Thiên niên hậu Tây Du Ký (NP)
…
đọc là biết…
Thể loại: xuyên không, Ngốc Manh, BLXuyên Không rồi!!? Đã vậy còn làm nương tử người ta, những ta là Nam Nhân mà;-;…
100 TÌNH HUỐNG BỊ BÓNG ĐÈLời mở đầu : Có bao giờ bạn tỉnh dậy vào giữa đêm, không thể nhúc nhích, không thể kêu, chỉ còn lại nhịp tim đập dồn dập và cảm giác... một thứ gì đó đang đứng đâu đó trong phòng?Người ta gọi nó là bóng đè. Khoa học bảo là rối loạn giấc ngủ, khi ý thức tỉnh nhưng cơ thể chưa kịp phản ứng. Nhưng nếu chỉ là hiện tượng sinh học, tại sao có người luôn thấy cùng một cái bóng, cùng một nụ cười méo mó, hay cùng một bàn tay siết chặt cổ họ?Tôi không chắc. Tôi cũng từng bị - nhiều lần. Có lúc là rắn bò trong chăn. Có lúc là tiếng cười sát tai. Có lúc, là người quen, đứng cạnh giường tôi... nhưng ánh mắt họ lại không còn là của họ nữa."100 tình huống bị bóng đè" là tập hợp những câu chuyện như thế - từ tôi, từ bạn bè, và từ những người xa lạ tôi chưa từng gặp nhưng lại kể ra nỗi sợ giống hệt nhau. Có chuyện buồn cười. Có chuyện rùng rợn. Có chuyện khiến bạn tự hỏi: Liệu tất cả chỉ là giấc mơ? Hay là điều gì khác đang tìm đường đến với bạn, mỗi khi bạn khép mắt lại?Ngồi đây, tôi kể bạn nghe.#ndtkbn #ngoidaytoikebannghe #100tinhhuongbibongde…
Nếu năm đó chúng ta ko bỏ lỡ nhau thì liệu hạnh phúc có đến với anh và em?Nam chính: Trần Ân NamNữ chính: Lục Đoan Thanh…
Một bản trích những đoạn trong truyện chính và cả ngoại truyện vui.…
Giọt nắng trong vắt dưới lưng thềm khẽ nhảy nhót loanh quanh nơi phiến lá, Trúc Mã Anh Đào trầm ngâm nhìn thật lâu vào ánh mặt trời tự do trôi theo từng áng mây ngồn ngộn. Cô nhớ rồi, nhớ cái người mà chính cô từng dứt khoát quay đi, từng bỏ hắn lại một mình khi tình yêu còn đang độ đương nở. Nhớ anh rồi- nhớ bóng lưng chàng trai niên thiếu nhiệt huyết niềm yêu đương, nhưng bị chính sự vô tình của cô đâm một mũi đao nặng trĩu. Cô từng tự tin tuyên bố anh sẽ chẳng bao giờ đoái hoài đến hắn. Nhưng những lời ấy có lẽ đã tự đáp trả cô những cái tát thật đau. Nhớ sao? mày đâu còn tư cách nhớ đến Kiêu Uyển Mạnh? Trúc Mã Anh Đào, tự xem lại mầy đi.…
Mùa xuân năm ấy , lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.Mùa hạ năm sau , chúng ta cùng nhau lên lớp.Mùa thu năm 15 tuổi , Hứa Tần thích Lâm Ngư.Mùa đông năm 16 tuổi , Hứa Tần gặp lại được ba.Mùa xuân năm tuổi thứ 17 , Hứa Tần rời xa Lâm Ngư.Mùa hạ năm thứ 18 , Hứa Tần chưa về , Lâm Ngư đón sinh nhật lần thứ 18 một mình.Mùa thu năm thứ 19, Lâm Ngư vẫn đang chờ một người.Mùa đông năm thứ 20 , Lâm Ngư đón giáng sinh với một chiếc bánh.Mùa xuân năm thứ 21 , Hứa Tần trở về , Lâm Ngư vui lắm , 5 năm đã có kết quả của nó rồi!Tóm tắt : 4 mùa đều quay lại , không mùa nào là mùa ta không có nhau.Viết cho hợp gu bản thân là chính nên nếu có gì không hợp lí thì xin hãy bỏ qua hoặc dừng đọc ạ…
Truyện tình cảm học đườngTình yêu thời non trẻ…
Tôi là tác giả của truyện Giấc mơ định mệnh. Nơi những điều kỳ diệu xuất hiện trong giấc mơ. Câu chuyện được kể có thật.…
Đây là truyện mình coppy từ trang facebook " nhật ký những ngày bên nhau của Chinh và Dũng " , mình ko phải là tác giả , thấy hay nên muốn lan truyền rộng rãi chuyện tình hường phấn này đến các bạn hủ gần xa . Xin phép ad cho em coppy ạ , em chỉ muốn phát triển truyện thôi , em ko có ý muốn cướp bản quyền củaad đâu Link trang cho mấy bạn ủng hộ : https://www.facebook.com/Nhatkicuachinhvadung/?hc_ref=ARREnYGipcmAJFZHUsStKTpduy7gFaCFG4IHUakf60AzThoSXynbl8hQqmRst1d3B1E…
Nó chỉ là một kí ức đẹp trong cuộc sống thời học sinh của mình.Chắc hẳng trong các bạn ai cũng có một thời học sinh tươi đẹp phải không và chắc chắc phần đông các bạn cũng có một mối tình đầu ở tuổi học trò đúng chứ và sao đây là câu chuyện của tôi…
🪻Tên : Cô ấy không nói một lời [她沒有說一個字]🪻Tác giả : UIN 🪻Thể loại : Hiện đại, tình yêu và hôn nhân, cảm động, SE🪻Độ dài : 35 chương🪻Nhân vật chính : Tề Kỳ, Lục Thành--------------Hóa ra thế giới có biến mất thì tôi vẫn còn có người dẫn đườngP/s : Bộ này thật sự rất cảm động nên mọi người nên chuẩn bị khăn giấy dần nha.- Bản eidit cuả mình hoàn toàn phi thương mại, vui lòng không mang đi đâu nhé <3…
Tác giả: Cờ Tờ…
tg: Bé dẹotg: Nọc Nọc…
Lý Nhã Kỳ ngồi ngây ngô một góc tay ôm đầu thống khổ, cô như thế này rất lâu rồi, sống từng ngày trong dày vò, hối hận, đau đớn....Nếu... quay ngược thời gian, cô sẽ không làm như thế, sẽ không yêu anh, sẽ không vô tình hại người vô tội. Là cô có lỗi tất cả là do cô, cô là sao chổi, xui xẻo...Trịnh Thiên Ân đứng phía sau cánh cửa, chỉ cách một cánh cửa nhưng anh cảm tưởng như cách nhau cả thế giới, là anh đã hại cô, tất cả là do anh...…