, còn đời này em chỉ có thể mang lại cho anh từng ấy hạnh phúc, dù đã cố gắng nhưng e ko thể thắng được thời gian. Khi em ra đi anh đừng đau buồn, cũng đừng vì em mà không oán trách bản thân, tất cả đều do e quá yếu ớt.. "…