Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện dưới đây không phải đoản văn hay truyện ngắn, càng không phải sự thật. Nó chỉ đơn thuần là tưởng tượng của mình về những góc khuất mà MewGulf không muốn cho chúng ta biết. Tưởng tượng của mình dựa trên những sự kiện đã xảy ra, dựa trên những nét tính cách ngoài đời của Mew, Gulf (tất nhiên là theo hiểu biết và cách lý giải của mình), dựa trên những phỏng đoán của mình và trên hết là dựa trên những hy vọng của mình về câu chuyện "tình anh em" của hai người họ .…
Ký ức có thể bị thay thế.Danh tính có thể bị bóp méo.Trong một trò chơi nơi mọi quy tắc đều không đáng tin.Lạc Vô Miên dần nhận ra...điều nguy hiểm nhất không phải là cái chết.Mà là việc cậu không còn chắc mình là ai.Còn hắn-một kẻ luôn mỉm cười giữa hỗn loạn,dường như đã biết câu trả lời từ rất lâu.…
Tác giả: Wendelin Van Draanen.Wendelin Van Draanen là một tiểu thuyết gia người Mỹ, chuyên viết những tác phẩm dành cho độc giả trẻ và thiếu niên. Bằng tài năng của mình Draanen đã cho ra đời hơn 30 đầu sách với nhiều thể loại đa dạng, tiêu biểu là 'Flipped' - cuốn tiểu thuyết đã lọt top 100 cuốn sách dành cho trẻ em hay nhất thế kỉ 21 và được hãng Warner Brothers chuyển thể thành phim điện ảnh năm 2010.Tác phẩm 'Đường đua của những giấc mơ' ( Running Dream ) đã vinh dự nhận giải thưởng ALA's Schneider Family Award khi thể hiện xuất sắc đề tài trải nghiệm của người khuyết tật...." Tôi là một người đam mê điền kinh.Đó là điều tôi làm.Đó là bản chất của tôi.... Tôi chạy khắp mọi nơi. Đua với tất cả mọi người. Tôi yêu cái cảm giác được làn gió lướt trên gò má rồi lùa qua mái tóc.... Nhưng bây giờ thì sao?Tôi đang mắc kẹt trên chiếc giường này, và hiểu rõ rằng mình sẽ chẳng bao giờ tiếp tục chạy được nữa. "---------------------Đăng lại.…
Hạnh phúc chỉ đến với con người một lần duy nhất và sẽ không có lần hai khi cả hai đã thành người dưng. Đến một ngày nào đó bỗng nhận ra rằng mình thật sự cần đối phương thì chắc chắn đã quá muộn màng ~~~~~~…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…