sweetie
ok ke tự kẻ…
ok ke tự kẻ…
Nguyễn Ngọc Chi Minh - 167 cmĐỗ Hoàng Dương - 154 cmChi Minh đã từng nghĩ, cô sẽ không bao giờ thích Hoàng Dương. Có một Hoàng Dương cũng từng cho rằng mình không đủ để đứng cạnh Chi Minh.Họ gặp nhau vào năm đẹp đẽ nhất của thời thanh xuân, khi mọi thứ đều đang ở ngã rẽ, giữa những kì thi, áp lực trưởng thành và những cảm xúc chưa kịp đặt tên.Khoảng cách giữa hai người chưa từng nằm ở 13 centimet, mà là sự lưỡng lự của một trái tim muốn bước tới, và nỗi sợ hãi của một trái tim không dám ngẩng đầu.…
Tác giả: Niệm TươngThể loại: ngôn tình, 2 kiếp, ngượcGiới thiệu: Hắn kiếp trước là hoàng đế cao cao tại thượng có tất cả nhưng không có được nàng, khi xuống Hoàng Tuyền hắn hỏi Mạnh Bà: " Tại sao định mệnh cho hắn gặp nàng, nhưng Nguyệt Lão lại không chịu se duyên cho hai người họ. Đến khi xuống đây người lại bắt hắn quên đi nàng".Liệu kiếp sau hắn còn được gặp lại nàng hay không???Mọi người cùng đón chờ câu chuyện của mình nhé.Rất cần những lời góp ý của các bạn để câu truyện hoàn thiện hơn về câu từ và nội dung.Cảm ơn!!!…
tôi viết những dòng này để thể hiện nỗi nhớ về người…
Vong Ưu Duyên KhởiBùi Thu từng không tin vào cái gọi là tình yêu qua game, khi mà bạn bè cô mơ mộng có thể giống như Lô Vĩ Vi Vi gặp được Nhất Tiếu Nại Hà thì Bùi Thu chỉ nhoẻn miệng cười rồi hỏi: " Nếu như Tiêu Nại không tình cờ gặp được Bối Vi Vi ở bền ngoài, ấn tượng ban đầu rất tốt, thì liệu trong game hai người họ có thành được một đôi không?". Bùi Thu thật sự không thể nào nghĩ đến được, hai người sẽ phát sinh tình cảm với nhau bằng cách nào khi mà đối diện chỉ là chiếc màn hình máy tính lạnh băng, cho đến khi cô gặp được người đó...Ngày ấy mưa hoa rợp trời, Vong Ưu duyên khởi…
ôi kim tae hyung, em là một nốt ngân ca…
Trường học Thiên Gia ( Tạm Thời )…
So deep🤘…
cp chính : Dạ Ninh An , Tô Diệp Tử…
"gọi tên em đi, 'rachanun của chị', hãy gọi như thế."…
chuyện yêu đương của đám con gái…
có thể là không ngọt nổi 🤡🤡…
Fic: Thành đoànAuthor: ForliagsCategory: Oneshot, OECharacter: Trương Gia Nguyên x Phó Tư SiêuDisclaimer: Họ trong thế giới của họ thuộc về họ. Họ trong câu chuyện này thuộc về tôi. Mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên.Notes:Chiếc ficlet này giống như một trang nhật kí thì đúng hơn là một câu chuyện.Tôi hi vọng mọi người có thể để lại vài lời cho tôi biết cảm xúc của mọi người khi đọc câu chuyện này.Mong mọi người sẽ thích.------------------…
Dựa trên một câu chuyện có thật...Hồi ký của một ông chú tuổi 35 trước khi bước vào cuộc hôn nhân viên mãn. Quá khứ luôn thật đẹp...Câu chuyện được chia làm 5 phần:Phần 1- Một thuở ngây dạiPhần 2- Trường cấp 2 Thượng ĐứcPhần 3- THPT Chuyên Trần Phú Phần 4- Những ngã rẽ sau ngày tốt nghiệp THPTPhần 5- Hôn lễ của chúng ta!"Biết cắt nghĩa thế nào đây? Đoạn tình cảm mà Đan Quỳnh trao tới giống như cơn bão quét ngang đám hồng leo, mãnh liệt, dữ dội cũng tan đi thật nhanh chóng. Khi rời đi để lại ngổn ngang và những vết xước thật khó phai.Với Hoàng Linh, tình ấy lại như cơn mưa rào nhẹ, đã tới tưới mát cho những cây cùng hoa. Từng chút, từng chút một em vẫn không quên những luống hoa dù chẳng tới mỗi ngày. Hạt mưa nhẹ có lúc hoá thành giọt sương đọng trên lá, âm thầm lặng lẽ chứng kiến luống hoa dần lớn lên.Một ngày nọ, sau khi cơn bão lớn đi qua, cơn mưa rào nhẹ cũng đã thôi rơi. Những tưởng bầu trời lại u ám như những ngày cũ, tỉnh giấc chợt nhận ra tia nắng sớm đã ở đó. Ngày qua ngày đều đặn vẫn toả ra những tia ánh sáng ấm áp cho đám hồng leo nay đã đến độ nở hoa... Có lẽ đó là gặp người đúng lúc!"…
"Ly hôn đi, người tôi yêu đã quay lại rồi. Vị trí cô chiếm suốt ba năm, nên trả lại thôi."Mang theo trái tim tan nát, cô rời đi, bắt đầu lại từ đầu - gây dựng sự nghiệp, phát triển thương hiệu mang phong cách Trung Hoa, trở thành nữ doanh nhân thành đạt và thần tượng của hàng triệu người.Khi Phong Hành Chỉ nhìn thấy vợ cũ rực rỡ trên truyền hình, anh mới hối hận khôn nguôi.Anh tìm mọi cách tiếp cận, ép cô vào góc tường, nói:"Em trộm đồ của tôi mà còn muốn chạy sao?"Cô ngỡ ngàng hỏi lại:"Tôi trộm gì của anh?"Anh đáp:"Tim tôi."Lâm Thời Nhan thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng anh nói đến...…