Chuyên mục tế thần!
Ý nghĩa như tiêu đề.…
Ý nghĩa như tiêu đề.…
http://sachiepvien. blogspot. com Ta là mẹ chủ nhân…
Tác giả: Bạch CầmNhân Vật: Dịch Dương Thiên Tỉ x Lưu Chí HoànhThể loại: 1x1, nhẹ nhàng thôi bởi vì chúng ta đều đã ngược quá nhiều rồi. Văn án: Hôm bữa mùng 1 âm lịch, hai chị em tui rủ nhau đi ngắm trăng. Ngu dễ sợ. Cho nên viết cái này cho đỡ ngu. Với cả, tặng thị Tô. Thỉnh thị đừng bảo mị ăn cho cả phần của thị nữa, mập lên là chìm thuyền nha thị.Fic đã viết từ tháng 9, đến hôm nay mới hoàn thành. Cuối còn một đoạn nhưng muốn giữ cảm xúc nên sẽ giữ chứ chưa quyết định đăng. Xem thế nào.Cuối cùng, đây là một cái shot, đọc vui vẻ.Cre cover @ Pinterest…
Nếu một ngày thức giấc, thấy bản thân bị biến thành một cục thịt mập mạp, bạn sẽ làm gì?…
hoạ sĩ x - nhạc công guitar 🎨🪕; niên hạ - chill, thơ mộng. mật ngọt sến súa. ; mập mờ.…
Thanh xuân như một lý trà #thanh xuân…
Tôi không phải một cô gái rực rỡ năng động, cũng chẳng phải cô nàng dịu dàng thấu hiểu quan tâm người khác. Tôi là một đứa nhát gan không dám bày tỏ mà lại mạnh dạn làm những chuyện mập mờ thăm dò, sẽ nằm cười lăn lộn trên giường vì cái chạm mắt, cuộc trò chuyện, đoạn tin nhắn mà người kia gửi đến, bắt đầu ảo tưởng, mơ mộng nếu lỡ có một ngày.. Nhưng cũng sẽ trùm chăn khóc vì bị từ chối, bị phũ thẳng thừng. Rồi lại cười tủm tỉm cũng bởi người kia, dù cho biết người kia đâu có ý gì với mình..Tác phẩm đầu tay của một con người 3,5 điểm văn, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng nếu có sai sót ạ. Chân thành cảm ơn!…
Tác giả: Lạc Phù.Edit: Severus.Bản gốc: 122 chương + 3 phiên ngoại.Văn án:Sau khi trải qua đại chiến, đối với thế giới này không còn gì để yêu, Harry Potter sau khi chết xuyên về lúc mình mười tuổi, vì vậy sư tử bị lây nhiễm sự bi quan chán đời của chiến tranh nhưng lại có tính cách trẻ con thâm hậu và giáo sư không được tự nhiên lời nói ác độc bao che khuyết điểm mở ra một câu chuyện không thể nói rõ, ở giữa còn có Chúa tể Hắc ám xen vào làm người đi mua xì dầu (*), người trước ngã xuống người sau tiến lên làm chất xúc tác cho tình cảm của hai người...(Nguyên văn là đả tương du, cái này giải thích khá dài dòng nên mọi người ai muốn hiểu thì lên gg nhé, mình chỉ nói sơ ý nghĩa của nó như kiểu là người qua đường thôi) Nhân vật chính: SS/HP ┃ Phối hợp diễn: bất kỳ người nào có khả năng xuất hiện trọng HP…
Bạch Tử Hạ một cô gái hoạt bát đáng yêu lại thông minh, Cao Bách chàng trai lạnh lùng lại có chút được dịu dàng, cuộc gặp gỡ định mệnh kết nối dây tơ hồng có chút bí thương có hạnh phúc có đau buồn liệu trải qua giông ba bão táp em có thể gặp anh lần nữa không?…
Thể loại: Hành động, sức mạnh, bách hợp, phiêu lưu, tâm linhTâm sau khi trải qua một bi kịch đã thức dậy ở một thế giới xa lạ với hiểu biết của con người. Cô bị cuốn vào các tình tiết phiêu lưu, mập mờ giữa trần thế và thế giới tâm linh. Những mâu thuẫn, hận thù và khát vọng sức mạnh kiểm soát sẽ tạo ra sự mất cân bằng giữa hai thế giới. Tâm dù không muốn nhận đau thương nữa sau cái chết, nhưng trách nhiệm và sự ân hận thúc đẩy cô cùng với những người khác ngăn chặn mối nguy cơ đang lớn dần.…
Xuyên qua nữ pk Trọng sinh nam! ****** Hạ Lan một khi xuyên qua, không ngờ gả làm vợ người, thành nông gia tức. Nhà chỉ có bốn bức tường, cực phẩm không ít, còn có một cái chỉ có thể trữ vật không gian hoa tai. Mà cái kia hũ nút phu quân, thế nào đột nhiên tính cách đại biến, miệng điêu lưỡi độc —— ngươi là muốn ồn ào loại nào? ! Tố điềm thang, mại mộc cụ, khai nhà máy, nhân sinh cần các loại nếm thử. —— thả xem thấu việt nữ dữ Trọng sinh nam, dắt tay cùng bôn thường thường bậc trung! ***** Nuôi mập thân môn khả dĩ ngồi cầu 《 đích nữ hung mãnh 》 u 农媳 小说作者: 叶草心…
Thể loại isekai, phiêu lưu Mỗi tuần 1 tậpXem về sau sẽ hay hơn-Truyện nói về 1 main bị dịch chuyển sang thế giới khác cùng mấy đứa bạn bất ổn liệu có thể sống sót hay ko thì hãy xem truyện…
Tui khẳng định một lần nữa, người bảo ngọt là tác giả, hem phải Mèo!!!! Nhưng này là hàng hay đó mấy cô, viết theo tích sử Hán Vũ đế tin lầm gian thần gièm pha bức Thái tử tạo phản, sau Thái tử thất bại phải tự vẫn, hoàng đế hối hận, cuối đời xây dựng Tử tư cung để nhớ con.…
Tào Minh là một thanh niên ba tốt của xã hội không cờ bạc, không uống rượu và không có bạn gái.Tào Minh: "Nữ nhân chỉ làm tốc độ rút đao của ta chậm đi, tuyệt đối không phải nghèo, tuyệt đối không phải ngươi đừng nghĩ nhiều".Một ngày hắn may mắn : "ngươi đã được hệ thống lựa chọn lạm ký chủ số phận người từ hôm sẽ thay đổi. Hay lựa chọn số phận của mình".Từ đó Tào Minh bước lên con đường không lối về tìm mọi cách để mạnh lên để có thể làm chủ vận mệnh bản thân.Tào Minh: " Đúng là công chúa có khác quả thật tuyệt sắc. Hệ thống ngươi nhìn, mẹ nàn còn đẹp hơn nhất là cặp mông." đôi mắt nhìn miệng tặc lưỡi không ngừng.Hệ Thống: " Keng"."Nhiệm vụ phụ vỗ mông hoàng hậu Long quốc, phần thường là mười điểm thường và một bộ nội y. Không hoàn thành hình phạt là liệt dương ba năm. Ta đã tạo cơ hội cho ký chủ rồi đó nha".Tào Minh:",,, Ta cảm ơn mẹ ngươi chó hệ thống".Hệ thống: " ký chũ có thể lựa chọn từ bỏ ".Tào Minh: " ... ".Hoàng đế: " Bắt tên dâm tặc đó lại cho ta, ta phải thiến tên dâm tặc này".…
Sống trong ngôi làng hoang, học tà thuật từ thi tổ trong quan tài. Thiên sinh ác ma tại thế, lên thành phố lớn...tìm trò chơi."Quan tài bật nắp, tiếng chuông vang,Đồng xu rơi xuống, nơi suối vàng.Hốc mắt sâu thẳm, không thấy đáy,Hút đi linh hồn, kẻ đang say.Giọt máu tràn ly, tâm chưa tĩnh,Nhìn nữ vu sư, thấy chấn kinh.Môi khô mấp máy, kẻ lìa đời,Màn đêm tĩnh mịch, đầu người rơi."Nhận tiền rồi làm việc. Người xấu làm việc tốt. "Giết người là việc tốt?". Ác ma trị quỷ dữ. Trong màn đêm tối, ác ma cũng là một tia ánh sáng.…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…