ĐOẢN TỔNG HỢP
…
Ở lại với em , đừng đi…
Mình chỉ dựa vào bài hát Tự Lau Nước Mắt của MR.SiRo thôi ạ. cảm ơn đã ủng hộ .…
truyện tự nghĩ ra thôi ra mọi người…
cú pháp đặt tên đánh lừa người đọc.…
BHTT: Đừng gọi lão sư!!!Tác giả: DừaCouple chính: Diệu Lộ Khiết x Lục Tư HạCouple phụ: Đăng Nhi x Y Mẫn Thể loại: Bách hợp, học đường, ngọt, sủng, cường công nhược thụ.Văn án:"Tại sao em lại để Ngan Tâm đứng gần với em như vậy?""Diêu lão sư, là cô đang ghen?"Lửa giận trong người Diệu Lộ Khiết như bùng nổ, ép Lục Tư Hạ vào góc tường rồi bất ngờ hạ xuống môi nàng một cái hôn."Lão sư, cô hôn em sao?" Lục Tư Hạ chưa kịp hoàn hồn, lắp bắp không nói nên lời nhưng trái lại thì Diệu Lộ Khiết chỉ nhếch môi cười."Không hôn thì đó là gì?"-Diệu lão sư vén tóc bé con sang hai bên để nhìn kĩ nàng hơn"Ngoan để tôi hôn đi"-Diệu lão sư yêu chiều nhìn người trước mặt mình rồi hạ thêm một nụ hôn sâu nữa........Chưa kịp hôn thì Lục Tư Hạ dùng tay che lại. Cô chỉ hôn được đôi bàn tay của nàng, đuôi lông mày thanh tú của Diêu lão sư khẽ nhíu lại."Cô là lão sư của em đó, không thể bá đạo như vậy?""Đừng gọi lão sư!!!"-Câu trả lời vừa thốt ra từ miệng Diêu Lộ Khiết cũng là lúc hai cánh tay của Lục Tư Hạ bị Diêu lão sư giữ chặt. Rồi cũng là lúc hai đôi môi sát chặt lấy nhau....…
[Fic hiện thực thể loại diễn đàn] Tối qua sau tiệc đóng máy, XZ được một người đàn ông đón đi...Author: 得道高猫Fic theo hướng hiện thực, thể loại diễn đàn. Chưa có sự đồng ý của tác giả. Cmt trong fic không đại diện cho quan điểm của tác giả và mình.…
Ở một không thời gian nào đó có một cô gái không biết mục đích sống của bản thân là gì không hứng thú với gì khác ngoài những quyển tiểu thuyết lại vô tình bị đưa tới thế giới trong truyện đầy xa lạ. Cô sẽ có lựa chọn thế nào cho bản thân trong thế giới chỉ có quyền quý được xem trọng và bình dân bị dẫm đạp này?…
Nước mắt cô rơi ướt hai bên má, ngày mẹ đi cả thế giới như địa ngục, ngày anh đến cả thế giới như nở hoa nhưng cuối cùng anh không ra đi như mẹ nhưng sao em lại cảm thấy thế giới của mình như sắp chết rồi....…
Tình yêu muộn màng…