Hamlone
Thiên linh linhĐịa linh linhHamlone mau đi đi☺…
Thiên linh linhĐịa linh linhHamlone mau đi đi☺…
Thể loại: Đam mỹ/ HE/Ngược nhẹ.Author:Ji"Đôi khi những lần gặp gỡ ấy, dù chỉ là định mệnh hay chuyện đã được sắp đặt sẵn trước đó cũng sẽ khiến ta bất ngờ và không hề lường trước được . Ví dụ như...một đoạn tình cảm chẳng hạn" ----Welcome____…
Có những cuộc chia ly mà người ở lại còn đau khổ hơn cả người ra đi...Xui xẻo làm sao, khi định mệnh lại đặt chúng ta vào cuộc chia ly bi thương nhất.Khi mà anh chỉ biết cố chấp ôm lấy thi thể bé nhỏ của người mình yêu dù biết rõ nơi này chẳng còn chút hơi ấm ...Khi mà cậu chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn khung cảnh người trong lòng gào thét tên mình dưới cơn mưa tầm tã, nhưng chẳng thể chạm vào......Hay là khi một cánh bướm đỏ nhẹ nhàng rung, rồi cất cánh, để lại một giọt máu đào trong câu chuyện tình của đôi ta ?…
Cậu nhìn vào tay mình, nhuốm đầy máu. Máu này dường như không phải của cậu, mà là của người con gái đang ở trên người cậu, người con gái mà cậu yêu thương nhất. Nước mắt cậu rơi lã chã. Xung quanh cậu là những người đã sát cánh cùng cậu trong cuộc chiến này, họ đều mang vẻ mặt vừa căm thù vừa thương xót. Người đàn ông đứng đối diện cậu cười lớn, người đàn ông già nua và to cao, đó chính là ông trùm_Karasuma Renya. Ông ta cầm một khẩu súng lục chĩa thẳng vào đầu của cậu. Mọi người hốt hoảng định chạy vào đưa cậu ra, cậu vẫn ngồi đó, tay ôm chặt lấy Ran. Máu đỏ chảy ra từ đầu của cậu, một viên đạn đã xuyên thẳng vào não của anh chàng thám tử lừng danh. Cậu mở mắt ra, ánh sáng chiếu vào người cậu. Cậu giật mình tỉnh dậy, phát hiện ra mình đang ở chỗ hoàn toàn khác với Nhật Bản. Thể loại: Xuyên không, Trinh Thám, vân vân và mây mây Nhân vật: thuộc bản quyền của bác Ao và bác Conan Doyle…
Truyện kể về hành trình vươn đến thế giới tự do của cục cứt và sự day dứt của tổng tài khi cả hai chia xa nhau…
Tên raw: silver wishes and red ribbonsTác giả: fefedove.archiveofourown. Summary:Một linh hồn bướm đáp lại lời vấn linh của Lam Trạm trong đêm nọ. Lưu ý:*Nhân vật: Lam Trạm/Lam Vong Cơ (Ma Đạo Tổ Sư), Hoa Thành (Thiên Quan Tứ Phúc) *Bản trans ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG MANG ĐI lung tung.*Độ chính xác 80-90%…
── .✦ Giấc mơ tình yêu thứ mười lăm for Choker by 𝐓𝐑𝐀𝐔𝐌.…
lấy cảm hứng từ shopee sao thì sao - truy tìm hồ yêu :)))…
Đây là một câu chuyện về những con người lịch sự, dịu dàng và biết giao tiếp lành mạnh với nhau.----------Đọc vui vẻ nha mọi người :33CẢNH BÁO: truyện lỏ được viết trong cơn thiếu ngủ của creator…
"quay về bên tôi đi Juhoon, tôi đã đợi em hơn một trăm năm nay rồi."…
Một đêm trăng. Một vụ án mạng. Một bóng hình chìm trong sắc đỏ.Giữa những con phố sáng đèn, bóng tối vẫn len lỏi - dưới chân các câu lạc bộ giải trí xa hoa, trong cốc rượu sóng sánh của kẻ quyền thế, trên lưỡi dao kề sát cổ một gã nghèo đang quỳ gối van xin.Hắn từng nghĩ mình hiểu rõ quy tắc tồn tại ở nơi này. Muốn sống, phải biết cúi đầu. Muốn leo lên, phải biết bẩn tay. Nhưng khi ánh đèn vàng của Majestic đổ xuống gương mặt người phụ nữ đứng trên sân khấu, khi giọng hát ấy cất lên giữa hàng trăm tràng pháo tay, hắn nhận ra có những thứ dù đã chôn vùi vẫn có thể trở lại.Bóng trăng trên mặt nước, tưởng gần mà xa, tưởng chạm tới mà trượt khỏi tầm tay.Có kẻ lặng lẽ châm thuốc, để khói trắng che đi nét mặt.Một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Cô là ai?"___* Tên chương được đặt theo bài thơ Hiểu Yên thuộc tập thơ "Lữ Đường di cảo thi tập" của Thái Thuận, bản dịch của Quách Tấn (thivien.net).* Mọi chi tiết lịch sử, địa lý, tổ chức hành chính trong truyện đều là hư cấu.…
Bell, giờ đây là một bóng hình lạc lõng trong một thế giới không thuộc về mình, nơi mọi thứ đều mờ ảo và nguy hiểm. Cô tìm kiếm sự sống, nhưng trong thế giới này, nó chỉ là ngọn lửa yếu ớt giữa cơn bão tăm tối. Mỗi bước đi giờ đây không chỉ là chạy trốn cái chết vô hình, mà là cuộc chiến với những dị thể ẩn náu trong bóng tối. Những sinh vật đó không phải con người hay ma quỷ, nhưng chúng đuổi theo cô, khát khao chạm vào sự sống mà cô đang cố bảo vệ.Những dị thể xuất hiện từ bóng tối, những khuôn mặt méo mó, ánh mắt vô hồn, nhưng sự tàn bạo thì rõ rệt. Bell không chỉ chiến đấu để bảo vệ cơ thể, mà còn giữ lấy lý trí trong một thế giới đầy chết chóc và tuyệt vọng. Mỗi lần đối mặt, cô dồn hết sức lực, đôi tay đẫm mồ hôi và máu, nhưng chưa bao giờ cô tin rằng mình sẽ thoát khỏi chúng. Liệu cô còn sống hay đã chết từ lâu, chỉ cảm nhận những vết thương trên cơ thể như dấu ấn của cuộc chiến không bao giờ kết thúc.Ánh sáng phía xa mờ mịt như một lời mời gọi, nhưng Bell không thể chắc chắn đó là cứu rỗi hay cái bẫy ngọt ngào. Mỗi lần đánh bại một sinh vật quái dị, câu hỏi lại xuất hiện trong tâm trí cô " mình đang sống hay chỉ là một cái bóng, một hồn ma lạc lối giữa thế giới này? "Từng bước đi, cô không thể dừng lại hay quay đầu. Chạy trốn không phải lựa chọn, mà là cách duy nhất để tồn tại. Trong thế giới này, sự sống không theo quy tắc nào, chỉ là chuỗi những cuộc đối đầu liên tiếp, Mỗi lần suýt chết đẩy cô đến rìa của sự tuyệt vọng, nơi ranh giới giữa sự sống…
Trong bóng tối của những con đường quen thuộc, nơi ánh đèn vàng lấp lánh chỉ đủ xua đi phần nhỏ màn đêm, mọi thứ dường như vẫn yên bình, nhưng thực tế có thật sự là vậy? Một lời dặn dò vô tình, một nụ cười gượng gạo, và một ánh mắt đầy ẩn ý... Tất cả chỉ là khởi đầu cho một bí mật không tên, nơi ranh giới giữa sự thật và dối trá bị xóa nhòa.Đây không chỉ là câu chuyện về một người, mà là những góc khuất tâm hồn bị đè nén, sự xung đột giữa nhân cách, và hành trình đối diện với chính mình. Những mảnh ghép tưởng như không liên quan bắt đầu gắn kết lại, mở ra một bức tranh u tối về xã hội, con người, và tình yêu bị lãng quên trong thế giới hỗn loạn.Ai cũng có điều muốn giấu, nhưng không phải bí mật nào cũng chịu ngủ yên.…
Văn ánCó một tòa nhà nổi tiếng là hung hiểm, bị ma quỷ ám nổi tiếng tại thành phố Thanh Bình.Người ta nói bất cứ ai chuyển vào đó đều không thể sống tới ngày mai.Lời đồn càng ngày càng thái quá, các sự kiện kì lạ diễn ra không, mặc cho chính phủ trấn án và phong tỏa ngôi nhà này, vẫn có rất nhiều người không sợ chết muốn tới thám hiểm, tìm sự kích thích, sau cùng không ngoại lệ đều bị phát hiện chết bất đắc kì tử ở ngoài tòa nhà, trong điện thoại của họ luôn có một bức ảnh lệ quỷ mặc chiếc váy màu đỏ.Trịnh Đan Ny và một nhóm thầy phong thủy nhận được lời mời tới thành phố Thanh Bình điều tra chuyện này, xác thực là có lệ quỷ, rất khó thu phục, buổi tối Trịnh Đan Ny kiên quyết muốn ở lại ngôi nhà bị ma ám, vẻ mặt của những thầy phong thủy khác hiện lên nét hoảng sợ, trên đường về bọn họ đều tỏ ra tiếc nuối, người xinh đẹp như vậy lại bỏ mạng trong ngôi nhà kia.Ngày hôm sau bọn họ vội vàng quay lại ngôi nhà bị ma ám, cho rằng Trịnh Đan Ny đã bỏ mạng ở trước cửa, nhưng không ngờ cô gái xinh đẹp kia đang ngồi trong phòng ăn của ngôi nhà, nói vọng vào trong:"Nhanh chút đi, xong chưa? Bữa sáng cô đang chuẩn bị là Mãn Hán toàn tịch hay sao?"Mọi người nhìn vào trong, chỉ thấy lệ quỷ mặc váy đỏ đứng ở trong phòng bếp, cúi đầu, đôi vai rụt lại, đang run cầm cập làm bữa sáng.Mọi người:..........…
Chỉ là mấy đoạn trò chuyện nho nhỏ của cặp battery này thôi…
Như tiêu đề. Phốt hết mấy đứa óc'ss chó'ss + hamlone + trauche :) đéo tha đứa nào :)…
Trong vũ trụ bao la này các ngươi cho rằng đâu mới là hạnh phúc tuyệt đối?Tiền Bạc, Vinh Hoa, Phú Quý? Quá tầm thườngLớn hơn một chút, tình yêu sao, thứ ảo tưởng mà con người luôn cho rằng là tuyệt vời nhất. Quá đau khổVậy rốt cuộc đâu mới là thứ hạnh phúc tuyệt đối? Haha thứ đó chính là bản thân các ngươi. Các ngươi tự tạo cho mình vô vàn cảm xúc, tình yêu, tiền bạc, danh vọng đưa bản thân vào ảo cảnh rằng cố áp đặt ta đang rất hạnh phúc. Nhưng đã bao giờ nghĩ đến chính mình chưa? Vạn vật luân hồi vạn kiếp, có sinh, có tử, có đau, có buồn, hỉ nộ ái ố là những thứ đưa các ngươi rơi vào vòng luân hồi luẩn quẩn của bánh xe vận mệnh. Tự cho rằng cuộc đời là của chính mình sao? Thật buồn cười, suy cho cùng mãi mãi cũng chẳng thể thoát khỏi ván cờ của tạo hóa.Từ cổ chí kim có biết bao người nhận ra được sự thật của thế giới, biết bao chúng sinh muốn cố gắng thoát khỏi trói buộc nhưng sau tất cả mọi thứ đều hóa thành hư vô.Rốt cuộc đến cuối cùng con người có đi tới đâu, có chinh phục được gì đi chăng nữa mọi thứ đều sẽ trôi vào cát bụi cuối cùng tái thiết lại một vũ trụ mới, một vòng lặp mới trải dài đến vô tận, hằng hà sa vô lượng kiếp."Thật nhàm chán, lần này ta sẽ tái thiết lại một kiếp trụ mới, nơi mọi thứ đều sẽ có một hình thái hoàn toàn khác."P/s: Câu chữ có thể chưa được mượt mà nhưng vẫn mong nhận được sự ủng hộ từ mọi người, mãi yêu!…
truyện ko dành cho trẻ nhỏwarning ⚠⚠⚠: trôn có lài…