kẻ đứng sau màng kịch
ai cũng biết sau những vụ án hoàn hảo đều có sự nhúng tay của 1 số thế lực hoặc 1 số người có tâm lý vặn vẹo. vì muốn tác phẩm của họ nổi tiếng sẽ bất chấp mọi thủ đoạn và cố gắng lập nên 1 vụ án hoàn hảo…
ai cũng biết sau những vụ án hoàn hảo đều có sự nhúng tay của 1 số thế lực hoặc 1 số người có tâm lý vặn vẹo. vì muốn tác phẩm của họ nổi tiếng sẽ bất chấp mọi thủ đoạn và cố gắng lập nên 1 vụ án hoàn hảo…
Truyện kể về một cô gái trung học thích ngủ.Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như cô ấy không mơ thấy người đó, một người khiến cô say mê rồi lại khiến cô sợ hãi..."tôi muốn thoát khỏi nơi này"…
"Người có nốt ruồi hứng lệ thì cuộc đời sẽ lận đận phải rơi nhiều nước mắt "___________Nvc: Hà An -Tống QuaThể loại : sủng , ngược nhẹ , nữ9 bị bệnh về tâm lý , chữa lành ( có h)…
Séc, séc, séc và tôi biết các cô thích 🔞…
Ngoại truyện về Tần Tư Đình - Thời Niệm Ca…
xuyên không vào radio não tàn, tôi không còn là nữ chính câm nữa…
Đơn giản là tôi thích viết quote để thể hiện tâm tư thôi! Hồ Minh Nguyệt…
Hihi…
"Người mà tôi yêu nhất, mối tình sâu đậm nhất của tôi lại chính là những thước phim tôi mong muốn xóa nó ra khỏi kí ức của mình. Ấy thế, tôi càng muốn quên nó lại càng hiện rõ hơn. Đã hai mươi năm, tôi và em ấy không gặp nhau kể từ khi tôi bước qua cánh cửa đó. Có lẽ, em ấy đã rất hạnh phúc khi rời xa tôi, tất nhiên rồi, em ấy không còn phải chịu đựng định kiến từ xã hội nữa" - Namtan Tipnaree Weerawatnodom"Ai cũng bảo tôi và chị ấy ở hai thế giới khác nhau, dù có cố cũng sẽ chẳng đến đâu. Tôi được ví như trăng, còn chị chính là biển. Trăng và biển sẽ chẳng bao giờ chạm được đến nhau. Một bên thì trắng sáng và rạng rỡ. Một bên thì sâu thẳm và đen tối. Tôi dành ra hai mươi năm mới hiểu được, tôi và chị khác nhau đến nhường nào. Đôi khi, chia xa chính là lựa chọn tốt nhất cho cả hai" - Film Rachanun Mahawan…
sẽ ra sao nếu Phạm Thiên có 1cô gái ,tui cux ko bt tả sao nx 🥲…
Đọc ròi cảm nhận đi khrapp…
Câu chuyện bao quanh Dương Kỳ và Nhi Nhi , sẽ có một số thay đổi lạ trong cuộc sống của họ, một cách khác người và đầy bí ẩn...…
Một câu chuyện đời. Ngày bắt đầu: 07/02/2019.…
Năm đó , Hoa nở đầy trời Thanh xuân được bao lâu Người lại bỏ lỡ Giờ lại hối hận rồi sao…
(Bản edit) Đây là những câu chuyện nhỏ trong cuộc sống của tác giả được viết từ năm 2017, khi tác giả vừa tròn 18 tuổi. Là một quá trình ghi chép lại những việc lụm lặt từ nhỏ đến lớn trong đời sống bình dị của tác giả. Vốn dĩ vì sợ những chuyện trôi qua rồi sẽ quên đi, muốn ghi lại để sau này muốn nhớ lại sẽ dễ dàng hơn. Đồng thời, đây là nơi lưu trữ những kỷ niệm mà tác giả sợ với trí nhớ không được tốt của mình sẽ dễ dàng quên đi. Ai mà không có một thời 'trẻ trâu', nên tác giả muốn lan tỏa sự trẻ trâu của mình đến các độc giả, mong các bạn đừng ngần ngại mà hãy sống bung xõa hết mức có thể, khi trưởng thành nhìn lại sẽ thấy nó rất buồn cười và cũng không kém phần hoài niệm. Cuộc sống là những chuỗi ngày gian khó, nhưng hay ghi chép lại, để xem bản thân mình và những người bên cạnh mình đã cùng nhau vượt qua nó như thế nào.Cuối lời, cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ truyện củamình, chúc các bạn luôn bình an, vui vẻ và hạnh phúc bên 'bạn học nào đó' của mình nhé!…
Có những mối nhân duyên trên đời, không cần vội vã, chỉ cần chầm chậm mà đến.Nguyễn Ngọc Diệu Anh - cô gái của những giai điệu dịu dàng, yêu đàn hát và say mê những điệu múa. Một buổi sáng mùa hạ, giữa dòng người tấp nập của kỳ thi tuyển sinh, cô vô tình nhìn thấy một chàng trai. Ánh mắt anh lướt qua cô trong khoảnh khắc, nhưng trái tim cô lại lỡ nhịp thật lâu.Nguyễn Vũ Duy Khang - một nam sinh luôn xuất sắc, được mọi người ngưỡng mộ vì thành tích học tập, nhưng lại trầm tĩnh và có phần nhút nhát. Cậu không biết rằng từ hôm ấy, có một người vẫn âm thầm dõi theo mình, chầm chậm bước vào thế giới của cậu.Thanh xuân của họ là những lần vô tình lướt qua nhau, những cảm xúc nhẹ nhàng như làn gió đầu hạ, những khoảnh khắc chầm chậm nhưng đầy ý nghĩa.Liệu rằng, khi chầm chậm tiến đến gần nhau, họ có đủ dũng khí để nắm lấy tay đối phương?…
Vong Tiện ver hiện đại He cho Lam Vong Cơ Văn án:...Lam Vong Cơ đã yêu cậu đến mức cuồng si, đến mức không thể kiểm soát bản thân nữa. Nhưng đồng thời, cậu cũng cảm thấy sợ hãi."Lam Trạm, cậu không thể ép tớ yêu cậu được," Ngụy Vô Tiện nhẹ giọng nói, cố giữ bình tĩnh. "Tớ biết cậu đối tốt với tớ, nhưng tình yêu không thể là sự kiểm soát hay chiếm hữu."Lam Vong Cơ lắc đầu, ánh mắt tràn ngập đau thương. "Tớ không muốn kiểm soát cậu... Tớ chỉ muốn cậu ở bên tớ. Cậu không hiểu sao, Ngụy Anh? Tớ không thể sống mà không có cậu."Ngụy Vô Tiện khẽ thở dài, lùi lại một bước. Cậu nhìn vào mắt Lam Vong Cơ, trong lòng tràn đầy phức tạp. "Cậu đã làm quá nhiều vì tớ, nhưng nếu những gì cậu làm là để trói buộc tớ, thì tớ sẽ không thể ở lại."Lam Vong Cơ cảm thấy như trời đất sụp đổ. Cậu đã dùng mọi cách để có được Ngụy Vô Tiện, đã làm những chuyện không thể quay đầu, vậy mà cuối cùng, Ngụy Vô Tiện vẫn muốn rời xa cậu."Ngụy Anh..." Cậu gọi khẽ, giọng nói run rẩy. "Xin cậu, đừng rời xa tớ."Ngụy Vô Tiện nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. "Lam Trạm, nếu cậu thật sự yêu tớ, hãy để tớ được tự do."Lam Vong Cơ đứng chết lặng. Cậu biết, dù có làm gì đi nữa, cậu cũng không thể ép buộc Ngụy Vô Tiện yêu cậu. Nhưng cậu cũng không thể buông tay.Cậu cúi đầu, che giấu đi nỗi đau trong mắt. Một lúc sau, cậu khẽ nói: "Được. Nếu đó là điều cậu muốn..."Ngụy Vô Tiện nhìn cậu thật lâu, rồi quay người rời đi.Lam Vong Cơ đứng đó, nhìn bóng lưng Ngụy Vô Tiện ngày một xa dần. C…