Cánh đồng hoang
Năm xưa em dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ anh, sau này anh đánh đổi mọi thứ để bảo vệ em.…
Năm xưa em dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ anh, sau này anh đánh đổi mọi thứ để bảo vệ em.…
Năm 990, tại Diệp Giới yên bình xuất hiện một tiểu tinh thạch rơi xuống ngoại ô Diệp Quốc. Gây ra sự hỗn loạn về thời tiết và thiên tai, Diệp Quốc yên bình tổn thất nặng nề về kinh tế. Đây là một sự kiện xui xẻo hay là may mắn ?…
_"Em chỉ là một cô gái bình thường, sinh ra trong một gia đình bình thường..."Và em cũng chỉ muốn có một tình yêu như bao người bình thường...mà thôi!"__________________Notes: Thể loại nhẹ nhàng chậm rãi. Bác nào ưa tiến triển nhanh lên cân nhắc nhaaa!Trước Ngọt sau Ngược🥲 End: SEWrite by Thuuw <3…
truyện này không H nhưng được cái kết SE:3…
18+ nặng…
Cuộc đời của Vui-một bác sĩ, một nhà khoa học thiên tài của thế kỉ 21 với nhiều đóng góp to lớn cho xã hội đặc biệt trong lĩnh vực Y học. Tuy vậy Vui lại có một cuộc đời trầm luân sóng gió. Sinh ra đã là trẻ mồ côi, cuộc sống cô độc mang nhiều nỗi đau mất người thân. Anh ta lấy công việc, lấy đam mê với khoa học làm niềm vui đến khi thành quả nghiên cứu tâm huyết của anh ta bị đánh cắp một cách trắng trợn. Biết chẳng bảo vệ được đề tài của mình, anh ta chán nản từ bỏ công việc ở viện khoa học quốc gia để quay về ngôi nhà của mình ở một vùng quê hẻo lánh mong tìm được sự bình yên. Vẫn đam mê với khoa học và vô tình anh ta nghiên cứu ra loại vi khuẩn có khả năng tái tạo tế bào nhưng không may cấu trúc vi khuẩn thay đổi khiến chúng trở thành vi khuẩn ăn mòn cơ thể. Vui đã thử loại vi khuẩn này trên cơ thể nên từng bộ phận trên người anh ta đều dần bị ăn mòn. Anh ta phải đi đào mộ nghĩa trang sau nhà lấy tạm những bộ phận thay thế từ những người mới chết cho cơ thể mục rữa trước khi tìm ra thuốc kháng sinh tiêu diệt loài vi khuẩn ăn thịt người khủng khiếp này. Tuy nhiên anh ta mượn bộ phận của người nào thì lại cho anh ta kí ức của người đó, khả năng đặc biệt từ đây mở ra cho Vui một hành trình đi tìm những mảnh ghép còn thiếu cho mình.…
Đoản buồn…
Tôi nghĩ là tôi sẽ viết xong rồi hoàn thiện phần này sau. Có cốt sương sương nhưng mà chưa nghĩ ra hết…