Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Pairing: JUNG YUNHO x SONG MINGI (ATEEZ)Giữa danh vọng và tình yêu, mọi người chọn gì? Liệu khi ta lựa chọn một trong hai, mỗi người đều sẽ có điều mà bản thân mong ước? Trong cố cung, nơi đầy rẫy vụ lợi, tình yêu sẽ đơm hoa hay lụi tàn vì chính danh vọng?Lâu rồi mình mới viết lại, nên nếu có góp ý gì thì mọi người cứ góp ý thẳng thắn trong comment nha! 💋…
Tôi là Chu Thanh một sinh năm hai của đại học Công Thương. Dạo gần đây tôi khá bận rộn vì đi làm tại một cửa hàng tiện lợi gần kí túc xá còn ban đêm thì tôi làm ở một quán coffee. Sở dĩ tôi phải đầu tắt mặt tối như vậy là tôi đang tiết kiệm một khoản tiền để mua quà sinh nhật cho cô bạn gái của tôi. Nhưng trong ngày sinh nhật của cô ấy, tôi sửng sờ khi thấy cổ tay trong tay môi kề môi với người bạn thân của tôi trên sân khấu, sau đó cổ còn dõng dạc tuyên bố cậu ta là bạn trai của mình. Tôi thất vọng, rời khỏi bữa tiệc rồi đi đến một quán bar tôi uống rất nhiều rượu rồi nằm ngay tại chỗ. Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy lại thấy mình nằm trong căn phòng xa lạ, nhìn thấy Hoài Nhu cô bạn thân của bạn gái cũ đang nằm ôm tôi. Chúng tôi trần như nhộng không mảnh vải che thân. Tôi cố nhớ lại chuyện đêm, thì một tiếng "ting! Hệ thống tiêu tiền đến rồi đây" Tôi tưởng chừng là do ảo giác nên dụi mắt vài lần, nhưng bản hệ thống vẫn nằm đó. "Trong thẻ này của hệ thống có một nghìn tỷ USD, nhiệm vụ của bạn là mỗi ngày tiêu tiền, giới hạn tiêu phí không có, giới hạn thời gian không có, muốn gì mua đó không sợ tiền bẩn" Tôi tắt hệ thống đi rồi khi tỉnh táo lại sẽ nghiên cứu kĩ hơn, sau đó Hoài Nhu cũng tỉnh dậy, tôi hỏi một hồi cũng biết hết mọi việc đêm hôm qua. "Chu Thanh anh phải chịu trách nhiệm với em đó" , "à ừm anh đã thịt em rồi thì anh sẽ chịu trách nhiệm" Trong lúc Hoài Nhu chuẩn bị bữa sáng, tôi đã nghiên cứu kĩ lưỡng về hệ thống xong và sau …
1. Ngô Nguyễn Bảo Bảo ( Nó): 1 cô gái 18 tuổi, năng động, lanh chanh, không biết ngại là gì, dễ thương, học không giỏi nhưng lại được mọi người yêu mến, 1 đứa con gái chẳng thùy mị, nết na...trong trường thì không ai không biết danh tiếng của nó... cứ mà thấy trai đẹp là..thôi rồi @@2. Nguyễn Hoàng Anh Thiên: 25 tuổi, 1 vị bác sĩ trẻ tuổi, học cao hiểu rộng, không thích nói nhiều3. Nguyễn Hoàng Bảo Bảo: 18 tuổi, tính lanh chanh, hoạt bát, rất thích chọc nó4. Hoàng Anh Viễn (Hắn): 25 tuổi, 1 anh chàng cảnh sát lạnh lùng, không ưa gì con gái, thành tích học tập cao vô cùngCòn 1 số nhân vật khác sẽ giới thiệu sauTruyện viết theo cảm hứng, tuy nhiên không chấp nhận các hình thức copy mà chưa xin phép…
Đã 4 năm trôi qua, cô cứ nghĩ tình cảm mình dành cho anh đủ lớn để có thể làm tan chảy trái tim của anh, nhưng cô sai rồi, sai ngay từ khi bắt đầu, và cũng chỉ có cô biết, mình đã không thể kiên trì thêm được nữa.Liên Nhan: Cô ấy về rồi sao? Vương Thần Vũ: Đúng vậy!Tình yêu là gì mà có thể khiến ánh mắt của một người trở nên si tình điên dại, khiến cho trái tim của một người luôn luôn tồn tại một bóng hình, mặc dù biết rằng đó vẫn luôn là vực sâu không đáy, nhưng vẫn bất chấp mọi thứ mà tình nguyện nhảy vào.…
"Hóa ra năm đó đã là chuyện từ hàng chục năm về trước, ấy vậy mà cứ ngỡ như mới vừa hôm qua. Mình đoán...mình chỉ trưởng thành hơn mình của hôm qua một ngày, bản thân vẫn thế, luôn muốn ở đây cùng các cậu, hàng vạn năm không hề muốn lớn lên."…
Hạ Thanh là một nhà thiết kế trang sức và vũ khĩ nổi tiếng. Cô luôn ẩn mình dưới cái tên Rose khiến ai nghe cũng phải ái mộ lẫn ghen tị. Trong một lần tranh cãi với bạn trai, cô vô tình xuyên vào bộ truyện cô đã đọc từ một năm trước. Xuyên vào một cô gái với một vai nữ phụ bi kịch. Sau khi xuyên cô phát hiện mình có thai và quyết định sinh ra hai bảo bối song sinh. Cô sẽ sống như thế nào cùng với hai bảo bối tại một thế giới tưởng chừng chỉ có trong các bộ truyện và những rắc rối gì khi cô chạm mặt nữ chính và nam chính đây.…
"-Anh là...-Doanh nhân kinh doanh xe mô tô Jeon JungKook-Không phải tôi vừa đọc tin anh bị tai nạn xe khi đua xe sao? Sao anh lại vào được nhà tôi Đôi mắt to tròn run rẩy, chân chùn bước dần lùi về phía sau để tránh né người đàn ông điển trai cao ráo trong bộ quần áo đua xe đầy nam tính đang khoe tỉ lệ cơ thể hoàn hảo của anh ta. Tôi với mái tóc rối, quần áo xộc xệch, nhìn qua biết ngay là tuýp con gái không hay chăm chút bản thân. Nín thở, hai tay bấu chặt váy, nhìn người trước mắt.-Phải, đây là hồn của tôi và tôi cũng đang không biết tại sao chỉ có cô thấy tôi nên tôi mới theo cô về nhà."Cuộc đối thoại đầu tiên giữa tôi và anh, là cuộc đối thoại quay ngoắt cuộc đời tôi sang trang mới. Chẳng biết là họa hay là may, chỉ biết 30 ngày tiếp theo sẽ không ít điều trước mắt có tôi cùng anh vượt qua. -------------------------------------------------Sau 1 tháng vắng bóng nay căn nhà nhỏ sắp có fic mới nóng hổi mừng sinh nhật Anh sắp tới rồi. Các nàng cùng hóng và ủng hộ fic nhé borahae♥️…
Truyện kể về Lãnh Nhất Linh , cô là một sát thủ tài giỏi và khét tiếng của thế kỉ 30. Trong lúc làm nhiệm vụ cô bị phản bội bởi người mình tin tưởng nhất và chết. Cô vốn tưởng mình sẽ xuống gặp Diêm Vương nhưng ông trời thật có mắt lại để cô trùng sinh. Cô trùng sinh vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà mình đã đọc lần cuối và trở thành nữ phụ phản diện. Ở đây cô đã gặp hắn, một tổng tài nổi tiếng và hoàn hảo. Hắn vốn căm ghét cô vì nghe qua những danh tiếng của cô nhưng rồi hắn thay đổi qua vài lần tiếp xúc với cô. Hắn đã bắt đầu yêu cô và theo đuổi cô. Liệu rằng cô có đồng ý nhận lấy tình cảm của hắn. Và cô sẽ làm những gì sau khi trùng sinh.…
Tác phẩm: Ôn Nhu Thu Tâm Quân Tác giả : Xuân Quang Vô Tận Xuyên không, Nữ Tôn, Sủng, HàiLần đầu gặp mặt nàng xác định hắn nhất định là người của nàngSau lần gặp nhau, nàng và hắn sớm chiều bên nhau, dùng tài năng sư phụ dạy bảo vệ hắn, dùng kiến thức nàng có được âm thầm tạo dựng tương lai cho hai người.Dùng năm nghìn lượng vàng đưa bản thân trở thành thiên hạ đệ nhất phú thươngHồ Tĩnh Lan nở nụ cười nhẹ nắm lấy bàn tay của người sau lưng nâng mắt nhìn từng con người giả dối trước mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai khóe mắt ánh lên sự trào phúng đối với thứ gọi là dòng máu hoàng gia, cái gọi là hoàng quyền cũng chỉ có vậy, bâng quơ nói một câu với người sau lưng nhưng đủ lớn để những người cần nghe có thể nghe được:" Quân Tử Kỳ chàng yên tâm, lần đầu gặp ta đã nói với chàng, ta là thê quân của chàng, nhất định sẽ bảo vệ chàng, trước đây Hồ Tĩnh Lan ta là một dã nữ nhân không quyền lực chỉ có thể âm thầm bảo vệ chàng, nay có lẽ thứ quyền lực phù phiếm kia ta thật sự không có bất quá ai dám ức hiếp chàng, Hồ Tĩnh Lan ta liền dùng tiền chôn sống hắn, ai dám coi thường chàng ta liền dùng vàng ném chết hắn, và.....bất kì ai muốn cướp chàng khỏi ta sẽ biết được thế nào là.....Ha ha ha "Một hồi cười ngạo nghễ Tĩnh Lan bình tĩnh nhìn từng gương mặt trắng bệt trước mắt" SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT "…
Bên tai tôi vẫn còn đang văng vẳng câu nói, "Thùy Dương có thích thầy không?""Có thích mà bây giờ hỏi mới nói hả?""Thầy chỉ đợi được 5 năm nữa, không đợi lâu quá được!""Có được không?"Thật ra, sau câu chúc mừng năm mới nếu tôi có thêm dũng khí ghi thêm một dòng nữa: "Năm mới Thùy Dương vẫn rất thích thầy" Thì có lẽ chúng ta giờ đã khác...*****[Năm năm sau như thế nào thì em không dám chắc nhưng mà hiện tại "Gói Gọn Hồi Ức Trao Cho Anh"]"Không thành đôi thì cũng đành thôi."Tôi không muốn tiết lộ bất cứ điều gì về anh ấy hết.Bởi vì...Dù cho đến lúc em tan biến đi, em vẫn muốn người mà em yêu là một ngôi sao. Một ngôi sao sáng giữa bầu trời đêm. Anh không thể bị lu mờ vì em được.…
"Tôi có tới hơn mười phút chỉ để đứng trơ như phỗng mà chẳng biết phải làm gì khác. Mười giờ tối, rốt cuộc thì đôi chân nặng trịch của tôi cũng quyết định lê bước trở về nhà.Dù đã biết tất cả mọi chuyện nhưng chẳng hiểu sao phản ứng của tôi vẫn luôn chậm chạp như vậy. Tôi luôn như thế trước những câu chuyện mang đầy tính giật gân và hồi hộp, thậm chí ngay cả khi đi xem phim tình cảm với Minji cũng vậy, sau khi phân đoạn chia ly bi đát trôi qua được một khoảng thời gian thì tôi mới biết bản thân đang buồn. Vậy nên trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt tôi không một chút dao động khi lắng nghe những âm thanh không nên nghe nhưng rồi tôi chẳng cảm thấy gì cả, tôi không rõ cảm xúc hiện tại của bản thân lúc đó ra sao, chỉ dám chắc chắn rằng đầu óc tôi trống rỗng mà thôi.Đoạn đường mà tôi thường hay về nhà sau những buổi đi đêm bỗng dưng sáng chói một cách lạ thường, ra là một cột đèn bị hỏng nay đã được sửa. Tới lúc đó tôi mới nhận ra đôi bàn tay mình đẫm nước tự bao giờ, tôi không hay, rồi tôi cảm thấy trái tim tôi cháy bỏng và đau đớn như có hàng ngàn mũi tên đâm phải.Phải đúng vào thời khắc ấy thì tôi mới nhận ra thành Jericho bên trong tôi đã thực sự sụp đổ."…