Lòng vị tha
Lòng vị tha…
Lòng vị tha…
Những tưởng sẽ như ánh sáng của mùa hạ, nhưng lại bước vào bóng tối của đêm đông, từ cậu bé được bao bọc che chở của gia đình khi phải tận mắt nhìn thấy họ trút hơi thở, tâm hồn cậu cũng chết theo, mang theo nỗi đau sống từng ngày như địa ngục. Kiên nhẫn và không bỏ cuộc cậu lần theo những dấu vết nhỏ nhất và khi tìm thấy rồi... kẻ gây ra tất cả sẽ hiểu rằng trên đời này không có nổi đau nào vô cớ mà không được trả lại.…
"Thế giới hoàn mĩ " ? hay đúng hơn là "Nơi chứa đựng những nỗi buồn", -Một xã hội càng phát triểnChỉ càng làm cho nỗi buồn của con ngườiTrở lên..... ....Vĩ Đại hơn-~Jonly~Tác phẩm đầu tay, nói đúng hơn là bản phục hồi không hoàn chỉnh, hi vọng mọi người thích nó…
Tuyển....... Tuyển..... Tuyển…
"Nếu em thích, anh có thể bên em..." bởi câu nói này cô thề có chết cũng không buông tay hắn.2 năm trước cô trở thành kẻ chết thay cho em trai mình, đau khổ vì bị người thân lừa dối khiến cô sa vào tệ nạn. Hàng đêm không thể thiếu đàn ông và rượu khiến cô có biệt danh "Người phụ nữ hư hỏng bên tam thiếu"…
tu luyện…
đôi dòng lảm nhảm của tớ…
Tớ viết vui thoiii…
HE =^= Truyện đầu tay…
1 câu chuyện khoa học viễn tưởng kết hợp thần thoại, kể về thế giới 100 năm sau.…
Ích kỷ lâu lâu tôi lại muốn ích kỷ một chút với anh tôi luôn muốn anh ở bên tôi mãi mãi yêu tôi. Lần đầu tiên tôi gặp anh từ cái ánh nhìn đó tôi luôn dõi theo anh từ nhỏ đến lớn.Tôi luôn rụt rè không dám nói tình cảm của mình đối với anh. Được ở bên anh tựa vào bờ vai đó tôi cảm thấy không an toàn một cảm giác sợ hãi mất đi anh luôn hiện diện.Tôi hỏi anh._"Anh có yêu em không"?_ "Anh...............". Cậu ấp úng không trả lời. Tôi biết là anh ấy sẽ không trả lời được tôi biết điều đó. Tại sao? Tại sao vậy? Em đã rất cố gắng để làm cho anh yêu em nhưng anh sao lại không thể nói thích hay yêu em một lần vậy? Nếu tình yêu này không có kết quả lại làm chính mình đau,khổ sở thêm vậy em thà rằng không yêu anh.Em quá mệt mỏi rồi, em thật sự không thể chịu đựng thêm nữa. Từ bỏ phải từ bỏ thôi......…
Minh Khuê - một cô gái vì vài lí do trong quá khứ mà không thích sống ở thành phố nhưng lại bị bố mẹ bắt lên thành phố học. Cô phải xa bạn bè, xa nơi làng quê ấm áp nhưng liệu có buồn như cô nghĩ?Cô bắt đầu làm quen được với những người bạn mới, thích nghi dần với cuộc sống nhộn nhịp nơi thành thị. Và...cô gặp được "cậu ấy"?Liệu cuộc gặp gỡ này có đưa hai người đến với nhau, hay họ chỉ đi ngang qua nhau tạo thành một mối tình trong trắng của tuổi học trò?-----"Cậu hỏi cô: 'Tại sao lúc nào cậu cũng cười được vậy?' ...Cô mỉm cười, nhìn bông hoa nhỏ trong tay, nhẹ nhàng đáp lại: 'Đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu sao?'Chuông có gió sẽ kêuTớ bên cậu sẽ cười..."…