DTKD
AAAA…
AAAA…
Mong mọi người sẽ ủng hộ cho tác phẩm nàyKhông ăn cắp hoặc Reup dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của chủ bản quyềnTruyện có nội dung bạo lực, lời nói hoặc tình dục... Hãy cân nhắc kỹ trước khi cho trẻ dưới 12 tuổi xemChúc các bạn đọc truyện vui vẻ!…
Một cậu chuyện thanh xuân vườn trường kể về những cảm xúc yêu, giận đầu đời của tuổi học trò khi còn ngồi trên ghế nhà trường năm cuối cấp…
hình ảnh cute tí hoy…
- Tản văn do chính mình viết trong thời gian cộng tác tại Vinote, Ngôn và tôi.- Bìa truyện: + Credit: pinterest, vietdesigner, phonto,.. + Design by me- Tác giả: kimanh, yingP/s: Vui lòng sao chép dưới mọi hình thức với nguồn gốc đầy đủ.…
Cảm nhận về nhân vật ông Sáu trong văn bản Chiếc lược ngà…
Màn đêm buông xuống Veridia City chưa bao giờ đồng nghĩa với sự yên bình. Nó là tấm màn nhung cũ kỹ, sờn rách, che đậy cho những góc khuất nơi thực tại oằn mình biến dạng một cách kỳ quái. Nơi đây, tiếng gầm rú của những động cơ diesel cổ lỗ sĩ hòa quyện một cách lạc lõng với tiếng thì thầm ma mị của những câu thần chú cổ xưa, và bóng dáng xiêu vẹo của những tòa nhà chọc trời gỉ sét đổ dài lên những con hẻm mà ngay cả lũ chuột đột biến to bằng con mèo cũng phải dè chừng khi bén mảng tới.Đây chính là Hỗn Giới, một bản hòa tấu điên rồ được tạo nên từ vô số mảnh vỡ vũ trụ, nơi chúng va chạm, chồng chéo và đan xen vào nhau, hình thành nên một thực tại hỗn độn đến phi lý. Một thế giới đầy rẫy những hiểm nguy không tên, nhưng cũng không thiếu những điều kỳ diệu méo mó đến khó tin.Và rồi, vào một đêm không trăng chẳng sao, giữa tiếng còi xe cứu hỏa hú vang từ một vụ nổ không rõ nguyên nhân ở Khu Công Nghiệp Bỏ Hoang và tiếng rao lanh lảnh của một gã bán "xúc xích thịt rồng" (thứ mà không ai dám chắc có phải thịt rồng thật hay không) ở Chợ Sắt Gỉ, một ánh sáng lạ, như một vết rách tạm thời trên tấm màn thực tại, lóe lên rồi vụt tắt trong con hẻm tối tăm và bẩn thỉu nhất của The Gutters.Trần Vũ tỉnh dậy. Cơn đau đầu như muốn bổ tung sọ não, bộ quần áo nhàu nhĩ dính đầy thứ gì đó không rõ tên, và một sự hoang mang đến tột cùng. Xung quanh cậu không phải là căn phòng trọ quen thuộc với chiếc máy tính vẫn còn đang dang dở một trận game, mà là một thế giới mà mọi quy luật vật lý cậu từng được…
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa.Thể loại: Thuần cổ đại, siêu siêu siêu siêu siêu ngược, cảm động, day dứt, ám ảnh, SE.Độ dài: 132 chương.Trình trạng: Hoàn CV, đang edit.Dựa trên bản dịch của web Phúc Tử Anh, chỗ nào tôi thấy lấn cấn liền edit lại suôn sẻ hơn theo ý mình. https://phuctuanh.wordpress.com/phe-hau-tuong-quan/…
Thứ tình yêu này giống như rượu độc, càng uống càng say, càng say càng không biết mình đang chết dần.- Bất cứ khi nào thấy đói, cứ gọi điện cho tôi. Thịt thà, trứng sữa, tôi luôn có sẵn tất cả cho em thưởng thức đến no căng bụng.- Ồ, anh tự tin mình khỏe đến vậy?- Chắc chắn sẽ là con chiến mã khỏe nhất để em cưỡi suốt nghìn lẻ một đêm.Khát khao và tội lỗi. Tương tư và thù hận. Con tim và xác thịt. Tất cả đều như một sợi tơ hồng cuốn chặt số phận hai người lại với nhau. Trần Nguyên Đình cao ngạo luôn đinh ninh rằng bản thân nắm thế trên cơ, nhưng lại càng không hay biết chính hắn mới là "hạt thóc" bị cô nhóc kém mình tới một con giáp làm cho trượt chân rơi vào lưới tình không đáy. Và có lẽ trong cả hai người họ, sẽ chẳng ai ngờ rằng từ cuộc tình một đêm, hắn và cô lại vô tình sẻ chia mối lương duyên một đời.…
nói về lớp tôi.hết:^…
Ahihi sẽ có thịt nhe…
Chờ ngày em lớn...Cây còn đây,lá lìa cànhTruyện vẫn còn văn phong chưa được tốt,lưu ý khi đọc,mong góp ý nhẹ nhàng để mình cải thiện hơn và đương nhiên ai không thích thì có thể thoát ra…
"nhặt những ngôi sao sáng nhấtđặt vào mắt người tôi thương."…
vào truyện rồi biết…
Chào mừng cậu đến với Fllow Together Team của bọn mình. Bạn hãy gửi đứa con tinh thần của bạn vào đây nhé, bọn mình sẽ đến và thu thập những nhận xét về đứa con của bạn liền.…
Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành.Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì?Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm.Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: "Có rượu không mồi." Tiện tai bứt lá của tôi, ăn.Tôi nhịn.Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó nhổ lá của tôi, ăn.Tôi lại nhịn.Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn.Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! !Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! !Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?…