[ yoonlice ] bảo bối của Min Yoongi
nhìn tựa đề là bik thể loại nào rùi nhe:)))…
Huyết ~ Hoa ~ Kì
câu chuyện xuyên không kì bí của 2 anh em .............…
[Diệp Bách] Ái
" Mong sau này gặp lại, ta có thể vẫn là thiếu niên của năm tháng đó "Nhưng lần nữa gặp lại, chúng ta lại không chung đường.Lần nữa gặp lại, Diệp Đỉnh Chi đã không còn là Diệp Vân, mà Bách Lý Đông Quân, thì vẫn là Bách Lý Đông Quân. ____________________________________Cre ảnh bìa ở trên ảnh luôn á nha, tui lưu ảnh mà quên xin, giờ tìm hong thấy để xin, thành thật xin lỗi chủ ảnh lắm 🥹🥹Xin chào! Mình là Nàng Thơ, mọi người cứ gọi mình là Nàng nhé, truyện mình viết chỉ dựa trên việc mình xem phim, mình không đọc truyện gốc, chỉ đọc được một số đoạn nhỏ cắt ra trên tiktok, và các tình tiết trong truyện hoàn toàn không giống trên phim. Mình sẽ chỉ dựa trên sự kiện và thiết lập thế giới để viết, còn lại đều không có trong phim hay truyện, chỉ có một chút ít là giống trong phim.…
Rain Stops, Goodbye
Tác giả: Sakana Hyouta Thể loại: GL (nữ x nữ) P/s: Bối cảnh xuyên suốt truyện là viễn tưởng, không phải một bối cảnh có thật cụ thể nào. Giới thiệu:「 Chúng tôi. Là người lạ. Là hai con người với những tâm tư ngổn ngang trong lòng, ngồi lại một chút dưới cơn mưa lạnh buốt để có một phút bình yên giữa cuộc sống tất bật vội vã, để nhìn từng giọt thời gian chảy trôi qua đáy mắt, để âm thanh ào ạt của bầu trời át đi hết những muộn phiền âu lo.Ngắm mưa khi mỏi mệt, chỉ cần có thế.」 Một cuộc gặp gỡ kỳ diệu giữa những cơn mưa. Thời gian bên nhau không ngắn cũng không dài, vừa đủ để một người tỉnh khỏi giấc mơ. Khi trời quang mây tạnh, lòng này có thể nguội lạnh đi không ? Cơn mưa dừng lại, chiếc ô rơi xuống, bóng người biến mất, chỉ còn lời tạm biệt khe khẽ bên tai. Hẹn gặp lại em, phía bên kia cầu vồng.[30.11.2014]…
Chông Chênh....
Tôi không phải là nhà văn. Tôi cũng không học giỏi môn văn. Nhưng tôi muốn viết, thích viết khi tôi có cảm xúc....Lời văn tôi không hay. Nó cũng chẳng quá đặc biệt. Tôi viết đơn giản để trải lòng. Để cảm xúc được nguôi ngoai. Người ta nói 22 tuổi không phải quá lớn để bày tỏ kinh nghiệm trải qua. Nhưng đối với tôi, những gì đã trải qua nó tàn nhẫn hơn những gì tôi có. Tôi hiểu tôi không phải là người nghèo nàn để than thở. Nhưng chợt nhận ra, cảm xúc của chính mình đang dần mòn đi bởi cuộc sống này.Tôi viết chẳng phải để nổi tiếng. Có thể những gì tôi viết là chính tôi. Nhưng có thể tôi viết về những câu chuyện xung quanh đã tác động tới cảm xúc của tôi. Tôi trải lòng lên đây cốt yếu để sau này nhìn lại. Ồ ! mình đã từng như thế. Và những chông chênh trong cuộc sống này. Hóa ra cũng thật nhẹ bẫng như chính cảm xúc con người.....…














